Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phục Đến Làm Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Đồng hồ sinh học của Thẩm Diệc Chu gặp trục trặc rồi, anh tỉnh dậy sau khi bị cơn ác mộng quấn lấy cả đêm, phát hiện đã bảy giờ rưỡi, giờ đọc sách buổi sáng cũng sắp kết thúc rồi.

“Dậy đi học!” Thẩm Diệc Chu mặc quần áo, cúi xuống lay người Ngu Cẩm Văn, giục:

“Mau lên, sáng nay có đoàn kiểm tra đó.”

"Tôi không đi đâu..." Ngu Cẩm Văn xoay người trốn khỏi tay anh, cuộn tròn người lại, bất động, cậu lẩm bẩm: "Tôi không đến lớp, tôi muốn ngủ..."

Hậu quả của việc cao hứng đêm qua là toàn thân đau nhức vào sáng hôm sau, Ngu Cẩm Văn kiên quyết nằm trên giường, mặc kệ những lời Thẩm Diệc Chu đang nói.

Thẩm Diệc Chu: "Vậy tôi đi học đây."

"Buổi trưa tôi không ăn cùng cậu được rồi..."

Ngu Cẩm Văn vươn một tay ra lắc lắc tay anh, anh mím môi, tắt đèn rồi rời khỏi phòng.

Lúc Thẩm Diệc Chu vào lớp vẫn còn mười phút nữa là tới giờ tự học, nhưng hôm nay thầy chủ nhiệm lại lên lớp. Anh tay không đứng ở cửa, chắn gần hết ánh sáng.

Chủ nhiệm "khụ" một tiếng thật to, mắt nhắm mắt mở nói: "Vào đi, đi vệ sinh mà lâu vậy."

Các bạn trong lớp ngẩng đầu lên tò mò, Thẩm Diệc Chu lễ phép gật đầu rồi đi thẳng về chỗ ngồi.

Lý Việt Bạch cúi đầu cười: "Tôi lại giúp cậu nói dối rồi, bây giờ cậu sẽ từ "nam thần" trở thành "nam thần hố xí"."

Thẩm Diệc Chu nhướng mày làm ngơ, mở một quyển sách ra, hỏi: "Đoàn kiểm tra đã đến đây chưa?"

"Chưa." Lý Việt Bách nói: "Có lẽ bắt đầu kiểm tra từ lớp Một. Nghe nói lần này kiểm tra rất nghiêm khắc đó, còn kiểm tra cả hồ sơ ghi chép học sinh, kiểm tra từ những lỗi nhỏ nhất.”

Thẩm Diệc Chu suy nghĩ một hồi rồi nói: "Lúc tan học cậu giúp tôi nộp bài nhé, tôi phải ra ngoài."

“Được rồi, cậu lấy ra đi.” Lý Việt Bách không bao giờ lắm chuyện, luôn giữ sự tò mò cho chính mình để đôi bên cùng cảm thấy thoải mái, đây cũng chính là nguyên nhân cậu lại có thể thân thiết với Thẩm Diệc Chu.

“Cảm ơn.” Thẩm Diệc Chu cúi đầu, thời gian còn lại anh sẽ dùng để đọc thuộc lòng hai bài thơ cổ trước khi tiết học kết thúc.

Khi ra khỏi lớp xong, anh đến văn phòng, đứng trước mặt giáo viên lớp Sáu đang pha cà phê.

Giáo viên chủ nhiệm lớp sáu có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: "Làm sao vậy? Chủ nhiệm lớp em tới văn phòng hiệu trưởng, chắc cũng sắp về rồi."

Thẩm Diệc Chu lễ phép nói: "Thưa cô, em tới tìm cô ạ."

Chủ nhiệm lớp Sáu đặt cốc cà phê xuống, ngạc nhiên nói: "Hả? Tìm tôi? Được rồi, em nói đi."

“Ngu Cẩm Văn không đến lớp đúng không ạ?” Thẩm Diệc Chu nói: “Sáng nay có lẽ cậu ấy không thể tới lớp. Em đến đây để xin nghỉ phép giúp cậu ấy ạ.”

"Em xin phép cho nó hả?"

Chủ nhiệm lớp Sáu nhấp một ngụm cà phê, nhíu mày, quên mất không hỏi tại sao hai người này lại ở cùng nhau.

“Cậu ta thật to gan, đã bỏ rất nhiều buổi học mà không có lý do.” Thẩm Diệc Chu nói thêm, cố ý nhấn mạnh từ “không có lý do”.

Giáo viên chủ nhiệm lớp Sáu đã nhiều lần mắt nhắm mắt ở mà bỏ qua sự vắng mặt của Ngu Cẩm Văn, nhưng lần này Đoàn kiểm tra của thành phố đến, cô cũng hết sức lo lắng không biết Ngu Cẩm Văn có gây chuyện gì không, cô cũng không muốn vì sự vắng mặt này của Ngu Cẩm Văn mà cô bị phê bình vì tội lỏng lẻo trong việc quản lý học sinh.

"Bị bệnh cũng là chuyện bình thường thôi. Mọi người đều bị bệnh!" Cô giáo chủ nhiệm lớp Sáu mỉm cười, từ trong ngăn kéo lấy ra một xấp phiếu trắng, lấy một tờ đưa cho cậu, nói: "Em đã đến đây rồi thì viết hộ bạn đơn xin phép nghỉ đi."

Thẩm Diệc Chu gật đầu, nghiêng người nhanh chóng viết xong lý do nghỉ phép, sau đó xin chữ kí của cô giáo.

"Nhưng mối quan hệ của hai em lại tốt vậy à? Tôi thực sự không thể nhìn ra đó." Giáo viên chủ nhiệm ký tên và thốt lên: "Ngu Cẩm Văn có một người bạn xuất sắc như em, tôi hy vọng nó có thể học được điều gì đó!"

Thẩm Diệc Chu đưa tay lên nhìn đồng hồ, cúi người nói: "Cảm ơn cô ạ."

“Không có gì.” Cô giáo chủ nhiệm lại cầm tách cà phê nguội lạnh, trong lòng đột nhiên hoảng sợ, vội vàng gửi một tin nhắn, vẫy tay với Thẩm Diệc Chu.

Đoàn kiểm tra đã đến, suốt một buổi sáng kiểm tra từ lớp 1 đến lớp 3 của cả ba khối, giáo viên tổ trưởng từng khối đi theo sau đề phòng phát sinh xảy ra.

“Nghe nói lần này là Tư Mã Trì lớp ba năm hai.” Trong căng tin vô cùng náo nhiệt, Lý Việt Bách cũng tham gia hưởng ứng: “Tôi có nghe nói đến cậu ấy rồi, quá ngông cuồng, mấu chốt là nghỉ học. Ở trường học mà còn kiêu ngạo, có bố là quản lí trường thì hay lắm à?"

"Hả? Ngu Cẩm Văn thực sự bị bệnh?"

Thẩm Diệc Chu nói: "Không có, nhưng chuyện anh trai đưa cậu ta đi đâu đó là thật."

"Ồ, tôi biết thằng nhỏ này vẫn luôn khỏe mà... Thực sự có chút không tự nhiên khi nó rời đi, bàn ăn có chút vắng vẻ."

Lý Việt Bách quay sang nói chuyện phiếm với bạn học ở bàn bên cạnh, Thẩm Diệc Chu cúi đầu im lặng ăn cơm, như thường lệ không chủ động nói chuyện với người khác, giống ý như một pho tượng không cảm xúc.

Chuông điện thoại reo nhưng anh không thèm nhìn, đợi đến khi ăn hết mọi thứ trong đĩa rồi mới dựa lưng vào ghế lấy điện thoại ra.

" Cậu xin phép cho tôi à?"

Ngón tay cái của Thẩm Diệc Chu dừng lại trên bàn phím vài giây trước khi trả lời: "Ờ, tiện thôi."

Cậu ta hỏi lại: "Cậu làm như thế nào đấy?"

Ngu Cẩm Văn gõ chữ trả lời nhanh như chớp: [Anh trai tôi nói, anh ấy nhận được tin nhắn từ chủ nhiệm rằng tôi bị sốt, vì vậy anh ấy đã đến nhà tôi. May mà tôi phản ứng kịp, tùy cơ ứng biến nhanh mà bảo mình bị sốt thật. Tôi thật sự rất thông minh đó nha!"

Thẩm Diệc Chu sửng sốt, thầm nghĩ mình chưa từng biết chút gì về gia cảnh của Ngu Cẩm Văn, chẳng lẽ cậu ta cũng như Tư Mã Trì, có thể tốt nghiệp thành công mà không cần lo lắng?

Dường như anh đang làm điều thừa thãi rồi...

- "Tôi đã nói rằng tôi không sao cả mà anh tôi cứ bắt tôi đi tiêm, chán quá!"

Thẩm Diệc Chu trả lời lại:" Tiêm để phòng bệnh, cũng tốt mà."

Ngu Cẩm Văn xóa dòng chữ đang được gõ dở, một lúc sau thì nhắn lại: "Được rồi, tôi sẽ nghe lời cậu."

Dấu chấm kết câu mang đậm thái độ không tình nguyện.

"Thật là chán chết! Tôi không muốn ăn cơm chút nào, ăn cùng cậu có lẽ ngon hơn."

“Tôi ăn xong rồi,cậu có đi không?” Lý Việt Bách gõ bàn, kỳ quái nhìn anh: “Cậu đang làm gì vậy? Sao cười tươi thế?"

Thẩm Diệc Chu ngẩng đầu, sờ sờ mặt của mình, hỏi: "Đâu có?"

“Có ạ!” Lý Việt Bách chua xót nói: “ Cậu xem các cô gái xung quanh đều đang nhìn cậu đến hoa cả mắt rồi, mẹ ơi, lòng xuân rơi mất rồi...”

Thẩm Diệc Chu lấy tay che khóe miệng, khôi phục vẻ mặt bình thản, cầm điện thoại nói: "Đi thôi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc