Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phục Đến Làm Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Thẩm Diệc Chu thật sự không nghĩ tới sẽ bị cuốn vào cuộc tranh chấp tình cảm của học sinh trung học cơ sở. Anh nghịch tuyết đọng ở sân thượng bên cạnh cửa tiệm net, thỉnh thoảng lại chú ý đến động tĩnh của Cố Thư Sanh.

Dù sao cũng là được người nhờ tới để tăng can đảm, dù sao... Là năm lớp 12, nếu đánh nhau thật, anh còn phải mang theo người chạy.

Không thể đánh nhau trước mặt học sinh phải không?

Nhưng hồi lâu không thấy người đi ra, Thẩm Diệc Chu suy nghĩ một chút liền là vén rèm đi vào.

Trong tiệm net rất đông người, Cố Thư Sanh đang bị mấy nam sinh vây quanh, có người xoay đầu sang bên này xem náo nhiệt.

"Này! Mày là nam hay nữ? Còn đan loại đồ này ha ha ha ha ha!"Một nam sinh cứng đầu đẩy bả vai Cố Thư Sanh, cười đùa nói: "Mày muốn làm cô vợ nhỏ của Lưu Du Thần à?"

"Tôi đưa đồ cho anh ấy, không liên quan gì các cậu." Cố Thư Sanh sụt sịt, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía nam sinh duy nhất ngồi trước máy tính trước mặt, nhỏ giọng nói: "Lưu Du Thần, lần trước không phải cậu nói cậu muốn sao? ”

Nam sinh được hỏi vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình không quay đầu lại, vài nam sinh xung quanh cười rống lên: "Vậy thì đan cho bọn tao mỗi người một cái đi! Dù sao mày cũng thích đồ chơi của con gái mà.”

“Ẻo lả." Bản Thốn đoạt lấy khăn quàng cổ trong tay cậu ta chậc một tiếng, nói: "Đừng nói vậy, đây là khéo léo, dệt thêm mấy cái nữa là có thể làm vợ cho Đại Lưu bọn tao.”

Nam sinh đang ngồi trầm mặt đứng lên, không nhìn Cố Thư Sanh trước mặt, chỉ lạnh lùng nói: "Cậu không nói không ai bảo cậu là câm.”

"Các người có đi hay không? Không đi thì tôi đi.” Cậu ta cầm áo khoác đứng dậy, lại bị Cố Thư Sanh trong lúc bối rối bắt lấy tay.

"Không phải cậu nói để tôi tìm cậu sao?" Cố Thư Sanh bĩu môi, khóe mắt thoáng đỏ lên, khẳng định nói: "Buổi sáng cậu đã nói với tôi."

Cậu ta thấy Lưu Du Thần dừng lại liền vui vẻ, giơ túi trong tay lên nói: "Cho cậu, bên ngoài bán không tốt bằng sợi len của tôi..."

"Tôi không nói để cậu đến đây tìm tôi!" Lưu Du Thần thấp giọng rống một câu, dùng sức hất tay cậu ta ra, cau mày nói: "Tôi không nhận, cậu đi nhanh đi."

“Đồ ẻo lả, trở về trang điểm đi!” Bản Thốn cà lơ phất phơ đi tới trước mặt cậu ta, đầu ngón tay chọt vào xương bả vai Cố Thư Sanh, nói: "Thật! Nhẫn! Tâm!... Mẹ kiếp đau đau đau đau đau!!!

Cố Thư Sanh sững sờ nhìn bàn tay có khớp xương rõ ràng trước mắt, chủ nhân của bàn tay đang đứng ở phía sau cậu ta, trong tay cầm ngón tay vừa mới chọc vào xương bả vai của mình.

"Anh đang làm gì vậy?" Lưu Du Thần kinh hãi nhíu nhíu mày, đánh giá anh.

"Không làm gì, chỉ là đang dạy dỗ người mà thôi." Thẩm Diệc Chu cười với bọn họ, nói: "Trẻ con bây giờ đều nên đi rửa miệng."

"Các cậu có quen không?" Anh hơi nghiêng đầu hỏi.

“Không quen." Cố Thư Sanh cũng hoảng sợ, ngơ ngác lắc đầu, lại giơ ngón tay chỉ vào Lưu Du Thần, nhỏ giọng nói: "Tôi chỉ quen biết cậu ấy."

Nói xong nuốt nước miếng, thật cẩn thận nói: "Thầy... Anh, anh đừng làm thế, em không sao.”

"Ồ." Thẩm Diệc Chu gật đầu buông ra, còn chưa đợi Bản Thốn nhanh chóng rút tay về đã trực tiếp nắm cổ áo, đẩy người lên tường.

"Khụ khụ!Anh, làm gì vậy?” Bản Thốn bị nghẹn đến đỏ bừng mặt, đám anh em ngơ ngác tại chỗ, không đoán ra được ý định của anh nên đám người nửa ngày cũng không dám ra tay.

"Có bút không?" Thẩm Diệc Chu cười tủm tỉm hỏi quản lý đang bên cạnh. Quản lý vội vàng đưa một cây bút, lắp bắp nói: "Có, bút dạ chết, được không?”

"Quá được rồi, anh rất tốt." Thẩm Diệc Chu một tay chà xát nắp bút, nhìn gương mặt to lớn của Bản Thốn, rối rắm nói: "Tôi nên vẽ ở đâu đây?"

Cố Thư Sanh chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của anh, sắp bị dọa choáng váng, hỏi: "Anh muốn làm gì vậy?”

Thẩm Diệc Chu thở dài nói: "Không phải anh ta thích trang điểm sao? Trang điểm cho anh ta được thỏa ước nguyện."

"Thả, khụ! Thả tôi ra… mẹ nó!" Bản Thốn giãy dụa một chút không tránh được, đành phải chửi ầm lên.

"Này, anh..."

Có người nắm lấy bả vai anh, Thẩm Diệc Chu trở tay nhe răng trợn mắt người nọ, tay kia còn chưa buông lỏng, nói với Bản Thốn: "Đừng lộn xộn nha! Không là tôi sẽ vẽ sai lệch nha!”

Tinh tế vẽ hai vòng lớn quanh mắt, giống như con rùa.

Thẩm Diệc Chu hài lòng nắm lấy mặt cậu ta nhìn trái nhìn trái nhìn phải, buông tay ra, một Bản Thốn lập tức lui về xa một mét, trừng ra.

"Loại các cậu ăn hiếp sợ liên luỵ, xảy ra chuyện chỉ biết trốn về sau ngay cả rắm cũng không dám thả một cái mới gọi là ẻo lả, cám ơn." Thẩm Diệc Chu trả lại bút cho quầy lễ tân, khom lưng nhặt khăn quàng cổ trên mặt đất lên, ngắm một vòng rồi ném cho chàng trai sắc mặt không đẹp lắm kia, nói: "Muốn thì nhận, không muốn thì mang về nhà vứt đi, đừng trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu. Đi hỏi trung học gần đây có ai mà không biết Ngu Cẩm Văn tôi, còn đùa giỡn em trai tôi thêm một lần nữa, tôi đánh các cậu khóc cha gọi mẹ nha!"

Thuận miệng dùng lời thoại của Ngu Cẩm Văn, cái này cũng quá ngốc nghếch.

Thẩm Diệc Chu mỉm cười, xoay người ôm bả vai Cố Thư Sanh đi ra ngoài.

"Em nói xem không có việc gì đi trêu chọc trai thẳng chi vậy?"

Đi ra khỏi con phố này, Thẩm Diệc Chu mới buông cậu ta ra, tay đút túi quần lắc lư đi, hỏi: "Em thích cậu ấy sao?"

"Cậu ấy hôn trộm em trước." Giọng nói Cố Thư Sanh nhỏ đi một chút, uể oải nói: "Em cho rằng cậu ấy cũng thích em.”

"Chậc, phiền toái." Bản thân Thẩm Diệc Chu còn rối bời, đối với chuyện tình cảm của người khác cũng không có hứng thú, chỉ sờ bụng, nhìn lướt qua mấy nhà hàng đi ngang qua.

"Thầy mời em đi ăn cơm vậy."

Những xiên que nóng hổi trông thật bắt mắt.

“Được." Cố Thư Sanh không có tâm trạng để ăn, và chán nản, chỉ đi theo.

"Nướng trước bốn mươi xiên thịt đi." Thẩm Diệc Chu chà xát bàn tay vừa bị đông lạnh đến đau đớn ở bên ngoài, quát: "Một chai bia, một chai coca.

Cố Thư Sanh thở dài, nói: "Em cũng muốn uống bia.”

"Thầy sẽ rót cho em một cốc nếm thử sau." Thẩm Diệc Chu cũng không thèm để ý, thuận miệng trấn an nói.

“Em đã uống được rồi, thật đấy.” Cố Thư Sanh không phục, nhỏ giọng nói: "Lần trước uống nhiều rồi chạy dưới lầu nhà cậu ấy tìm cậu ấy..."

Thẩm Diệc Chu giật mình, muốn nói tình tiết này sao lại quen thuộc như vậy, đảo mắt liền nhìn thấy rèm cửa quán thịt nướng bị kéo ra.

Một đám người ào ào xông vào.

"Đói quá, ông chủ! Trước tiên nướng một trăm xiên thịt nướng!"

Thẩm Diệc Chu: "..."

"Thầy có quen không?" Cố Thư Sanh nhìn chằm chằm Ngu Cẩm Văn hai lần, ngạc nhiên nói: "Ồ là anh trai kia!"

"Cái gì mà anh trai kia..." Thẩm Diệc Chu còn chưa nói hết, chàng trai đối diện vừa mới còn đang thất vọng mây đen dày đặc đã hưng phấn vung cánh tay lên.

"Này! Anh trai đẹp trai! Còn nhớ tôi không?"

Mắt thấy làn sóng người kia ở cửa đều đồng loạt nhìn qua, Thẩm Diệc Chu thế nào cũng không thể đưa lưng về phía bọn họ, đành phải nhẹ nhàng thở ra đứng lên.

"Thật trùng hợp."

Chào hỏi là dành cho bạn học quen biết, ánh mắt lại nhìn chằm chằm người đứng đầu ngây ngốc há miệng.

Bà chủ bưng mâm đi vào, giống như lùa heo con: “Vào đi vào đi! Đừng chặn cửa!”

Mọi người mới phục hồi tinh thần lại, ầm ĩ đi ngồi vào bàn.

"Thẩm Diệc Chu! Đến đây ghép bàn đi! Các cô gái trong lớp của chúng tôi đã chờ đợi cậu cả một buổi chiều! "

Có nam sinh ồn ào nói, nhất thời chọc tới một đoàn liếc xéo.

Cố Thư Sanh nhiệt tình cầm thịt xiên chào hỏi: "Mấy anh đẹp trai! Ngồi cùng nhau đi! Lần trước nói thêm wechat của anh cũng không thêm.”

Hôm nay cậu ta không trang điểm, ngược lại có vẻ non nớt không ít, Ngu Cẩm Văn phức tạp đánh giá cậu ta, muốn tìm chút tật xấu cũng không tìm ra được. Cậu cũng không quên khuynh hướng tình dục của Thẩm Diệc Chu, hiện tại nhìn thấy anh cùng một nam sinh cô nam quả nam ngồi cùng nhau thân mật ăn thịt xiên...

Rất khó chịu!

Cố Thư Sanh còn vừa cầm thịt xiên vẫy vừa nhìn cậu, Ngu Cẩm Văn không hiểu sao liền thối mặt, không được tự nhiên nói: "Tôi mới không ăn loại thức ăn này."

Rèm cửa thoáng cái bị vén lên, bà chủ hét lớn: "Ai gọi một trăm xiên thịt? Nướng năm mươi xiên trước, lại đây lấy! "

Ngu Cẩm Văn: "..."

Thẩm Diệc Chu không nhịn được cười ra tiếng, bị cậu nổi giận đùng đùng liếc mắt mới hắng giọng, hỏi: "Liên hoan kết thúc rồi sao? "

"Không đâu! Đây không phải là đi tăng hai sao!" Lý Việt Bách đi vệ sinh xong trở về, xông tới ôm cổ anh, hỏi: "Cảm giác hôm nay có thể thành mấy đôi!"

Dứt lời nháy mắt với Ngu Cẩm Văn: “Đúng không? Ngu Cẩm Văn sửng sốt một chút, lớn tiếng nói: "Cái gì? Liên quan gì đến tôi!"

“Buổi chiều người ta hát cho cậu nghe bao nhiêu là bản tình ca, không phải còn mời cậu cùng hát sao? Ánh mắt nhỏ trìu mến kia, chậc! "Lý Việt Bách chỉ coi là cậu thẹn thùng, nhìn về phía sau vui vẻ nói: "À, bên cạnh người tôi giữ lại chỗ cho cậu!"

“Đừng nói nhảm!” Ngu Cẩm Văn không hiểu sao chột dạ giống như bánh xốp, thầm nghĩ tiến lên khâu miệng Lý Việt Bách.

Cậu theo bản năng nhìn biểu tình của Thẩm Diệc Chu, vội vàng nói: "Chúng tôi chưa từng nói mấy câu, cô ấy đột nhiên bảo tôi hát tôi mới hát, thật không quen!"

Thẩm Diệc Chu không có biểu tình gì, chỉ là "Ừ" một tiếng, nói: "Mau đi qua đi, mọi người chờ hai người đấy!"

"Cậu không đi cùng chúng tôi sao?" Lý Việt Bách hỏi: "Đúng rồi, không phải cậu đi dạy thêm sao?”

“Tôi dạy xong rồi."

Thẩm Diệc Chu nghiêng cằm hướng Cố Thư Sanh nói: "Cố Thư Sanh, năm nay đầu năm ba.”

Chuông trong đầu Ngu Cẩm Văn vang lên, ánh mắt đều mở to: "Cậu dạy thêm cho em ấy?"

"Không được sao?" Thẩm Diệc Chu nhàn nhạt liếc cậu một cái, nhếch môi mỉm cười ngồi nhìn lại trước mặt Thư Sanh.

"Ăn nhanh đi."

"Ồ... Ôi, ôi!"

Bà chủ vừa ra khỏi cửa là không đóng chặt rèm cửa sao? Cố Thư Sanh rùng mình một cái, do dự nhận lấy thịt xiên Thẩm Diệc Chu đưa tới trước mặt, gương mặt thầy luôn luôn không có biểu tình gì đột nhiên sinh động lên khiến cậu ta không quen được.

Thẩm Diệc Chu lại mỉm cười, giống như đột nhiên biến thành một đề toán, dịu dàng nhìn cậu ta nói: "Ăn xong tôi đưa em về nhà.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc