Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tại một căn hộ chung cư cao cấp thuộc khu thương mại sầm uất nằm trong đường vành đai 2 của Đế Đô.
Ninh An Nhiên ngồi trong thư phòng, sau khi cúp điện thoại, hắn lại cầm tấm ảnh trên bàn lên xem. Cô bé trong ảnh nhìn qua có vẻ không được khỏe mạnh cho lắm, y hệt như lần hắn gặp cô ở sân bay.
Hắn không khỏi thắc mắc, rốt cuộc là đả kích lớn đến mức nào mới có thể khiến một người đang tràn đầy sức sống trở nên tiều tụy dường này? Hắn đoán sự thật tuyệt đối không giống như lời em gái mình nói, người bị hại thật sự chắc chắn là cô gái trong ảnh.
Tuy nhiên hắn cũng biết, dù ban đầu Ninh Viện có giở chút thủ đoạn, nhưng nếu La Vân Sân thực sự không muốn thì Ninh Viện cũng chẳng làm gì được. Hắn ta đã đồng ý, chứng tỏ là hai bên tình nguyện. Với một cô bé trông có vẻ chưa trải sự đời như thế này, rời xa loại người như La Vân Sân chưa biết chừng lại là chuyện tốt.
“Ba, ba đang xem gì thế?”
Tấm ảnh trên tay đột nhiên bị ai đó rút mất, tiếp đó là giọng nói non nớt đầy thắc mắc vang lên.
Vừa rồi Ninh An Nhiên suy nghĩ quá nhập tâm nên hoàn toàn không phát hiện có một nhóc tì đi vào. Hắn có chút trách cứ: “Sao con không gõ cửa mà đã vào rồi?”
Nhóc tì Ninh Gia Dương sắp tròn 6 tuổi lập tức bất mãn: “Con gõ cửa rồi mà, tại ba không biết đang làm cái gì, cứ lờ con đi ấy chứ.”
Ninh An Nhiên không trả lời câu hỏi của con, chỉ cam đoan: “Cho dù ba có tìm người mới, thì nhất định đó cũng sẽ là người mà con thích.”
“Hì hì.” Nhóc con vừa rồi còn mếu máo, lập tức lại cười tươi rói. Tốc độ trở mặt nhanh đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Ninh An Nhiên lắc đầu cười, hắn lạ gì mấy trò vặt của cậu con trai lém lỉnh này.
Hắn và mẹ của Ninh Gia Dương là Đặng Táp kết hôn vốn không có tình cảm. Nếu không phải hai nhà đã sớm có giao ước liên hôn thì hai người sống chết cũng không lấy nhau. Đặng Táp là điển hình của mẫu phụ nữ tham vọng, trong khi Ninh gia lại luôn mong muốn một nữ chủ nhân an phận ở nhà. Đặng Táp rõ ràng không hợp với gia đình này.
Cưới nhau không bao lâu, cô ấy có cơ hội sang Mỹ phát triển sự nghiệp, nằng nặc đòi đi ngay. Lúc đó cô ấy vừa mới mang thai, nhưng dù có con cũng vẫn muốn đi. Đó là lần đầu tiên hai người cãi nhau to sau khi cưới.
Sau này, dưới sự dụ dỗ lẫn ép buộc của hai bên gia đình, Đặng Táp rốt cuộc cũng không đòi đi Mỹ nữa, nhưng cũng chính từ lúc đó, cô ấy mắc chứng trầm cảm. Đến tận bây giờ, Ninh An Nhiên vẫn rất tự trách. Khi đó hắn rõ ràng đã sớm phát hiện tâm trạng của Đặng Táp có vấn đề, lại cứ ngỡ cô ấy chỉ không vui vì không được đi Mỹ, không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến mức ấy.
Khi sinh Ninh Gia Dương, Đặng Táp bị băng huyết do sinh khó. Lúc ấy tuy cứu được người, nhưng vấn đề tinh thần của cô ấy vẫn không giải quyết được, chẳng bao lâu sau thì qua đời.
Người mất đã đi xa, hiện giờ chỉ còn lại Ninh Gia Dương, Ninh An Nhiên luôn cảm thấy mình mắc nợ con rất nhiều. May mắn là Ninh Gia Dương từ nhỏ đã sớm hiểu chuyện, chưa bao giờ khiến hắn phải phiền lòng.
...
Hai giờ chiều, Ninh An Nhiên đến hội quán tư nhân gần trường Nhân Đại, nhân viên phục vụ lập tức đón tiếp.
“Ninh tiên sinh, người ngài hẹn đã đến rồi ạ. Tôi đã theo dặn dò đưa cô ấy vào phòng bao ngài thường dùng.”
Ninh An Nhiên gật đầu, phất tay: “Cậu đi làm việc đi, tôi tự vào là được.”
Nhân viên cung kính đáp: “Vâng, Ninh tiên sinh cần gì cứ gọi tôi ạ.”
Ninh An Nhiên quen cửa quen nẻo tìm đến phòng bao, nhẹ nhàng đẩy cửa. Cô gái trẻ đang ngồi trong phòng nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người chạm nhau, trong khoảnh khắc, không ai dời mắt đi chỗ khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


