Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngu Cẩm Văn đau đầu muốn chết. Cậu gối tay nằm nghiêng ngủ một đêm nên khi muốn xoay người đều cảm thấy cả người nặng thiếu chút nữa có thể đập một lỗ thủng to trên giường.
Thỉnh thoảng có người cứ cầm cái gì đó chọc vào mặt cậu.
Ngu Cẩm Văn xốc chăn lên ngồi dậy, cau mày mơ màng một lúc lâu mới mở mắt ra, đẫn nhìn chằm chằm người bên giường. Chờ đã, ông già này...?
"Ông tắt tổng âm lượng." Ngu Cẩm Văn gạt nút nhỏ bên cạnh một chút, bị tiếng kêu lớn đột ngột phát ra làm cho hoảng sợ.
"Của ông đây, lần sau ông đừng động nút bên này." Cậu nấc lên, hoàn toàn tỉnh táo hỏi: "Ông nội, Thẩm Diệc Chu đâu?"
"Con có biết..." Ông nội cúi đầu đùa nghịch radio,vặn nút điều chỉnh âm thanh lên xuống , một lát sau quay đầu nhìn nhìn phía sau, vụng trộm lấy kẹo mút từ trong túi quần ra, nhỏ giọng nói: "Mở ra giúp ông."
Giấy bọc kẹo bị rách một chút, có thể thấy nó đã bị xé rách lung tung. trước đó.. Ngu Cẩm Văn không hiểu sao nhận từng thứ một của ông nội, không chút để ý lột vỏ cây kẹo, cau mày nhớ lại hôm qua.
Cậu đã làm gì sau khi say tối qua? Cậu đem kẹo mút đã lột xong đưa cho ông nội, đưa tay nhấc chăn lên, nhanh chóng nhìn thoáng qua.
Ngay cả quần đồng phục học sinh mặc tối qua cũng không cởi ra.Ngu Cẩm Văn thở dài, có chút tiếc nuối.
"Ông nội, ông ăn cái gì vậy?" Thẩm Diệc Chu không biết từ khi nào trở về, đứng ở cửa phòng, trong tay còn mang theo túi đồ ăn.
Ông lão phản ứng cực kỳ nhanh chóng, nhanh chóng ném chiếc kẹo mút dở lên đùi Ngu Cẩm Văn, vô tội nói: "Ông không ăn, là của cậu ấy."
"Con nhìn thấy hết rồi." Thẩm Diệc Chu thở dài, nói: "Cây này tính là tạm ứng cho tuần sau, ông cầm lấy ăn đi."
Ông già trượt xe lăn rời đi, vui vẻ với kẹo trong miệng.
Ngu Cẩm Văn ngồi trên giường ngẩng đầu nhìn anh, Thẩm Diệc Chu đi tới thấp giọng hỏi: "Tỉnh rượu chưa?"
"Tỉnh rồi..." Ngu Cẩm Văn sờ sờ đầu, ngây ngốc cười nói: "Lần đầu tiên uống ngất xỉu, ngày hôm qua tôi không làm chuyện gì ngu ngốc chứ?"
"Không có, chính là nhận đại ca." Thẩm Diệc Chu nhìn vẻ mặt mê hoặc của cậu mỉm cười, thuận miệng nói: "Còn ôm tôi làm nũng muốn hôn môi dưới lầu nhà tôi."
"A?" Ngu Cẩm Văn xấu hổ nhếch miệng, nhỏ giọng nói: "Không phải chứ... Hình như tôi cũng có chút ấn tượng..."
Thẩm Diệc Chu không để cậu tiếp tục ngồi yên suy nghĩ, mà đưa tay kéo người, nói: "Sắp trưa rồi, dậy đi ăn cơm. Tôi phải gọi cho cha tôi dậy."
Ngu Cẩm Văn liền bắt lấy tay anh thuận thế đứng lên, đầu óc ong ong một cái, vẻ mặt buồn bực: "Rượu này nồng độ quá mạnh, mẹ nó, về sau không bao giờ uống nữa. Nhân tiện, hôm qua tôi đến để chúc cậu năm mới vui vẻ, tôi đã nói chưa?"
"Là ai lên nửa cầu thang liền ngủ thiếp đi, chính mình không biết sao?"
Thẩm Diệc Chu nhìn cậu trầm mặc trong chốc lát, lắc đầu.
"Mẹ kiếp! Vậy tôi là người đầu tiên cậu nhìn thấy trong năm mới, phải không?"
"Không." Ngu Cẩm Văn ấu trĩ chết đi, nhất định phải tranh vị trí thứ nhất.
"Không" Thẩm Diệc Chu bình tĩnh nói: "Trước cậu còn có dì hàng xóm, chủ quán bán bữa sáng, chú Lưu cùng con chó đi tập thể dục buổi sáng..."
Ngu Cẩm Văn lắc anh hai lần và đánh anh, ngắt lời anh và thì thầm: "Tôi không quan tâm, chúc mừng năm mới và năm mới hạnh phúc! Tôi là người đầu tiên nói lời chúc mừng năm mới với cậu trong năm nay!"
Thẩm Diệc Chu may mắn là sức khoẻ dẻo dai , bằng không bị hơn một trăm cân thịt đu lên người như vậy, ai có thể chịu được?
(**Một cân ở Trung Quốc xấp xỉ bằng 0,54 kg ở Việt Nam thôi, vậy nên chắc Ngu Cẩm Văn chỉ nặng tầm 60 kí thôi**)
"Được rồi, tôi biết rồi, mau xuống đi!" Anh túm lấy quần áo trên thắt lưng người kia kéo xuống.
Không ai giữ anh ta lại Ngu Cẩm Văn liền tự mình tiến lên phía trước đem cái đầu nặng muốn chết gối lên vai anh, tiếc nuối nói: "Tối hôm qua tôi uống chút rượu là muốn đến bắt nạt trai gái, không nghĩ tới cũng không bắt nạt được, thật đáng tiếc."
"Ở đây không có phụ nữ."
Người đang treo trên người anh mạnh mẽ ngã xuống, Thẩm Diệc Chu không thể không đưa tay đỡ mông cậu, nhéo nhéo như trả thù.
"Vậy thì bắt nạt đàn ông ." Ngu Cẩm Văn đổi miệng từ thiện, hướng lỗ tai anh thổi một hơi, nhỏ giọng đề nghị: "Năm mới, tôi cảm thấy cũng có thể để cho các con chúng ta ra ngoài gặp mặt thế gian."
Thẩm Diệc Chu vừa định nói chuyện, khoé mắt liếc thấy bóng người nghiêng nghiêng vừa đi vừa đá chân.
"Ôi, cậu này từ đâu ra đây?" Thẩm Vệ vò đầu, gãi bụng đứng ở cửa phòng huýt sáo.
"Không biết còn tưởng rằng con tôi kim ốc tàng kiều (*) đâu ha ha!"
(*) kim ốc tàng kiều: giấu người đẹp trong phòng
"Kiều" (*) cả người cứng đờ, muốn nhảy xuống, nhưng không thành.
(*) “kiều” ở đây chơi chữ vì bên trên cha Thẩm Diệc Chu gọi Ngu Cẩm Văn là “kiều”
Thẩm Diệc Chu chậm rãi thả người xuống đất, lúc này mới vỗ vỗ tay đi ra, đối mặt với cha anh giống như đối mặt với học sinh côn đồ, mặt không chút thay đổi nói: "Đi rửa mặt đi, tôi hâm nóng đồ ăn một chút rồi ra ăn cơm."
"Cậu là bạn học của Thẩm Diệc Chu? Trước kia tôi chưa bao giờ gặp cậu?" Thẩm Vệ nhân lúc húp món súp thịt cừu, tranh thủ hỏi một câu. "Là bạn học, cùng hay khác lớp?"
Ngu Cẩm Văn không có khẩu vị gì, chọc vào sủi cảo trong chén nửa ngày không ăn nổi hai cái, nói: "Cháu học lớp sáu."
"À..." Thẩm Vệ hào phóng lau miệng, kỳ lạ nói: "Thẩm Diệc Chu còn có bạn bè có thể lên nhà ở ư ? Tôi nghĩ tính tình nó mỗi ngày ở trường học đều khó chịu."
"Thẩm Diệc Chu rất được hoan nghênh ở trường chúng cháu!" Ngu Cẩm Văn nghiêm túc nói: "Tổ chức cho cậu ấy một buổi giao lưu kết bạn vậy mà cậu ấy không thèm đến, mọi người buồn biết bao.”
Thẩm Vệ nhét sủi cảo hàm hồ nói: "Cái gì mà giao lưu tình bạn?"
Ngu Cẩm Văn hăng hái, dứt khoát gạt đũa nói: "Chính là tổ chức một buổi tiệc tùng lớn, mọi người cùng nhau thuê sân chơi." Lại quay sang Thẩm Diệc Chu nói: "Nhìn kìa, chú bảo cậu ấy đi, cứ trốn trong nhà mãi, thật vô vị!"
"Không đi, buổi chiều tôi có lớp gia sư" Thẩm Diệc Chu nhíu mày nhìn về phía chén sủi cảo gần như không động đũa của cậu, hỏi: "Cậu có ăn hay không?"
"Ăn, ăn!" Ngu Cẩm Văn vội vàng bảo vệ chén, còn có chút oán khí: "Mỗi ngày đều phải đi học thêm, cậu học sinh kia thật quan trọng..."
Thẩm Diệc Chu không để ý tới cậu, hỏi: "Mấy giờ các cậu đi chơi?"
"Ba giờ." Ngu Cẩm Văn trả lời xong lại cảm thấy không thoải mái, thừa dịp Thẩm Vệ bỏ đi bĩu môi: "Muốn tôi đi không?"
"Ừm." Thẩm Diệc Chu thở dài, đứng dậy thu bát, nói: "Cậu mau đi, đi tìm bạn gái của cậu chơi, đừng quấy rầy tôi học tập."
Thời gian dạy kèm cho Cố Thư Sanh là bốn giờ, Thẩm Diệc Chu ba giờ năm mươi lăm gõ cửa nhà cậu ta, vừa mở cửa đã bị hoảng sợ.
Cố Thư Sanh còn giơ mascara lên, nửa mở to một đôi mắt đầy màu sắc nhìn cậu, cười hì hì nói: "Anh đến rồi thầy giáo!"
Thẩm Diệc Chu khom lưng đổi giày, do dự nói: "Mẹ cậu không có ở nhà sao?"
"Không có ở đây, hai ngày nay đều không có ở đây." Cố Thư Sanh ngồi ở một bên tay vịn sô pha tiếp tục bôi lông mi, nói: "Đi chơi với ba em, để em ở nhà một mình."
Bảo sao to gan dám trang điểm ở nhà."Dọa người phải không?" Cố Thư Sanh tự chụp mấy tấm, nói: "Em chính là thử trang điểm rồi quay video, bây giờ em đi tẩy trang ngay , thầy, thầy chờ em một chút nha!"
"Không vội." Buổi tối dù sao cũng chẳng có chuyện gì, Thẩm Diệc Chu gật gật đầu ngồi trước bàn làm việc của cậu, cầm điện thoại di động muốn xem thời gian, vô tình ấn vào vòng bạn bè.
Một đoạn video ngắn, xem bối cảnh đều giống nhau, tùy tiện mở một cái đều là giơ micro quỷ khóc thảm thiết.
Ống kính quét tới Ngu Cẩm Văn ở góc sô pha lớn, đông đến chồng chéo lên nhau, người nọ kẹp ở giữa hai nam sinh, xoay ngang điện thoại di động để chơi game.
Bảo cùng nữ sinh giao lưu kết bạn vậy mà đám con trai này đều hận không thể trốn cách người ta tám trăm thước.
"Thầy ơi, em xong rồi, bắt đầu thôi?" Trên mặt Cố Thư Sanh còn dính vài giọt nước đi tới, ngồi xuống cầm một ít chai lọ vỗ lên mặt một hồi. (Thoa kem dưỡng da ấy). "Em chuẩn bị xong thì bắt đầu, những đề này ngày phải học xong trong hôm nay." Thẩm Diệc Chu nhìn cậu một cái, hỏi: "Em quay video trên mạng à?"
"Đúng, dạy trang điểm!" Cố Thư Sanh có chút đắc ý, đầu ngón tay vươn tới lắc lắc, nói: "Mười ngàn fan rồi."
"Lợi hại." Thẩm Diệc Chu thuận miệng khen một câu, đẩy đề ra trước mặt cậu, nói: "Làm đi"
"Nếu hôm nay tỷ lệ chính xác là một nửa, thầy có thể ở lại cùng em đi giao một món đồ không?" Cố Thư Sanh viết không đến năm phút đồng hồ, liền ngẩng đầu do dự nói: "Nếu thầy có thời gian..."
Thẩm Diệc Chu vừa định từ chối, chợt nghe thấy cậu đáng thương nói: "Em hơi sợ."
"Nếu em có thể làm đúng." Thẩm Diệc Chu gõ vào bài thi trước mặt cậu, nói: "Làm trước đi. ”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


