Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nữ sinh xinh đẹp lớp 10 hai ngày liên tiếp đưa bữa sáng. Lúc này Ngu Cẩm Văn mới cảm nhận mùi vị được người khác theo đuổi. Cậu nhìn tờ ghi chú hình trái tim màu hồng bên ngoài bánh sandwich, cả người choáng ngợp không biết phải làm sao, bày ra bộ dáng đầy kinh nghiệm.
Từ nhỏ đến lớn được đưa không ít thư tình, cho đến khi họ biết quá khứ đến cả chó và mèo không muốn gặp của cậu, thậm chí có người còn muốn đòi lại bức thư. Càng đừng nói đến chuyện yêu sớm, cậu sắp bị ám ảnh rồi.
“Dư Lộ lớp 10 nha!” Bạn cùng bàn đặt cuốn tiểu thuyết xuống, đẩy kính, mắt tràn đầy hâm mộ nói: “Rất đẹp, lần trước cầm cờ trong đại hội thể thao phải không? Cô ấy đẹp nhất trong lớp nghệ thuật!”
Thì ra cô gái tên là Dư Lộ... Ngu Cẩm Văn suy nghĩ người mà cậu nhìn thấy khi hát ngày hôm đó, cuối cùng cũng khớp được tên và khuôn mặt của cô.
Không phải đều có hai con mắt một miệng, có cái gì khác chứ? Cậu bĩu môi, đưa bánh sandwich cho bạn cùng bàn và hỏi: “Cậu có ăn không? Tôi ăn sáng rồi.”
“Tôi không dám ăn bữa sáng yêu thương của người ta cho cậu đâu.” Bạn cùng bàn co rụt lại bên cạnh, nói: “Đừng cho người ta leo cây, nhanh chóng chấp nhận đi!”
“Chấp nhận điều gì? Tôi leo cây ai?”
Ngu Cẩm Văn vẻ mặt mờ mịt, chỉ vào chính mình hỏi: “Tôi? Mấy ngày vừa rồi tôi thậm chí còn chẳng gặp cô ấy.”
“Người ta đưa bữa sáng cho cậu, giờ giải lao mỗi tiết học đều tới tìm cậu, cậu đều không có ở đây.” Bạn cùng bàn thay người đẹp bất bình, nhỏ giọng nói: “Cả lớp đều biết Dư Lộ đang theo đuổi cậu, hơn nữa ngày đó người ta ở KTV tỏ tình với cậu, một cô gái nhỏ, thật không dễ dàng nha!”
“Tỏ tình cái gì! Tôi thậm chí còn không biết!” Dấu chấm hỏi trên đỉnh đầu Ngu Cẩm Văn sắp phá vỡ nóc nhà, thuận tay bắt một chàng trai ở ghế sau, hung dữ hỏi: “Cậu cũng đi đúng không? Cô ấy tỏ tình với tôi à?”
Nam sinh kia nuốt nước miếng, cẩn thận gật đầu, nói: “Có tỏ tình, không phải cậu còn hát tình ca với người ta sao?”
“Gì? Đó là một bản tình ca?” Ngu Cẩm Văn giống như bị sét đánh đỉnh đầu, khiếp sợ nói: “Tôi thật sự không biết lời bài hát, toàn bộ quá trình 'Aaaaa' coi như có lệ ?”
“Vậy thì tôi không biết…” Nam sinh rụt cổ lại, yếu ớt nói: “Dù sao tất cả mọi người đều nói như vậy, đêm đó còn ồn ào kéo nhau đi ăn thịt nướng.”
Lúc ăn thịt nướng đều nhìn chằm chằm vào bàn Thẩm Diệc Chu, ai biết bọn họ nói gì... Ngu Cẩm Văn hít sâu một hơi, cảm thấy bánh sandwich nù như củ khoai lang nóng bỏng tay.
“Không được, tôi phải trả lại, rõ ràng là không có chuyện này!” Ngu Cẩm Văn vội vàng nói, lại hỏi bạn cùng bàn: “Cậu nói cả lớp ai cũng biết, là thật hay giả?”
Bạn cùng bàn nhìn anh ta một cách kỳ quái và nói: "Lớp chúng ta ai cũng biết, vậy cả khối có ai không biết được chứ? Cậu không biết lớp chúng ta miệng to thế nào?"
“Chết tiệt!” Ngu Cẩm Văn chửi một câu, nóng lòng chờ tan học.
“Kỳ lạ, các cậu đi giao lưu kết bạn không phải là muốn tìm đối tượng sao!” Bạn cùng bàn nhìn cậu, suy nghĩ cẩn thận rồi nói: "Có người đuổi theo cũng không vui..."
“Là muốn tìm đối tượng.” Ngu Cẩm Văn nghĩ đến chuyện trả lại lễ vật, không yên lòng nói: “Đây không phải là không thích cũng phải gặp sao…”
Hoa khôi lớp cũng không thích, vậy phải thật xinh đẹp... Thật sự mẹ nó là hạn hán chết, lũ lụt chết. Bạn cùng bàn hâm mộ nhìn cậu, nghẹn họng không nói gì, chỉ thở dài rồi quay lại đọc cuốn tiểu thuyết của mình.
Chuông tan học vừa vang lên, Ngu Cẩm Văn liền lao ra ngoài, nhanh đến nỗi đội tuyển quốc đều phải khen ngợi.
Cậu cầm “khoai lang nóng bỏng tay” đến lớp 10, ai ngờ không một bóng người, cả lớp 10 bị kéo đi xếp hàng hợp xướng.
May mắn gặp được nữ sinh trở về lấy đồ vội vàng chỉ chỗ ngồi cho cậu. Ngu Cẩm Văn coi như không phát hiện ánh mắt có chút quái dị của các cô, tìm được chỗ ngồi của Dư Lộ, đem toàn bộ đồ đạc trả trở về. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn phải nói cho rõ ràng, nói trước mặt còn làm tổn thương lòng tự trọng của con gái, hốn chi là làm sau lưng, cậu liếc mắt nhìn bàn Dư Lộ, sách vở xếp ngay ngắn, chỉ để lại một cây bút ở trên bàn.
“Bữa sáng trả lại cho bạn, sau này không cần phải mua nữa. Nhiệm vụ chính của tôi bây giờ là học tập chăm chỉ, chúc bạn vui vẻ mỗi ngày…”
Ngu Cẩm Văn nằm sấp trên bàn, vui sướng viết từng dòng chữ.
Nhét một mẩu giấy nhỏ kẹp vào giữa mấy cuốn sách để đảm bảo rằng cô có thể nhìn thấy nó trong nháy mắt, nhưng lại không bị những người khác phát hiện. Sau khi kết thúc mọi chuyện, chuông báo vang lên, vốn định đi tìm Thẩm Diệc Chu dò hỏi xem lời đồn mọi người có đến tay anh không, Ngu Cẩm Văn bước ra khỏi của lớp mười, trong nháy mắt cảm thấy tinh thần khoan khoái ấm áp.
Lúc ăn cơm trưa Lý Việt Bách vừa bê khay cơm tới, mông còn chưa chạm ghế liền buôn chuyện nói: “Nghe nói Dư Lộ lớp 10 đang theo đuổi cậu hả?”
Ngu Cẩm Văn vừa nhét miếng cơm vào miệng, nghe vậy suýt chút nữa bị sặc, vội vàng nuốt rồi nói: “Không phải! Tôi đã từ chối rồi!”
Nói xong, cậu vội vàng nhìn Thẩm Diệc Chu, lại phát hiện bộ dáng thất thần của anh.
“Gần đây cậu ta cứ lơ đãng như vậy.” Lý Việt Bách vùi đầu ăn cơm, nhân lúc bầu không khí yên lặng liền nói: “Có lẽ là dạy thêm mệt mỏi, gần đây mấy học sinh học kém cũng đang xin cậu ta kèm thêm, thầy Trầm chúng ta cũng chuyên nghiệp quá đi!”
Đùi gà thơm ngon trong tay Ngu Cẩm Văn dần trở nên vô vị, dường như có một ngọn đèn cảnh báo treo trên trán cậu, phát ra tiếng bíp bíp.
Trong lòng cậu cảm thấy không thoải mái, giọng điệu cũng không được tốt lắm, hỏi: "Là Cố Thư Sanh kia sao? Học hành không chăm chỉ, mỗi ngày chỉ làm đề thì có ích lợi gì?”
“Em ấy trả tiền cho tôi giảng đề, có gì không đúng?” Thẩm Diệc Chu khẽ nhíu mày nhàn nhạt nhìn cậu.
Ngu Cẩm Văn vừa định hỏi làm sao vậy, lời còn chưa nói ra miệng đã bị người bên cạnh cắt đứt, mấy nữ sinh bưng cơm xếp hàng bên cạnh bọn họ, nữ sinh cầm đầu hào hứng chào hỏi cậu.
Lý Việt Bách ho một tiếng, vụng trộm lau sạch sẽ miệng đầy dầu, ngồi nghiêm chỉnh.
"Bên kia hết chỗ rồi! Bọn tôi có thể ngồi cùng bàn không?”
Cùng cấp vẫn luôn dễ đang làm quen chỉ trong khoảng thời gian ngắn, nhóm người đi chơi ngày đó cũng trở nên quen thuộc rất nhiều . Ngu Cẩm Văn không nhớ rõ tên nhưng có thể nhận ra đây là mấy nữ sinh lớp khoa văn, liền gật đầu đồng ý.
"Đã lâu không đến căn tin, cơm căn tin vẫn rất ngon!"
Ngu Cẩm Văn đang phiền não, chỉ đành mệt mỏi đáp: "Ừm rất ngon..."
Cậu ngẩng đầu muốn nói chuyện với Thẩm Diệc Chu đối diện, lại nhìn thấy mấy nữ sinh ngồi bên cạnh cậu mà ánh mắt liên tục nhìn về phía anh. Nhìn kỹ lại, trang điểm và tô son đầy đủ, đến cơm cũng phải đếm từng hạt để đưa vào miệng!
Đây có phải là ăn cơm không? Đây là ăn thịt người!
Ánh mắt Ngu Cẩm Văn trở nên khó chịu, Thẩm Diệc Chu trầm mặc không nói, toàn trường chỉ có Lý Việt Bách chuyên tâm trêu chọc mấy em gái, chọc cho nữ sinh cười run rẩy, lúc vén tóc không cẩn thận cọ đến tay Ngu Cẩm Văn đặt trên bàn.
Ngu Cẩm Văn không ý thức được cái gì, ngược lại Thẩm Diệc Chu "ba" một tiếng thả đũa, mấy người đang cười đùa dừng giật mình dừng lại.
"Tôi ăn xong rồi, đi trước." Thẩm Diệc Chu cầm lấy khay ăn, xoay người rời đi.
“Tôi! Tôi cũng đi!" Ngu Cẩm Văn vội vàng thu dọn đồ đạc chạy theo, trong lòng không khỏi vui mừng.
Chân dài Thẩm Diệc Chu đi rất nhanh, đến sân thể dục nhỏ mới ngừng lại.
"Cậu đi theo làm gì?" Anh liếc nhìn những người đi theo phía sau và hỏi: "Không phải là trò chuyện rất vui vẻ sao?"
Thẩm Diệc Chu đột nhiên mỉm cười, đưa tay tới đập đầu cậu, sau đó quay đầu nhìn chỗ khác, nói: "Ý của tôi là sau khi cậu gặp người mình thích. Nếu cậu gặp được nữ sinh mình thích, đừng hại người ta.”
Ngu Cẩm Văn trợn mắt, nói: "Nếu tôi gặp được người tôi thích, tôi còn cưng chiều không kịp!"
Ánh nắng mặt trời dường như làm dịu giọng nói của Thẩm Diệc Chu, và cũng đốt cháy sự tức giận của Ngu Cẩm Văn. Cậu nhìn chằm chằm sườn mặt Thẩm Diệc Chu, lẩm bẩm nói: "Chẳng phải là do tôi còn chưa gặp được mình tôi thích sao..."
"Tiêu chuẩn của cậu cao quá." Thẩm Diệc Chu lại nhếch môi, quay đầu nhìn cậu, hành mi rậm cong cong rủ xuống mắt đầy thâm thúy: "Xinh đẹp cũng không thích, người ồn ào cũng không thích, vậy cậu thích cái gì? "
“Gặp được người thích liền thích." Ngu Cẩm Văn bĩu môi khó chịu, thở dài: "Tôi hoài nghi đời này có lẽ tôi không cưới được vợ, không có cảm giác rung động đối với con gái.”
Sắc mặt Thẩm Diệc Chu có chút cổ quái, yết hầu hơi trượt một chút nhưng không nói gì.
"Tôi còn chưa hỏi cậu." Ngu Cẩm Văn đột nhiên hùng hổ, hỏi: "Cậu cùng nam sinh năm ba trung học kia xảy ra chuyện gì vậy? Cậu để ý người ta rồi, phải không?”
“Tạm thời không có, nhưng cũng không thể nói chính xác được!” Thẩm Diệc Chu nhíu mày, nổi hứng muốn trêu chọc cậu.
Quả nhiên người này liền nóng nảy,lải nha lải nhải, ngay cả hủy hoại mầm non tổ quốc cũng đem ra nói.
Thẩm Diệc Chu bất đắc dĩ nói: "Cậu ta chỉ kém chúng ta hai tuổi, tôi cũng là mầm non tổ quốc được không?”
“Đánh rắm, người ta là đóa hoa nhỏ, cậu thì sắp thành tinh!” Ngu Cẩm Văn nhảy xuống đứng ở đối diện anh, ngửa đầu lên dạy dỗ, như thể làm như ấy thì sẽ có nhiều khí thế hơn.
Thẩm Diệc Chu chỉ nhìn chằm chằm đôi môi khép mở của cậu, bỗng nhiên chống tay cúi người hôn lên. Ngu Cẩm Văn mở to hai mắt, đem những lời sau đó đều nuốt trở về, bất giác nghiến môi trước lúc anh muốn rời đi.
“Chó con."
“Ừm!”
Ngu Cẩm Văn đáp lại, Thẩm Diệc Chu thấp giọng mỉm cười, lại hôn một lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


