Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong trường học một chút tin đồn gì đó truyền ra còn nhanh hơn cả gió, huống chi còn là tin đồn của nhân vật nổi tiếng.
Thẩm Diệc Chu thích đàn ông, sau một buổi trưa hầu như ai cũng biết.
Tò mò, sốc, chán nản, không chấp nhận, và thậm chí sụp đổ. Những ánh mắt này theo dán lên người anh khi anh đi bất cứ đâu, không tiếng động lại mang theo nhiệt độ. Đương nhiên cũng sẽ có người xì xào bàn tán, Thẩm Diệc Chu chỉ coi như không nghe thấy.
"Còn nói lung tung nữa tôi cắt lưỡi các người!” Ngu Cẩm Văn giơ cây chổi rồi mạnh mẽ xoay người, hung dữ nói.
Xung quanh yên lặng trong chốc lát.
Đây là khu rừng nhỏ trên sân chơi phía sau trường, và là nơi ba lớp khoa học đầu tiên được phân công dọn vệ sinh.
“Lớp các cậu không được phân công ở đây!” Thẩm Diệc Chu nhìn vẻ mặt cảnh giác của cậu mỉm cười, nói: “Đừng để ý tới bọn họ, cậu về đi.”
“Lão tử chịu đến quét dọn vệ sinh chính là nể mặt bọn họ rồi, cậu cho rằng tôi thật sự tới đây để quét sân cho bọn họ sao?” Ngu Cẩm Văn sốt ruột xua tay, nói: “Không đi không đi!”
“Tôi tới đây trông coi." Anh ta đặt chổi xuống sàn và khịt mũi lạnh lùng với những người xung quanh: “Xem ai nhiều chuyện, thích đi bép xép”.
Thẩm Diệc Chu im lặng một lúc lâu, nhẹ giọng hỏi: "Cậu không sợ bọn họ cũng nghĩ cậu giống tôi sao?”
“Sợ cái gì?” Ngu Cẩm Văn nghiêng đầu nhìn anh, kỳ quái nói: “Chó vẫn là bạn tốt của con người đấy thôi , chẳng nhẽ chó chơi với người thì tất cả mọi người đều phải là con chó sao?”
“... Có lý.” Thẩm Diệc Chu đánh giá cậu từ trên xuống dưới, khen: "Không nhìn ra cậu còn có thể học một biết mười đấy.”
“Hừ, dễ vậy mà cũng không nhận ra!”
Khen một câu mà đuôi có thể vểnh lên ba ngày.
"Thẩm Diệc Chu, cậu nói xem có phải tôi cũng vậy không?" Ngu Cẩm Văn đột nhiên hỏi.
Thẩm Diệc Chu đang nhặt một vỏ cái chai rỗng, thuận miệng hỏi: “Cái gì?”
“Là đồng tính!” Ngu Cẩm Văn tiến đến bên cạnh anh, nhỏ giọng nói: “Nói đến đây cũng hơi ngại, gần đây tôi đột nhiên phát hiện ra, tôi cảm thấy thoải mái khi ở với cậu hơn là với một cô gái.”
Trầm Diệu Châu dừng lại, khóe miệng giật giật nói: "Có thể là cậu chưa từng ở cùng con gái."
“Cũng đúng." Ngu Cẩm Văn sờ mũi, nghịch đống lá rụng trên mặt đất, nói: "Cũng không thể so sánh.”
"Cậu không phải." Thẩm Diệc Chu đứng trước mặt anh, chắn tầm mắt mọi người phía sau, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mắt cậu, lặp đi lặp lại: "Không phải.”
Anh rất giỏi che dấu, mọi cảm xúc đều có thể chôn chặt trong lòng mà không biểu hiện lên mặt, nhưng Ngu Cẩm Văn thì khác, cậu là một con hổ hung hãn. Nếu trong tương lai, những thanh kiếm được bọc trong "tự do ngôn luận" bắn đến, cậu sẽ phản công và đập đầu chảy máu.
Thẩm Diệc Chu theo tầm mắt của cậu nhìn về phía sau, một nữ sinh khẩn trương nắm vạt áo khoác của mình, đôi mắt xinh đẹp bất an nhìn về phía bọn họ.
“Dư Lộ?” Ngu Cẩm Văn đứng bên cạnh Thẩm Diệc Chu, hỏi: "Cô tìm tôi?” “Ừm.” Nữ sinh gật đầu, mạnh dạn bước về phía trước một bước, cắn môi mới kiên định nói: "Tôi muốn nói chuyện với cậu.”
Ngu Cẩm Văn theo bản năng nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Diệc Chu.
“Nhìn tôi làm gì?” Thẩm Diệc Chu rất nhanh đã che giấu đi cảm xúc, anh rũ mắt tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ vệ sinh của mình, thuận miệng nói: “Muốn đi thì đi đi, người ta chủ động tới tìm cậu.”
“Tôi không muốn đi.” Ngu Cẩm Văn sửa chữa sai lầm của cậu, nhìn qua nhìn hai người, do dự nói: “Hay là tôi đi xem cô ấy nói gì nhỉ?”
Thẩm Diệc Chu thản nhiên “Ừ” một tiếng, cũng không thèm liếc mắt nhìn cậu một cái, chỉ là lúc khom lưng nhặt đồ, nghe thấy bên cạnh có tiếng bước chân giẫm tuyết, không nhịn được mà gọi cậu lại.
Ngu Cẩm Văn quay đầu lại, ánh mắt trog sang, chóp mũi đỏ bừng nhăn nheo, khiến cho trái tim Thẩm Diệc Chu mềm nhũn.
“Đi tìm một nơi ấm áp mà nói chuyện.”
Anh thở dài, xoay người không dây dưa nữa.
Cô gái đó là một thiên thần, nội tâm trong sáng và dịu dàng, cô ấy như một bông hoa yếu ớt khi đứng một mình trong tuyết, dù hổ dữ đến đâu, cô cũng sẽ thận trọng khi ngửi thấy hương hoa. Sẽ tốt hơn nếu cô ấy có thể đưa Ngu Cẩm Văn thoát ra khỏi vũng lầy ngày càng chìm sâu này.
Chuyện đau lòng này để một người chịu đựng là đủ rồi.
Địa điểm là phòng nhạc cụ bỏ hoang kia, cả căn phòng ngập tràn sự ấm áp, Ngu Cẩm Văn vừa vào trong, liền có cảm giác như cả người đều sống lại.
“Được rồi, cậu có chuyện gì…” Cậu xoay người, mới nói được một nửa liền phát hiện Dư Lộ ở phía sau im lặng rơi nước mắt.
“Làm sao vậy?” Ngu Cẩm Văn nhất thời luống cuống tay chân, tìm khắp người không có nổi một khăn giấy, oan uổng nói: "Tôi không bắt nạt cậu nha!”
“Là tôi không đủ xinh đẹp sao?” Dư Lộ tự lau nước mắt, khóe mắt đỏ hoe hỏi: “Hay là tôi không đủ ưu tú? Hoặc vì những lý do khác ... Tại sao cậu lại nói tôi không đủ tư cách thích cậu?”
Ngu Cẩm Văn luống cuống nói: "Tôi, tôi, tôi không phải không cho cậu thích tôi, cậu cũng rất xinh đẹp!”
Dư Lộ ngẩng đầu lên, hàng mi vẫn còn đọng nước mắt, hỏi: "Vậy tại sao cậu lại viết tờ giấy cho cả lớp chúng tôi xem, làm cho tôi mất mặt?”
“Tôi không có!” Ngu Cẩm Văn vội vàng giải thích: "Tôi viết cho một mình cậu xem!”
“Cậu đặt ở trên bàn người khác, mọi người lần lượt đến xem mới biết là viết cho tôi.” Dư Lộ vẻ mặt buồn bực nói: "Lúc đầu mọi người còn không dám nói cho tôi biết, là tôi lén tự mình mở ra xem.”
"Con bà nó... " Ngu Cẩm Văn cũng buồn bực muốn chết, ai biết lại đặt nhầm bàn học!
"Dù sao chuyện này đã qua rồi, coi như xong." Dư Lộ hít mũi, nói: "Nhưng tôi vẫn không cam lòng, đây là lần đầu tiên tôi theo đuổi người khác, tôi nhất định phải hỏi rõ ràng.”
Ngu Cẩm Văn thở một hơi nhẹ nhõm, luôn miệng nói: "Vậy thì tốt rồi, tốt rồi, sớm biết như vậy tôi liền hẹn nói chuyện trực tiếp với cậu cho nhanh.”
“Tôi không thích cậu.”
Dư Lộ ngẩn người, hỏi: "Vì sao? "
“Cái này... Tôi cũng không biết…” Ngu Cẩm Văn gãi đầu, nói: "Có thể là tính cách không hợp?”
“Cậu chưa từng tiếp xúc với tôi làm sao biết không hợp?” Dư Lộ hỏi lại: “Tôi không xinh đẹp sao?”
Ngu Cẩm Văn thành thật nói: “Xinh đẹp.”
Dư Lộ lại hỏi: “Có người nói xấu tôi không?”
Ngu Cẩm Văn suy nghĩ một chút nói: "Không có, người hâm mộ của cậu rất đông.”
Dư Lộ cắn môi nói: "Vậy tôi không hiểu sao cậu lại không thích tôi.”
Ngu Cẩm Văn cũng hoang mang, nói: "Tôi cũng không biết. "
"Hay là..." Dư Lộ lo lắng siết chặt hai tay, lấy hết can đảm hỏi: "Cậu cũng thích con trai sao?"
Lông mày Ngu Cẩm Văn nhíu lại, giọng nói có chút lạnh: “Có ý gì? Cậu kì thị chuyện này sao?”
“Không phải, tôi có bạn ngoài trường cũng vậy.” Dư Lộ vội vàng giải thích: “Tôi không những không có bất kỳ thành kiến nào mà còn rất ủng hộ họ.”
Ngu Cẩm Văn lúc này mới thu hồi khí thế, ngược lại có chút phiền não, gãi đầu thấp giọng nói: “Tôi cũng không biết tôi thích gì nữa.”
“Tôi không ngại giúp cậu xác định." Dư Lộ cố gắng nở một nụ cười, cong đôi mắt đỏ hoe nói: "Lần đầu tiên tôi thích một người nhiều như vậy, tôi không muốn chưa thử đã thất bại. Nếu cậu không phiền, vậy chúng ta hãy thử tiếp xúc, cho tôi một cơ hội, và cũng là cho cậu một cơ hội để xác định trái tim của mình.”
Ngu Cẩm Văn nhíu mày, nói: “Tôi không muốn làm tổn thương cậu.”
Dư Lộ vẫn cười, nói: “Để tôi bị từ chối mà không rõ nguyên nhân mới là làm tổn thương tôi.”
Ngu Cẩm Văn: “...”
“Được rồi.” Ngu Cẩm Văn vẫn không thể phá vỡ sự mong đợi trong mắt cô gái đối diện, thấy mắt cô sáng lên, vội vàng nói: “Nhưng kì nghỉ này tôi có rất nhiều việc phải làm, không thể dành nhiều thời gian ở bên cậu được.”
“Không sao tôi hiểu mà." Dư Lộ cười sáng lạn, từ trong túi lấy ra một tờ giấy đưa cho cậu, nói: "Đây là số điện thoại và ID Wechat của tôi, cậu sẽ kết bạn với tôi chứ?”
“Ừm, ừm!” Ngu Cẩm Văn cầm lấy, nhét bừa vào trong túi, tiếp xúc với con gái, kiểu gì cũng cảm thấy không được tự nhiên, đành phải hắng giọng, nói: “Nếu cậu không có việc gì... tôi đi trước đây.”
“Cậu bận thì đi đi!” Vành mắt Dư Lộ vẫn còn đỏ nhưng tâm trạng rất tốt, cô thẹn thùng, nhưng vẫn dũng cảm nói: “Tôi cũng phải đi đây! Cậu nhớ thêm tôi vào đấy nhé!”
Ngu Cẩm Văn nhanh chóng đáp: “Được!”
Lời còn chưa dứt, người này đã chạy ra khỏi phòng học, như thể ở bên trong không phải là một cô gái tuổi xuân mà là một ông chú biến thái.
Thật xấu hổ, ah ah! Ngu Cẩm Văn chạy như điên trong lòng còn đang hò hét, luôn cảm thấy lúc ở cùng với con gái nũng nịu, tay không phải tay, chân cũng không phải chân, sợ động một chút liền chọc người ta khóc.
Cậu liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thẩm Diệc Chu, người nọ đang nói chuyện với Lý Việt Bách.
Ngu Cẩm Văn xông lên, hướng trên lưng hai người mà đánh một quyền.
"Con bà nó cậu điên à?" Lý Việt Bách đau đớn quay đầu lại mắng.
Thẩm Diệc Chu không nói gì, trong mắt viết hai chữ "Muốn chết".
Ngu Cẩm Văn hưng phấn nói: "Giải lao một chút đi, đi ăn xiên que!”
Vẫn là con trai tốt, đánh không khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


