Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phục Đến Làm Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Sở thích nhỏ của Cố Thư Sanh bị người nhà phát hiện, náo loạn đến một trận gà bay chó sủa, buổi dạy thêm bị hủy hai lần mới hẹn lại được. Thẩm Diệc Chu thay giày ở cửa nhà Cố Thư Sanh, nhận ra bầu không khí trong nhà vẫn vô cùng yên ắng. Anh thở dài đi theo mẹ Cố từ cửa đến đến thư phòng. Vừa mới vào cửa, quả nhiên nhìn thấy chàng trai tinh thần uể oải.

"Thầy Trầm, thầy đến rồi vậy thì cô không xem em ấy làm bài tập về nhà nữa." Mẹ Cố cười, nói: "Không quấy rầy việc học của mọi người, cô vào phòng khách xem TV.”

"Vâng." Thẩm Diệc Chu đáp lại, nhìn cô với vẻ mặt sầu não đi ra ngoài. Anh đợi cửa phòng đóng lại mới nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay vẫn chưa đến trường sao?"

“Chưa..." Cố Thư Sanh mỉm cười, vết thương trên nửa mặt biến thành màu xanh tím, phản chiếu làn da trắng nõn của cậu ấy đặc biệt nổi bật.

Thẩm Diệc Chu không nói gì, chỉ tìm đề thi ra rồi đẩy tới trước mặt cậu ấy, nói: "Thôi đừng suy nghĩ nhiều nữa, đây là bộ đề dự đoán, ngày mốt các cậu thi cuối kỳ, tranh thủ ôn tập thật tốt đi."

"Thầy ơi..." Cố Thư Sanh nhận lấy đề nhưng không làm ngay, mà nhìn về phía sau cửa phòng, quay đầu lại nhỏ giọng hỏi: "Em có thể mượn điện thoại di động của thầy một chút được không? Ba em đã đập điện thoại di động của em rồi, em muốn gửi tin nhắn cho Lưu Du Thần, bảo cậu ấy không cần lo lắng cho em."

“Có thể, em làm đề trước, làm xong tôi sẽ đưa cho em." Thẩm Diệc Chu nói xong liền nhíu mày, hỏi: "Chuyện của em và Lưu Du Thần cũng..."

"Ba mẹ em còn chưa biết, chỉ là thu lại bộ tóc giả với mỹ phẩm của em rồi ném đi." Tuy rằng có chút buồn bực, nhưng nhắc tới người trong lòng, khuôn mặt Cố Thư Sanh sáng sủa hơn rất nhiều, mỉm cười ngọt ngào, nói: "Cuối tuần trước chúng em vừa đi ăn cơm với nhau. Tuần này em không đi học, chắc là cậu ấy gấp chết đi hahaha!"

Thẩm Diệc Chu thấy sắc mặt cậu ấy đã như thường cũng yên tâm, liền thúc giục: "Mau làm đi, làm xong thì cho em mượn điện thoại di động.”

"Haha!" Cố Thư Sanh cười toe toét, vui vẻ cầm di động, nói: "Ồ? Chó con là ai? Người đó gọi cho thầy nè!”

Thẩm Diệc Chu sửng sốt một chút, khuôn mặt lập tức mất tự nhiên, nói: "Người bán hàng, không cần để ý tới anh ta."

Cố Thư Sanh không trả lời. Anh ngẩng đầu nhìn, thì thấy người này đang nghiêm túc gõ chữ. Lúc này Thẩm Diệc Chu mới thấp giọng thở phào nhẹ nhõm.

"Em đã gửi xong!"

Thẩm Diệc Chu còn có mấy câu hỏi chưa chữa xong, nghe vậy kinh ngạc nói: "Nhanh như vậy sao?”

"Cậu ấy dặn em chuẩn bị thi thật tốt, ngày mốt gặp tại phòng thi!" Trong mắt Cố Thư Sanh sáng ngời, nghiêng người nhìn thoáng qua liền thúc giục: "Trời ơi sao thầy vẫn chưa xong? Nhanh lên, làm đề này xong thì em còn cần thầy giúp em ôn tập những thứ khác nữa!"

Cửa phòng ngủ vang lên một tiếng, mẹ Cố căng mặt thò người vào, cảnh giác nhìn động tác của cậu mới răn dạy: "Đừng ầm ĩ la hét, ôn tập nghiêm túc vào!"

Cố Thư Sanh ngồi thẳng dậy, nghe bước chân mẹ ra đến cửa, lúc này mới lén lè lưỡi, nhẹ giọng nói: "Thầy nhanh giảng đi!”

Trước khi đi Thẩm Diệc Chu lại bị bí mật kéo đến góc phòng. Anh nhìn Cố Thư Sanh lục lọi rồi lấy ra một túi đồ từ trong tủ quần áo ra, nhờ anh giữ giúp.

"Đây đều là trước kia em tiết kiệm dùng tiền để mua, len lén giấu đi nên không có bị ba em phát hiện, thầy ơi thầy giúp em giữ nha!" Cố Thư Sanh chắp hai tay cầu xin, vẻ mặt thành khẩn: "Nếu ba em mà phát hiện lại đánh em một trận, hơn nữa mấy thứ này cũng không giữ được. "

“Bây giờ tôi có thể giúp em bảo quản." Thẩm Diệc Chu mặc cho cậu ấy nhét đồ vào balo không ngăn cản, chỉ hỏi: "Sau này em định làm gì? "

Cố Thư Sanh giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Sau này em học đại học là có thể tự do tự tại! Hơn nữa ba mẹ em chỉ là nhất thời không chấp nhận được, lâu ngày không phải dần dần chấp nhận sao?”

Thẩm Diệc Chu nghe vậy không nói gì, chỉ nghiêm túc nói: "Những chuyện này coi như xong, chàng trai cùng lớp kia của em... đừng để họ biết."

"Em hiểu rồi." Cố Thư Sanh ngoan ngoãn gật đầu, bỗng nhiên hỏi: "Thầy ơi thầy cũng vậy đúng không?"

Thẩm Diệc Chu dừng bước, xoay người nhìn thấy ánh mắt nhỏ xảo quyệt của cậu ấy, nhướng mày vui vẻ nói: "Đúng."

"Em đã bảo mà, soái ca không cảo cơ, thiên lôi đánh xuống ." Cố Thư Sanh còn muốn nói gì nữa, lại nhìn thấy mẹ cậu nghi ngờ nặng nề lắc lư ở cửa, lúc này mới vội vàng im miệng.

(**Trai đẹp không chơi gay, thiên lôi đánh xuống**)

"Tôi đi trước, giờ dạy bù học kỳ này sắp tới sẽ được bổ sung."

Thẩm Diệc Chu xách ba lô nặng hai cân tùy ý vẫy tay với cậu, xoay người ra cửa mới kịp xem điện thoại di động.

Hai cuộc gọi nhỡ của chó con. Đây vẫn là cái tên bị đổi sau lần hôn bất chợt lần trước, lười đổi lại nên cứ như vậy dùng.

Anh gọi trở lại, vừa kết nối liền là một tiếng rõ ràng: "Gâu!”

Thẩm Diệc Chu: "?”

"Alo? Thẩm Diệc Chu?" Tiếng chó sủa bên Ngu Cẩm Văn liên tiếp vang lên, cậu gân cổ họng kêu lên: "Cậu về nhà chưa?”

“Vẫn chưa!” Thẩm Diệc Chu cũng tăng âm lượng, nhíu mày nói: "Ra ngoài nghe điện thoại!”

Bên kia lại vang lên một trận hỗn loạn, rất nhanh tiếng ồn ào lập tức biến mất, giọng nói của Ngu Cẩm Văn vang lên ngay sau đó, hỏi: "Bây giờ không ồn ào nữa rồi!”

"Ừ, cậu đang ở đâu? Tại sao lại có chó?" Thẩm Diệc Chu rẽ vào một cửa hàng tiện lợi, định vào ngồi gọi điện thoại xong rồi mới ra ngoài đạp xe.

"Hừ! Trong phòng bida có người dẫn theo hai con chó vào. Tôi đoán là trên người tôi có mùi Cá Khô Nhỏ nên hai con này cứ dính lấy tôi không buông, đi đến chỗ nào cũng nghe thấy tiếng." Ngu Cẩm Văn ủy khuất nói: “Bây giờ tôi đang trốn ở phòng dụng cụ, thối hoắc.”

Thẩm Diệc Chu mỉm cười, hỏi: "Rùa Nhỏ thế nào rồi?”

"Cái gì Rùa Nhỏ, là Cá Khô!" Ngu Cẩm Văn sửa sai lầm của anh mới kiêu ngạo nói: "Bây giờ nó thật oai phong! Đánh bại tất cả những con mèo trong khu phố của chúng ta, thực sự xứng đáng là con trai của tôi, với phong thái của tôi!"

“Vậy xem ra con trai của cậu lợi hại hơn cậu rồi.” Thẩm Diệc Chu không đợi cậu kịp phản ứng đã thay đổi đề tài: "Gọi điện thoại cho tôi có chuyện gì? "

"Ồ, tôi vừa mới gọi điện thoại là muốn hỏi cậu xem cuối tuần này cậu có đến xem trận đấu của tôi không, phòng bi-a tổ chức một trận đấu nhỏ, tôi muốn dự thi." Ngu Cẩm Văn khiêm tốn nói: "Người tham gia không nhiều lắm, chỉ là quán quân các khu mà thôi.”

“Lợi hại như vậy sao?” Thẩm Diệc Chu thật sự khen một câu, cảm giác được người ở đầu dây bên kia sắp bay lên trời rồi mới túm dây thừng, cười nói: "Cậu cũng có thể nói trực tiếp cho tôi biết vào ngày mai, nếu lần sau thấy tôi không nghe điện thoại.”

“Ồ, tôi quên mất!” Ngu Cẩm Văn không cho là đúng nói: "Không có việc gì, tôi chỉ muốn cậu là người đầu tiên biết mà thôi.”

“Cuối tuần cậu nhất định phải đến xem tôi thi đấu nha!” Cậu hơi lo lắng, vẫn là lại dặn dò một lần nữa.

Hung dữ, dáng vẻ của một con chó hung hăng với những chiếc răng nanh gặm nhấm trước khi đến.

Thẩm Diệc Chu có thể tưởng tượng hai ngày nữa gặp mặt, cậu ta sẽ nói chuyện này một trăm lần, cho nên thản nhiên đồng ý, nhưng thật ra trong lòng cũng có chút mong đợi.

Ngu Cẩm Văn sắp thi đấu rồi, đây còn là tên côn đồ chuyên đi gây họa kia sao?

Tên xã hội đen ăn chơi trác táng bây giờ trở thành xã hội đen sắp thi, liền hỏi: "Này, có cách nào nâng cao thành tích trong thời gian ngắn không? Nói cho tôi biết!"

"Nếu như cậu nói thời gian ngắn là thời gian từ nay đến ngày mốt thì..." Thẩm Diệc Chu bình tĩnh nói: "Không.”

“Thật không có?” Ngu Cẩm Văn thất vọng, gặm đầu ngón tay mơ hồ nói: “Vậy thì tôi sẽ nghĩ cách khác.”

“Sao thế?”

"Không có việc gì, đại ca của tôi đang nghĩ tới chuyện đó." Ngu Cẩm Văn không nói rõ ràng, chỉ là lại dính líu đến chuyện thi đấu bida, vui mừng đến mức có thể đè xuống một con ngựa sắp được thả cho nghỉ đông.

Thẩm Diệc Chu cũng không hỏi nhiều, chỉ là nhẹ nhàng dặn dò một câu ôn tập thật tốt, biết rõ cậu nghe không vào cũng không nói nhiều.

Hai người nói qua lại hơn nửa tiếng đồng hồ mới cúp điện thoại, Ngu Cẩm Văn bị gọi đi bàn bạc, Thẩm Diệc Chu còn chưa rời khỏi cửa hàng tiện lợi, mà ngồi bên cửa sổ uống một ly sữa nóng.

Huấn luyện viên Lưu... Cậu lục lọi danh bạ từ trên xuống dưới, tìm được huấn luyện viên quyền Anh từng dạy anh hồi học cấp ba, hai năm nay vẫn liên lạc qua lại, thỉnh thoảng có trận đấu nhỏ anh còn bị hội quyền quán gọi về cho đủ số, chỉ là Thẩm Diệc Chu cảm thấy không có hứng thú, dần dần đi cũng ít đi.

Cũng không biết ông ấy có biết huấn luyện viên bida hay không... Thẩm Diệc Chu nhắn tin xong nhấp một ngụm sữa, suy nghĩ một chút cảm thấy buồn cười.

Anh quan tâm lo lắng cho cậu còn hơn cả cha ruột, nhất định hôm nào đó phải để Ngu Cẩm Văn chính miệng gọi “ba”.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc