Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngu Cẩm Văn bị mèo đạp làm cho tỉnh, mơ mơ màng màng xoay người xuống giường tìm đồng phục học sinh mới chợt nghĩ ra là đã được nghỉ. Cậu nằm trở lại trên giường, mèo cũng nhảy theo, chui vào làm ổ trong vòng tay ở trước ngực cậu.
“... Mày có biết mày đã ăn bao nhiêu trong khoảng thời gian này không?”
Con mèo nửa híp mắt nhìn cậu không động đậy, thân thể theo lồng ngực phập phồng lên xuống.
Thân thể chỉ là hơi lớn một chút, nhưng thật sự rất nặng, khi nằm sấp xuống trông như một tảng đá nhỏ.
“Đứng lên…” Ngu Cẩm Văn ném nó xuống dưới lần nữa, cầm điện thoại di động nói: “Tao sẽ gọi điện thoại cho ba cũ của mày.”
Ai ngờ điện thoại đổ chuông đến khi tự động cúp máy cũng không có ai nghe.
Anh đi dạy thêm vào sáng sớm à? Ngu Cẩm Văn ngồi dậy, thầm nghĩ gọi thêm một cuộc nữa, không nhận thì thôi.
Lúc này bên kia đã nhấc máy, nhưng cậu còn chưa kịp nói, con mèo bên cạnh đã kêu to “meo”.
Thẩm Diệc Chu ở đầu dây bên kia cười, hỏi: “Con trai đó à?”
“Nói bậy gì đó, nó là con trai của tôi.” Ngu Cẩm Văn nói xong liền nhéo nhéo cái miệng Cá Khô Nhỏ, sau khi bị cắn lại thì hai người chán ghét nhìn nhau, quay đầu đi không nhìn đối phương.
“Ừ, đều là con trai tôi cả.” Thẩm Diệc Chu nhanh chóng trả lời.
“...” Ngu Cẩm Văn nhất thời không nghĩ ra nên phản bác như thế nào, quyết định làm người trưởng thành không chấp kẻ nhỏ mọn, nén giận nói: “Cậu đang ở bên ngoài à?”
Ồn ào quá, cái gì mà “giá rẻ mà to, cà tím ngon mà bự, nửa giá nửa giá mau đến mua” …
“Tôi đang ở siêu thị.” Thẩm Diệc Chu không thể không nói lớn hơn.
Ngu Cẩm Văn vô thức hét lên: “Cậu nấu ăn ở nhà sao?”
“... Không.”
Buổi sáng, ông nội khéo léo bày tỏ rằng từ kỳ nghỉ, sau khi anh đảm nhiệm công việc nấu cơm của dì đối diện, chất lượng cuộc sống giảm xuống hẳn. Hai ba con nấu cơm khó ăn, sụt mất hai lạng thịt, chiếc nồi duy nhất trong nhà cũng gây họa. Thẩm Diệc Chu vốn đã lên kế hoạch đến mua nồi và nguyên liệu nấu ăn, kết quả là nguyên liệu nấu ăn nhìn một cái liền không muốn làm, ngược lại mua một đống đồ ăn chín.
“Có việc gì?” Anh rẽ vào khu vực đồ dùng sinh hoạt cho yên tĩnh, nhìn qua kệ hàng thuận miệng hỏi.
Lò nướng trong nhà đều đã phủ bụi, ông nội lại muốn ăn đồ ngọt, chi bằng mua chút đồ nướng về làm.
Ngu Cẩm Văn lăn lộn trên giường, giận dỗi đè đuôi mèo, gương mặt xám xịt đi xuống giường, than thở nói: “Con trai cậu nhớ cậu.”
“Con trai nào?”
“Con trai Cá Khô Nhỏ nha. Mẹ kiếp!” Ngu Cẩm Văn mới vừa phản ứng lại, khẽ mắng một câu.
“Được rồi, đừng vòng vo.” Thẩm Diệc Chu cười nói: “Nói nhanh, tôi còn vội đi mua bánh rán!”
“Cậu còn rất tốt…” Ngu Cẩm Văn bĩu môi, hỏi: “Ba cậu có ở nhà không?”
“Có, ông ấy ở nhà nghỉ ngơi hai ngày nay.”Thẩm Diệc Chu ngồi xổm trên mặt đất nghiên cứu dụng cụ, không chút để ý nói.
“Vậy thì đến nhà tôi!” Ngu Cẩm Văn ám chỉ: “Tôi đang ở nhà một mình.”
“Không đi.” Thẩm Diệc Chu biết cậu muốn làm gì nhưng lại muốn trêu chọc cậu, nói: "Quay nhiều sẽ chai tay, xấu lắm.”
“...” Ngu Cẩm Văn rất ít khi nghe thấy Thẩm Diệc Chu mở miệng xấu xa như vậy, nghe có chút không quen nhưng không hiểu tại sao lại có một chút xôn xao. Một lúc lâu sau cậu mới cúi đầu nhìn một chút, vẻ mặt buồn bực: “Mẹ kiếp, cứng rồi …”
Thẩm Diệc Chu: “…”
“Tôi nói một câu cậu liền... Cậu là hóa thân của Teddy à?”
Tuổi trẻ thật tốt, thân thể cường tráng, tinh thần mạnh mẽ.
“Không phải vì cái này!” Ngu Cẩm Văn phiền não nắm lấy thắt lưng quần, mặt dày mày dạn nói: “Cậu không đến tôi liền xé xác con trai cậu.”
Con mèo từ xa ngẩng đầu nhìn cậu một cái, trong mắt như thể viết “Đồ thần kinh”
Ngu Cẩm Văn nói thêm: “Cậu không đến thì tôi tới nhà tìm cậu.”
“Ăn xong tôi qua, gửi địa chỉ cho tôi.”
Nếu không phải là bánh rán chiên...
Nếu không phải đua tốc độ với bác gái bên cạnh ...
Thẩm Diệc Chu tắt máy bỏ điện thoại vào túi, vẻ mặt thản nhiên tùy tiện đứng bên cạnh kệ hàng giống như một bức tranh, thực ra đôi chân dài bước rất nhanh.
"Dì à, cho cháu ba cái mới rán xong."
Ngu Cẩm Văn ở nơi xa không biết mình còn chẳng bằng ba cái bánh rán nóng hổi, rời xa giọng nói Thẩm Diệc Chu cũng cảm thấy không còn hứng thú, chính mình không thể an ủi mình, mèo cũng không an ủi mình.
Kỳ nghỉ thật sự là... Nhàm chán!
Địa chỉ Ngu Cẩm Văn đưa rất nổi tiếng, Thẩm Diệc Chu thậm chí còn không cần tìm đường, xe buýt đi thẳng liền dừng ở đối diện cách khu chung cư không xa.
“Thẩm Diệc Chu! Bên này!”
Người phá hoại khung cảnh đẹp đẽ của khu chung cư cao cấp này đang nhảy nhót phất tay trước trạm bảo vệ, khiến anh bảo vệ cũng nhịn không được liếc mắt nhìn một cái.
Áo ngủ cùng dép xỏ ngón, còn có chiếc áo khoác lông vũ vừa nhìn là biết vội vàng khoác lên.
Ngu Cẩm Văn hít mũi không hiểu, chỉ dùng bàn tay ấm áp kéo tay áo của anh, nói: “Đi mau đi mau, nước mũi tôi sắp đóng băng luôn rồi.”
“...” Thẩm Diệc Chu nghe thấy cậu ở bên cạnh đi dép tông tùy ý bước đi, thuận miệng nói: “Bảo vệ khu chung cư của cậu rất đẹp trai.”
Ngu Cẩm Văn quay đầu lại khiếp sợ nói: “Đẹp trai hơn tôi?”
Thẩm Diệc Chu im lặng trong chốc lát, nhìn cậu từ trên xuống dưới, an ủi nói: “Không khác lắm.”
Ngu Cẩm Văn đã đi xa rồi mà vẫn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy xa xa là bóng lưng anh bảo vệ ở cửa.
Thắt lưng thắt chặt vòng eo nhỏ với mông vểnh, đồng phục ôm sát cơ đùi, và đôi giày cao đến bắp chân …
Cúi đầu nhìn quần ngủ cũ của mình với đôi dép xỏ ngón...
“Nếu tôi nhớ không lầm và mắt nhìn của tôi là chính xác…” Thẩm Diệc Chu vươn tay móc chiếc mũ trên áo ra rồi kéo cậu sang một bên, hất cằm nhìn về phía tòa nhà trước mặt, nói: “Đây là nhà cậu đúng không?”
Ngu Cẩm Văn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nhạt nhẽo nói: “A, đúng vậy.”
“Chơi cái gì nghiêm túc vậy?” Thẩm Diệc Chu nhìn điện thoại di động trong tay cậu, bỗng nhiên nở nụ cười, hỏi: “Nói chuyện phiếm với ai mà đến nhà mình cũng không biết?”
“Dịch vụ chăm sóc khách hàng của Taobao!” Ngu Cẩm Văn hơi cằm liếc anh một cái, tức giận nói.
Con mèo đang liếm móng vuốt trong phòng Ngu Cẩm Văn, nó ngẩng đầu nhìn người vừa bước vào cửa, đột nhiên buông móng vuốt chạy tới, ra sức làm nũng bên chân Thẩm Diệc Chu, cọ xát ống quần anh.
Ngu Cẩm Văn trợn mắt há hốc mồm, trong lòng khó chịu mắng: “ Đồ sói mắt trắng!” (** Sói mắt trắng: vong ơn bội nghĩa**)
Nhìn xem ai cho mày ăn mày uống!”
“Trông thật tốt.” Thẩm Diệc Chu cúi xuống cọ đầu nó, đặt nó xuống nhẹ nhàng nói: "Được rồi, đi chơi đi.”
Anh ngẩng lên liền nhìn thấy cậu đứng lẻ loi ở đó, háo hức nhìn về bên này.
Khóe miệng Thẩm Diệc Chu hơi nhếch lên một chút, cởi áo khoác ngồi ở giữa phòng ngủ, vẫy tay với cậu.
“Đến đây.”
Chiếc áo len sáng màu trông rất ấm áp, giọng điệu anh cũng dịu dàng hơn khi trêu chọc mèo.
Ngu Cẩm Văn giống như bị mê hoặc đi tới trước mặt anh, tay vừa đặt lên vai anh đã bị anh lật nhào.
Thẩm Diệc Chu đè hơn phân nửa thân thể lên cậu, vùi đầu vào cổ cậu, thấp giọng nói: “Nằm một lát, đi siêu thị đấu trí đấu dũng quá mệt mỏi.”
Ngu Cẩm Văn nhìn trần nhà, tay chân mềm nhũn, tim lại đập quá nhanh, đầu óc rối bời tự hỏi có phải sắp hỏng hay không, tim đập nhanh như vậy còn có thể sống được sao?
“Thẩm Diệc Chu…” Cậu không tự chủ được mở miệng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, nói ra mà không kịp suy nghĩ: “Nếu không chúng ta... Nếu không chúng ta …”
“Chờ một chút, ông nội tôi gọi điện, tôi nghe máy một lát.”
Hơi thở ấm áp trên cổ chợt rời đi, Ngu Cẩm Văn rùng mình vì lạnh, nửa câu sau bị bắt trở về trong bụng vì đã tỉnh táo.
“Nếu không chúng ta thử yêu đương?”
Mấy chữ này nghẹn trở về, khiến cậu đau cả bụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


