Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không thể không yêu Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Ninh An Nhiên vừa họp video xong, mới bước ra khỏi phòng họp thì thư ký đã đi tới đón đầu.

“Ninh tổng, em gái ngài đến. Cô ấy cứ nằng nặc đòi vào phòng họp tìm ngài, bị tôi ngăn lại, hiện đang đợi ở văn phòng của ngài.” Thư ký mỉm cười, trả lời theo đúng quy tắc.

Ninh An Nhiên khẽ nhíu mày rất nhẹ, nói với thư ký: “Cô làm tốt lắm.” Nói xong liền vội vã đi về phía văn phòng tổng giám đốc.

Ninh An Nhiên đẩy cửa bước vào, thấy Ninh Viện đang chán nản lật xem đống tài liệu trên bàn của hắn. Vừa thấy anh trai vào, cô ta vội chạy chậm lại, ôm lấy cánh tay hắn, cười nịnh nọt rồi oán trách: “Anh Hai, anh làm em đợi lâu quá đấy.”

Ninh An Nhiên vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như thường ngày, rút tay mình ra khỏi tay em gái: “Có chuyện gì không thể đợi về nhà rồi nói sao? Anh đã nói với em rất nhiều lần rồi, đừng có suốt ngày chạy đến công ty tìm anh, anh cũng là làm công cho người ta thôi.”

Nói xong, hắn ngồi xuống ghế làm việc, mở máy tính lên, ra vẻ chuẩn bị bắt đầu làm việc.

Ninh Viện chạy đến trước bàn làm việc, cố ý che khuất tầm nhìn của hắn vào màn hình: “Tuy nói là anh làm công cho người ta, nhưng anh là Tổng giám đốc khu vực Châu Á mà, trong tòa nhà này anh là to nhất còn gì.”

Ninh An Nhiên hơi dời ghế ra một chút, bực bội day day ấn đường: “Có chuyện gì thì nói thẳng.”

Hắn e là người hiểu rõ đứa em gái này hơn bất cứ ai. Thế hệ này của nhà họ Ninh chỉ có một cô con gái, lại là con út, dần dà bị người nhà chiều hư thành cái tính khí vô pháp vô thiên như bây giờ. Cô ta cũng ỷ vào việc hắn không làm gì được mình, nên mỗi lần gây họa là lại chạy đến tìm hắn. Tuy nói hắn đã tập mãi thành quen, nhưng mỗi lần gặp chuyện như vậy vẫn cảm thấy đau đầu.

Ninh Viện xích lại gần hắn, kéo lấy một bàn tay hắn, cười nói: “Anh Hai, anh còn nhớ người bạn trai em mới quen không?”

“Ừ.” Ninh An Nhiên có chút mất kiên nhẫn, nhưng lần này không gạt tay cô ra nữa.

Ninh Viện cẩn thận từng li từng tí mở miệng: “Gần đây có một con nhỏ cứ bám riết lấy anh ấy. Em muốn anh tìm người cảnh cáo nó một chút. Em không muốn Ninh Viện này bị người ta đào góc tường, trước giờ chỉ có em đá người khác, chứ không có chuyện người khác đá em.”

Ninh An Nhiên ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sắc bén, sắc mặt cũng trở nên khó coi hơn: “Viện Nhi, người khác không biết em và cái tên họ La kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh thì biết. “Ruồi không bâu trứng không khe”, em nên xem lại bạn trai nhỏ của mình đi thì hơn. Em và anh đều rõ, ba mẹ dù có chiều em đến đâu cũng sẽ không đời nào cho phép em kết hôn với một thằng nhóc nghèo kiết xác như vậy. Quan trọng nhất là, cô gái kia e rằng cũng chỉ trạc tuổi em, anh không thể làm cái chuyện sai người đi hù dọa một cô gái nhỏ được.”

Ninh Viện căm giận nhìn Ninh An Nhiên, vẻ mặt khó chịu: “Anh Hai, anh không giúp em thì thôi, tại sao lại nói em như vậy? Em mới là em gái của anh mà.”

Ninh An Nhiên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ sát đất, hai tay đút túi quần tây, dáng người cao lớn dưới ánh nắng càng thêm đĩnh đạc, chẳng qua vẻ mặt lạnh lùng, hiển nhiên là không muốn nói thêm nữa.

Ninh Viện đi đến sau lưng hắn, giọng điệu ỉu xìu: “Anh, từ nhỏ anh là người đối tốt với em nhất. Chỉ cần có người bắt nạt em, anh chắc chắn sẽ tìm người đó xử lý. Anh đối với em còn tốt hơn cả với Tiểu Dương.”

Ninh An Nhiên bất đắc dĩ nói: “Không phải anh đối với em tốt hơn Tiểu Dương, mà là em không hiểu chuyện bằng Tiểu Dương. Buồn cười nhất là, em là cô của nó, thế mà lại không biết xấu hổ đi so bì với một đứa cháu.”

Lời này nói có chút nặng nề, rõ ràng là đang mắng Ninh Viện đến một đứa trẻ con vài tuổi cũng không bằng.

Ninh Viện cắn môi, trong lòng biết hôm nay không cách nào thuyết phục được anh trai. Cô ghét nhất điểm này của Ninh An Nhiên, rõ ràng là người bao che người nhà nhất, nhưng làm việc lại cực kỳ nguyên tắc. Cô định từ bỏ, vừa muốn đi ra cửa thì đột nhiên nảy ra một kế.

Cô chậm rãi xoay người lại, làm như vô tình nói: “Anh Hai, anh mặc kệ em thì thôi, em còn có thể tìm người khác đi cảnh cáo nó.” Cô nghĩ, anh trai mình chẳng phải là người nguyên tắc nhất sao, chắc sẽ không trơ mắt nhìn cô gái kia bị ức hiếp đâu nhỉ.

Quả nhiên, Ninh An Nhiên tuy thẹn quá hóa giận nhưng vẫn gọi giật cô lại: “Em đưa phương thức liên lạc của cô gái kia cho anh. Anh sẽ khiến cô ta không dây dưa với tên họ La kia nữa là được, chuyện khác em đừng hòng mong anh làm. Còn nữa, trông chừng bạn trai của em cho kỹ vào.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc