Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lời nói ngày đó rốt cuộc vẫn không nói ra miệng, Ngu Cẩm Văn ở nhà buồn bực suốt hai ngày, lịch sử trình duyệt máy tính tất cả đều là kiểm tra khuynh hướng giới tính. Kết quả thật hỗn loạn, ngay cả bệnh tự luyến cũng đo ra nhưng lại không đo được cậu thích Thẩm Diệc Chu đến mức nào.
Trong những ngày nghỉ, Thẩm Diệc Chu lại dạy thêm thường xuyên hơn, mỗi lần gặp mặt đều vội vội vàng vàng, đến thời gian đi xem Ngu Cẩm Văn chơi bida cũng phải tranh thủ, không nhận ra người này đang kìm nén đến phát bực, chỉ là khó hiểu nhìn quai hàm kia lại ngạnh một vòng.
“Haizzz!” Ngu Cẩm Văn lau mồ hôi ngồi bên cạnh anh thở dài, cằm đặt trên gậy, mím môi không tình nguyện nói: “Thì ra tôi thật sự không tốt đến như vậy.”
Thẩm Diệc Chu vừa tới chưa được hai phút, ngạc nhiên nhìn cậu một cái, cậu ta luôn tự tin quá mức, từ khi nào đã uể oải như vậy? Cái đuôi suốt ngày vểnh lên trên đầu kia nay lại rớt xuống rồi.
Ngu Cẩm Văn mây đen đầy đầu, buồn bực nói: “Học trò của huấn luyện viên này đều rất lợi hại.”
“Học trò này mỗi lần đến kỳ nghỉ đều thi đấu.” Thẩm Diệc Chu nhìn bộ dạng than thở của cậu cảm thấy buồn cười, an ủi nói: “Trước đây cậu đi một con đường hoang dã, bây giờ có thể theo kịp tiến độ thi đấu đã rất tốt rồi.”
“Ừm, để tôi thử lại.” Ngu Cẩm Văn mắt nhìn chằm chằm động tác của người trên sân, vẻ mặt nghiêm túc.
Thẩm Diệc Chu thấy thế thở phào nhẹ nhõm, sợ cậu nhất thời thất bại sẽ bỏ cuộc.
“Sắp tới Tết Nguyên Đán rồi.” Thẩm Diệc Chu duỗi chân qua chạm vào chân cậu, hỏi: “Ba mẹ cậu còn chưa về sao?”
“Bọn họ trực tiếp bay về quê rồi, ngày mốt tôi với anh trai cùng trở về.” Ngu Cẩm Văn quay đầu lại, cuối cùng cũng đã vui vẻ khi nhắc tới ba mẹ mình, nói: “Cậu đi cùng tôi không? Phía sau nhà ông ngoại tôi có một ngọn đồi nhỏ, trên đó còn có cây ăn quả, rất tuyệt!”
Từ đôi mắt rực rỡ ánh sao của cậu có thể thấy được cậu thực sự thích nó.
Thẩm Diệc Chu cười cười lắc đầu, nói: “Không đi.”
“Vậy lần sau tôi sẽ dẫn cậu đi.” Ngu Cẩm Văn tiếc nuối chép miệng, một lát sau lại cam đoan với anh: “Ông ngoại thương tôi nhất nên chắc chắn ông cũng rất thích cậu.”
“Ừm, tôi luôn được người yêu thích.” Thẩm Diệc Chu nhíu mày với cậu.
Ngu Cẩm Văn nghẹn một chút, thật muốn mắng anh không biết xấu hổ.
“Hai mươi phút nữa tôi đi.” Thẩm Diệc Chu giơ tay nhìn đồng hồ, nói: “Ngày mai tôi không có lớp.”
Ngu Cẩm Văn ngẩn người, hỏi: “Tôi nhớ cậu đã nói là cậu có lớp vào ngày mai không phải sao?”
“Vốn ngày mai là của Cố Thư Sanh, nhưng đột nhiên lại gọi không được nữa.” Thẩm Diệc Chu nhíu mày khi nghĩ đến cậu ấy, luôn cảm thấy giọng điệu của mẹ cậu có chút không thích hợp, WeChat cũng không liên lạc được với mọi người.
“Ngày mai cậu định làm gì?”
“Ngày mai tôi phải ra ngoài một chuyến…” Ngu Cẩm Văn ấp úng, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, nói: “Ngày mai Dư Lộ có nhờ tôi giúp một việc, tôi đã hứa với cô ấy.”
Thẩm Diệc Chu nhìn cậu, một lúc lâu sau mới gật gật đầu nói: “Được, vừa vặn ngày mai tôi đưa ông nội ra ngoài mua chút đồ.”
“Chắc hẳn sẽ có thêm người khác, bọn tôi không ra ngoài một mình.” Ngu Cẩm Văn cũng không biết mình đang giải thích cái gì, đầu ngón tay vô thức miết đầu gậy, nói: “Cậu không cần để ý đâu!”
“Tôi không ngại.” Thẩm Diệc Chu tựa lưng vào ghế, dáng vẻ không sao cả cười cười với cậu, nói: “Đánh đi, tôi xem một chút.”
Ngu Cẩm Văn từng bước rời đi, nụ cười trên mặt Thẩm Diệc Chu lúc này mới thu lại. Hai tay anh đan chéo ở sau đầu rũ mắt nhìn sân bóng, vẻ mặt có chút lạnh.
Buổi sáng không có lớp, anh hiếm khi được ngủ một giấc, ra khỏi cửa phòng thì nhìn thấy Thẩm Vệ đã mua xong bữa sáng ngồi ở bàn ăn, cầm điện thoại di động không nhúc nhích .
“Ông ơi, ông có thể mở lớn tiếng lên mà nghe, cháu đi rồi!” Thẩm Diệc Chu kéo cổ họng hướng về phòng ông nội nói một câu.
Dứt lời anh liền đi tới tùy tiện ngồi xuống bên cạnh ba mình, liếc nhìn người không có phản ứng nãy giờ, hỏi: “Đây là bệnh mất trí?”
Hai ba con đều có tay chân dài, có vẻ ghế sofa hơi nhỏ.
“... Mẹ con về nước, đang nhắn tin cho ba.”
Tay Thẩm Diệc Chu đang rót nước run rẩy một chút, rất nhanh liền khôi phục bình thường, giọng điệu nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.
“Mẹ nói muốn gặp con.” Thẩm Vệ cẩn thận nói: “Có phải con đã kéo số của bà ấy vào danh sách đen? WeChat cũng không nhắn được.”
“Không chặn số, cũng không muốn kết bạn.” Vẻ mặt Thẩm Diệc Chu nhìn không ra vui buồn, tự mình uống nước, nói: “Con dạy thêm rất nhiều nên không có thời gian, ba giúp con từ chối đi.”
“Con trai!”
Thấy anh đứng dậy muốn đi, Thẩm Vệ cũng đứng lên gọi anh lại, do dự nói: “Con cũng đừng trách bà ấy, là ba có lỗi trước.”
“Nhưng ba không vứt bỏ con.” Thẩm Diệc Chu thuận tay cầm một cái bánh bao, thờ ơ nói: “Con ra ngoài chút.”
Kế hoạch hôm nay là nằm nghỉ ở nhà...
Thẩm Diệc Chu khép lại cổ áo áo lông vũ, nuốt miếng bánh bao cuối cùng, nắm tay ngồi trên ghế đá nhỏ xem các bác gái nhảy múa.
Anh nhớ rõ khi còn bé, nơi này là sân bóng rổ, khi đó anh còn chưa cao qua đầu gối Thẩm Vệ. Anh ngồi ở chỗ này xem ba anh chơi bóng, thấy bóng đập vào gáy con thì Thẩm Vệ liền mua hai cây kem, một cây che trên đầu, một cây hối lộ anh không cho anh mách lẻo.
Giờ không có ai đến chơi, cả cột bóng rổ cũng bị chuyển đi, đáng thương dựng ở góc tường từ sáng đến tối xem các bà các bác sinh hoạt, buổi sáng khiêu vũ buổi chiều hát kịch buổi tối tập thể dục, một ngày cứ thế trôi qua.
Chưa kể còn rất vui mắt, nhìn nó ngốc nghếch bị mấy dì mắng cũng cảm thấy say sưa. Thẩm Diệc Chu thở dài, nhìn vu vơ, nhàn rỗi không có ý nghĩa gì, chỉ cảm thấy ánh mặt trời làm cho người ta có chút mệt mỏi.
Âm thanh nhắc nhở tin nhắn điện thoại vang lên, dường như trái tim cũng nhảy theo nó. Anh không lập tức lấy di động ra, muốn che giấu sự chờ mong trong lòng.
Không phải Ngu Cẩm Văn.
Thẩm Diệc Chu ném lại điện thoại di động vào trong túi, vẻ mặt ủ rũ nhìn ông chú ngốc nghếch trong đám người khiến người ta hoảng sợ mà giẫm lên chân bà dì lần thứ tám trăm.
Thật phiền.
Thẩm Diệc Chu đem điện thoại di động lật đi xoay lại vài vòng, một lúc lâu sau mới vào WeChat cẩn thận xem tin tức mới, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.
Cố Thư Sanh gửi tới một tin nhắn, chỉ có năm chữ cũng đủ để đầu ngón tay anh đột nhiên run lên.
"Mẹ tôi đã phát hiện ra."
Thẩm Diệc Chu mím môi, ngón cái quanh quẩn trên bàn phím hồi lâu, dứt khoát trực tiếp gọi điện thoại qua.
Điện thoại đổ chuông cho đến khi nó tự động cúp máy.
Điều anh lo lắng vẫn xảy ra. Lúc anh bấm tới số điện thoại của mẹ Cố Thư Sanh mới bắt đầu do dự, không biết mình có nên gọi hay không.
"Vừa rồi mẹ em ở đây, tôi không dám bắt máy."
Cố Thư Sanh rất nhanh lại gửi tin nhắn thứ hai: "Bây giờ mẹ em đang gọi điện thoại trong phòng khách, em mới có thể ở một mình trong phòng, bà ấy không cho phép em lén dùng điện thoại."
Ánh mặt trời ấm áp cũng không thể sưởi ấm anh nữa, lúc này gió lạnh thổi thẳng vào cổ anh. Thẩm Diệc Chu ấn huyệt thái dương đang đau âm ỉ, trả lời: "Rốt cuộc chuyện đã gì xảy ra? Làm sao lại bị phát hiện?"
"Hai bọn em cũng không biết từ khi nào cửa sau tiệm net kia đã mở một phòng cờ vua ... em bị mẹ bắt gặp."
Giọng điệu có vẻ thoải mái khiến trái tim Thẩm Diệc Chu trùng xuống, nghĩ lại người phụ nữ bình thường luôn cưng chiều con trai cũng nỡ xuống tay đánh nó, liền cảm thấy đứa nhỏ này thật ra sống cũng không quá dễ chịu.
"Em còn nhỏ, bọn họ nói cái gì em nên nghe lời trước, đừng cãi."
WeChat này gửi qua liền không còn trả lời nữa, Thẩm Diệc Chu đợi đến khi các ông các bà đều kết bạn đi mua thức ăn mới đứng lên.
Đột nhiên trời trở nên tối sầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


