Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hôm nay phải trở lại trường để nhận bảng điểm và bài tập về nhà cho kỳ nghỉ mùa đông, buổi chiều lại phải dọn dẹp toàn trường nên nhiều học sinh chọn cách ở lại căng tin của trường để ăn trưa. Đối với một số người có bảng điểm không tốt mà nói, bữa trưa này có thể là bữa ăn cuối cùng của năm, còn có thể xin bị đánh nhẹ hơn một chút.
Nhưng mà đối với một số người khác, mối đe dọa của bảng điểm thực sự không nhằm nhò gì .
Có người bởi vì không mang theo giấy ăn nên dứt khoát đem bảng điểm trải trên bàn đựng phần xương thừa đã bị gặm sạch sẽ.
Tàn nhẫn chà đạp lên tôn nghiêm của bảng điểm.
Ngu Cẩm Văn đang cùng Lý Việt Bách kể lại trận đấu ngày hôm qua, ỷ vào người ta nghe không hiểu, đem chính mình khen lấy khen để, trâu bò nhất trên thế giới.
Đúng là có chút lợi hại, nhưng tâng bốc có hơi quá. Đầu ngón tay Thẩm Diệc Chu kéo tờ bảng điểm trên bàn vừa nhìn thoáng qua, vội vàng lấy một cái xương đầu cá che lại.
Cho đỡ sợ.
“Thật trâu bò! Nghe có vẻ rất tuyệt.”
Lý Việt Bách nịnh hót: “Lần sau tôi phải đi xem, đây nói không chừng là siêu sao thể dục thể thao tương lai! Tôi phải tranh thủ thời gian để xem thời kỳ nảy mầm của siêu sao. Đây là trận đấu gì?”
Ngu Cẩm Văn vừa mới há miệng, Thẩm Diệc Chu giành trước trả lời: “Thanh thiếu niên Tiểu Đông Môn thi đấu bida lần thứ nhất.”
Lý Việt Bách hỏi: “Tiểu Đông Môn? Là chỉ cái con hẻm đen bên cạnh trường chúng ta?”
“Là khu!” Ngu Cẩm Văn thẹn quá hóa giận, đảo lấy chiếc đũa sửa lại câu nói sai: “Là thi đấu khu!”
“Đúng, tới rất nhiều người tài, nhưng cũng chưa từng đánh cậu ấy.” Phun lửa, lúc này Thẩm Diệc Chu mới chậm rãi dập lửa, nhướng mi liếc nhìn cậu, nói: “Ngu đại ca của chúng ta vừa lên sân liền áp đảo đám đông, không thể ngăn cản, đem người đối diện đánh đến nước mũi nước mắt tèm lem, khóc đến mức không nắm được gậy.”
Ngu Cẩm Văn cầm đũa chọc cơm trong chén, đầu lỗ tai đều đỏ lên, khoát tay nói: “Ây, không khoa trương như vậy, bình thường thôi!”
Thẩm Diệc Chu nhìn cậu vui vẻ, vui vẻ xong mới nghiêm túc nói: “Cậu đã liên lạc với huấn luyện viên kia chưa?”
“Liên lạc rồi, ông ấy nói tuần sau qua để cho ông ấy xem một chút.” Ngu Cẩm Văn đối với chuyện không liên quan đến học tập thì rất để ý, không cần người thúc giục cũng có thể tự mình chủ động liên lạc.
“Không biết trình độ của ông ấy có thể dạy tôi hay không?”
Đây chỉ là được hạng nhất giải Tiểu Đông Môn đã phiêu thành như vậy, hôm nào lấy được gaiải hạng nhất toàn thành phố chẳng phải là lao ra khỏi tầng ozon sao?
Thẩm Diệc Chu thở dài, nói: “Cậu đi trước rồi nói sau.”
“Thẩm Diệc Chu!”
Một chai sữa được đặt lên bàn, Thẩm Diệc Chu quay đầu nhìn, bên cạnh chỗ trống Kiều Tiểu Khê đang cười với anh.
"Lần này tiếng Anh tôi sắp bắt kịp với cậu! Cậu có thể đi đến các lớp học thêm vào kỳ nghỉ không? Mẹ tôi đã tìm cho tôi một giáo viên đặc biệt tốt, đi với tôi nhé?”
Khoảng cách quá gần, Thẩm Diệc Chu khẽ nhíu mày tránh sang bên cạnh.
Lý Việt Bách biết rõ bạn tốt đối với vị nữ dũng sĩ truy đuổi mãnh liệt này có chút bất đắc dĩ lại không thể làm gì được, liền điên cuồng động não lấy cớ muốn rời đi sớm, nhưng lời nói của cậu ta còn chưa kịp đếnmiệng, Ngu Cẩm Văn bên cạnh ngược lại lên tiếng.
“Cô đến đây để làm gì? Bàn này của chúng tôi không có con gái.”
Giống như một con thú nhỏ canh giữ lãnh thổ, nó xuất hiện hung dữ với hàm răng trắng nhỏ.
Kiều Tiểu Khê không hề yếu thế, nói: “Ai nói vậy? Mấy ngày trước không biết là ai ăn một bữa tiệc giống như đâm vào tổ nữ sinh vậy, tôi thấy cậu cũng rất giống như cá gặp nước nha!”
Lý Việt Bách hoảng sợ quay đầu nhìn hai người, chật vật với Kiều Tiểu Khê nói: “Vậy thì sao, chúng tôi còn có chuyện…”
Ngu Cẩm Văn vỗ bàn nói: “Người ta đến đây thành nhóm, không có người nào như cô chạy tới đây. Tôi nghĩ tường trường trống không cần mua tấm dán tường, cô cứ ngồi xổm ở đó!”
Kiều Tiểu Khê cũng là một cao thủ không sợ bắt nạt, lập tức vỗ bàn trả lời: “Vậy tôi thấy cậu cũng rất thích hợp, tôi tìm Thẩm Diệc Chu lại không tìm cậu, mỗi ngày cậu đều lắc qua lắc lại trước mặt người khác, không biết còn tưởng rằng cậu cũng thầm mến Thẩm Diệc Chu nên chuẩn bị quấy rối đâu!”
Lần đầu tiên Ngu Cẩm Văn cãi nhau với ai đó mà gặp khó khăn, giật mình không nói được lời nào.
“Bộp!”
Thẩm Diệc Chu trở tay đặt đũa lên bàn, khoanh tay dựa vào lưng ghế, lạnh lùng nói: “Nói xong chưa?”
Lý Việt Bách len lén ngoắc ngón tay dừng chiếc đũa đang lăn qua, thầm nghĩ xong rồi.
Kiều Tiểu Khê cắn cắn môi, vành mắt có chút đỏ lên, nghẹn lời nói: “Tôi…”
“Tôi đã nói từ lâu rằng tôi không có tình cảm với bạn ngoài các bạn cùng lớp.” Thẩm Diệc Chu không có biểu tình gì, anh biết xung quanh còn có không ít người nghe bát quái, nhưng cũng không hạ thấp âm lượng, trình bày sự thật bình thường, nói: "Hơn nữa vì để cho cậu biết tôi từ chối cậu không phải vì cậu không xuất sắc, tôi thậm chí còn nói cho bạn biết khuynh hướng tình dục của tôi.”
Nhà ăn tiếp tục tiếng nói nhộn nhịp.
Lý Việt Bách thở dài một hơi, nói: "Chuyện lớn như vậy mà tôi cũng không biết, thật không coi tôi là bạn thân!”
Nói xong đập khuỷu tay Ngu Cẩm Văn, hỏi: “Cậu cũng không biết chứ? Tức giận đến chết đi! Tức chết tôi!”
“Tôi biết.” Ngu Cẩm Văn cúi đầu, còn không đợi Lý Việt Bách trợn tròn mắt tố cáo liền vỗ mạnh bàn đứng lên.
“Đều nghe cho tôi!” Cậu giẫm một chân lên ghế, hung ác nhìn chung quanh đám người vội vàng ngẩng đầu, nói: “Chuyện này không được phép nói lung tung, nói cũng chỉ có thể nói cậu ấy tốt, về sau tôi nghe được có một câu nói không tốt, hậu quả là cái gì mọi người hẳn là đều biết chứ?”
Dứt lời gọi một cậu bé quen mặt, nói: “Qua đây.”
Những nốt mụn trên mặt cậu bé run lên, cậu lo lắng chạy đến với vẻ mặt thất thần.
Ngu Cẩm Văn cố ý khuếch đại giọng nói: “Cậu đi nói cho người của chúng ta, dám ở sau lưng mắng Thẩm Diệc Chu, nhìn thấy một người đánh một cái, đừng lo lắng thiếu cánh tay gãy chân gì đó, tiền thuốc men tôi lo.”
Toàn trường vắng vẻ.
Một lúc lâu sau mới có giọng nói một nữ sinh vang lên.
"Tình yêu đồng tính thì sao? Không phải bình thường sao? Làm ầm ĩ cái gì, trên đời này vẫn còn có chó và búp bê kết hôn!"
Dần dần có những cô gái khác cũng đến hưởng ứng nói: "Đúng vậy, đây chẳng lẽ không phải là chuyện bình thường sao! Rảnh rỗi lo lắng cái này còn không bằng lo lắng bảng điểm này làm sao ăn tết.”
“Lớp người ta đứng đầu cái gì cũng không sợ, chúng ta đều có thành tích này còn quan tâm người ta làm gì…”
“Tôi thấy bảng điểm Thẩm Diệc Chu lại là hạng nhất môn toán, lát nữa cậu đi mượn bài thi của cậu ta cho tôi xem!”
“Nam đi mượn tỷ lệ thành công lớn hơn sao?”
“Thôi đi, buông tha nam thần của tôi! Nam thần của tôi thích nam giới, tôi cảm thấy mừng thầm, lần này sẽ không có người phụ nữ nào xuất hiện làm cho tôi ghen tị đến chết hahahaha!”
Bầu không khí hồi phục nhanh như vậy, ngược lại làm cho uy phong của Ngu Cẩm Văn đùa giỡn không được hai giây liền im lặng, cậu sờ mũi tự mình thả chân xuống.
“Đi thôi, đi tìm anh trai học bá của chúng ta.” Lý Việt Bách thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy nói.
Ngu Cẩm Văn lại có chút do dự, đi được hai bước không nhịn được hỏi: “Bình thường tôi thật sự dính chặt Thẩm Diệc Chu sao?”
Lý Việt Bách suy nghĩ một chút, nói: “Tốt hơn Lý Bạch một chút.”
Ngu Cẩm Văn không rõ nguyên nhân, hỏi: “Lý Bạch?”
“Chó nhà tôi.” Lý Việt Bách nhấc chân làm tư thế khởi động, nhanh chóng nói: “Mỗi lần mẹ tôi dẫn nó đến đón tôi. Nó hận không thể mọc lên đùi Thẩm Diệc Chu.”
Nói xong chạy rất nhanh, giống như có quỷ ở phía sau.
“Mẹ kiếp…”
Ngu Cẩm Văn lúc này mới phản ứng lại cậu ta đang mắng mình, khom lưng nhặt một tảng đá ném qua, cũng không thèm xem có trúng hay không, chỉ cúi đầu suy nghĩ.
Nhớ về những gì Kiều Tiểu Khê nói.
Nhớ... Nhớ Thẩm Diệc Chu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


