Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phục Đến Làm Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Mấy ngày nay Ngu Cẩm Văn được anh trai phái người đưa đón đi học nên trong lớp không thể quấy rối Thẩm Diệc Chu nữa, cậu gần như chết ngạt, số lần được gặp Thẩm Diệc Chu chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, muốn nói chuyện cũng chỉ có thể gọi điện thoại.

Tuy nhiên, mỗi lần gọi điện đều rất gấp gáp, Thẩm Diệc Chu phải vội đến nhà học sinh dạy bù, còn phải về nhà chăm sóc ông nội, bận rộn đến nỗi không còn khoảng trống cho những suy nghĩ căng thẳng trong lòng.

Điện thoại trong túi anh rung lên.

Ngu Cẩm Văn đã gửi một tin nhắn WeChat hỏi anh dự định làm gì vào cuối tuần. Đứng trước cửa nhà học sinh, anh mở điện thoại ra xem tin nhắn, nở một nụ cười. Một người phụ nữ ra mở cửa, thấy cửa mở, anh cất điện thoại đi, người phụ nữ tươi cười chào đón:

"Thầy Chu đấy à?" Người phụ nữ chào hỏi niềm nở, hết lời khen ngợi: "Thầy Chu đẹp trai quá! Cũng may con tôi là nam, nếu không nó chẳng thể nghĩ đến chuyện học hành, hahaha!"

"Sanh ơi, thầy Chu đến rồi! Thầy giáo, mời thầy uống trà!"

“Cám ơn.” Thẩm Diệc Chu vội vàng hai tay cầm lấy tách trà, chặn tay của người phụ nữ đang định lấy đồ ăn vặt, nói: “Chị ơi, chúng ta vào học trước đi! Chị có ở lại xem không ạ?"

"Không cần đâu, vậy thầy lên lớp đi, lát nữa tôi gửi đồ ăn lên cho thầy nhé!"

Người phụ nữ vui vẻ cười rồi lại hét lên: "Sanh! Thầy giáo đến rồi!"

"Con biết rồi! Nhưng con không muốn học!"

Cánh cửa phòng ngủ bên kia được mở mạnh, một cậu bé với chỏm tóc được buộc lao ra, khuôn mặt đầy sự tức giận.

"Con đã bảo là không muốn học thêm mà ..." Đôi mắt đầy căm giận của cậu bé từ từ trở nên dịu lại sau khi nhìn thấy Thẩm Diệc Chu, cậu bé chớp mắt vài cái rồi nhìn thầy giáo chằm chằm không nói lời nào.

"Phải cho con một trận mới được! Mẹ đã nói không được buộc tóc như này nữa, trông có ra cái thể thống gì không!" rồi vờ đánh con một cái, quay mặt lại cười nói: "Con trai tôi hơi nghịch chút. Thầy chú ý thêm nhé. Được rồi, con mau lại học đi, phải nghe lời thầy, đừng có lộn xộn nữa! "

“Vậy tôi nhờ cả vào thầy Chu nhé!” Người phụ nữ nhìn anh cười, sau đó đá vào mông con trai mình một cái, nói: “Mau dẫn thầy lên phòng!

Thẩm Diệc Chu đi theo cậu bé vào phòng, cũng không nhìn quá nhiều, chỉ ngồi. Có đồ chơi trên bàn học, có gương soi và tất cả những thứ bừa bộn không liên quan đến việc học chất thành đống trên bàn

"À...có hơi lộn xộn, em sẽ thu dọn ngay lập tức!" Cậu nhóc cất đồ đạc vào ngăn bàn, dọn ra một khoảng trống rồi vội vàng chạy đi đâu đó, cuối cùng lấy ra một quyển sách bài tập, trên quyển sách đó còn dính tập dán kích mí.

“Em, em ngồi cùng bàn với thầy nhé.” Mặt cậu nhóc có chút đỏ lên, nhanh chóng cất tập dán mí đi.

Miếng dán mí mắt đã được cất đi, để lộ tên trên bìa là Cố Thư Sanh.

Thẩm Diệc Chu ngẩn người.

"Đó là một cái tên kỳ lạ, phải không?" Cố Thư Sanh bĩu môi buồn bực nói: “Ông nội em đặt cho đấy, ông muốn em trở thành một học giả xuất sắc. Ban đầu ông còn định đặt là Cố Thư Hương cơ, may mà bố em đã kịp ngăn ông lại.

"..." Thẩm Diệc Chu suy nghĩ một chút nói: "Rất hay, rất có văn hóa, không có gì kì lạ cả."

Cố Thư Sanh nhướng mày nhìn anh, tay chống cằm, trầm giọng hỏi: "Thầy ơi, thầy tên là gì ạ?"

“Tên thầy là Thẩm Diệc Chu.” Thẩm Diệc Chu trả lời một cách thản nhiên. Anh cầm cuốn sách bài tập lên và lật xem, chỉ vào một trang sau giờ luyện tập trên lớp và nói với cậu học sinh của mình: “Em làm thử những câu này trước để thầy xem mức học của em nào.”

Cố Thư Sanh mặt đỏ bừng, lại đặt đầu ngón tay lên sách bài tập, nói: "Em học toán không tốt lắm..." “Chính vì không tốt nên mới cần học thêm mà." Thẩm Diệc Chu đẩy sách bài tập đến trước mặt cậu bé, liếc nhìn đồng hồ và nói: “Thời gian là 20 phút, để thầy xem em có thể làm được bao nhiêu câu và tỷ lệ chính xác là bao nhiêu. "

Cố Thư Sanh vùi đầu làm bài, Thẩm Diệc Chu lặng lẽ ngồi bên cạnh, điện thoại lại rung lên trong túi, anh chợt nhớ ra mình đã quên nói với Ngu Cẩm Văn tối nay mình có lịch dạy học.

"Thẩm Diệc Chu, tôi vừa ra ngoài rồi, giờ cậu ở đâu?"

Thẩm Diệc Chu cau mày và trả lời: "Tôi đang có lớp gia sư."

Có vẻ Ngu Cẩm Văn đang cầm điện thoại và sốt ruột chờ đợi, cậu phản hồi rất nhanh:

" Biết rồi, cậu cứ dạy đi, tôi đi dạo một chút."

Thẩm Diệc Chu thở dài trong lòng, gõ trán một cái, chưa kịp gõ xong đã nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của cậu bé bên cạnh.

"Thầy ơi, em thực sự không làm nổi..."

Thẩm Diệc Chu xem qua sách bài tập, cậu ấy đã giải được bốn trong số mười câu hỏi, trong đó có hai câu sai.

"Bảng điểm mà mẹ em đưa cho thầy là giả?" Thẩm Diệc Chu nghi ngờ hỏi.

"Bảng điểm không phải được làm giả.” Cố Thư Sanh lại hạ giọng, nói thêm: “Kết quả là giả…"

Thẩm Diệc Chu suy nghĩ một lúc và nói: "Sau này thầy sẽ nói rõ hơn với mẹ về việc học hành của em. Còn bây giờ em cần học lại những kiến thức cơ bản nếu muốn đạt kết quả cao trong kì thi tới. Điều này không khó, cái chính là ở bản thân em thôi. Em làm được không?"

"Dạ được."

Thẩm Diệc Chu nghiêm túc nói, Cố Thư Sanh cũng nghiêm túc nhìn, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt thầy giáo, đôi mắt long lanh như bầu trời đầy sao của thầy.

"Thầy sẽ nói một số dạng cơ bản trước..."

Việc dạy kèm khó hơn anh tưởng nhưng anh muốn để lại ấn tượng tốt cho phụ huynh trong buổi học đầu tiên cho nên khi vừa bước chân ra khỏi nhà họ Cố, anh mới dám hắng giọng rồi ngớ người bởi bản thân hôm nay nói quá nhiều.

Gần đây Thẩm Vệ có làm công việc lái xe chở hàng, đã hai, ba ngày không về nhà, việc chăm sóc ông nội rơi vào tay Thẩm Diệc Chu. Trong lúc Thẩm Diệc Chu đi dạy gia sư, anh đã đưa chìa khóa nhà cho dì hàng xóm nhờ dì giúp ông, bây giờ đứng trước cửa nhà họ Cố anh lại nhớ về gia đình ngày xưa của mình.

Gió đông lạnh cóng cả tay, anh lôi điện thoại ra gọi cho Ngu Cẩm Văn.

"A lô?"

Điện thoại đổ chuông ba lần mới được nhấc máy, giọng nói cáu kỉnh của Ngu Cẩm Văn phát ra, Thẩm Diệc Chu sửng sốt, bật cười: "Ai lại chọc tức cậu đấy?"

"Thẩm Diệc Chu à?" Ngu Cẩm Văn đứng dậy bớt giận một chút, uể oải kéo dài giọng điệu: "Tôi đang ngủ...Cậu dạy học xong chưa?"

“Rồi.” Thẩm Diệc Chu bước đến trạm xe buýt, nói, “Nhưng tôi phải về nhà ngay. Tôi lo ông nội ở nhà một mình.”

"Nhưng tôi đã đợi cậu rất lâu rồi..." Ngu Cẩm Văn không vui lắm, nhưng cậu không thể phản bác lý do của Thẩm Diệc Chu, đành phải thỏa hiệp nói: "Vậy được rồi, cậu về nhà đi!"

“Cậu nói cậu rời nhà là sao?” Thẩm Diệc Chu hỏi.

Ngu Cẩm Văn mập mờ nói: "Không có chuyện gì, chỉ là không muốn ở cùng họ thôi."

Thẩm Diệc Chu nhìn đồng hồ, hỏi: "Ăn cơm tối chưa?"

Ngu Cẩm Văn khẽ khịt mũi, than thở: "Đâu chỉ cơm tối, cơm trưa tôi còn chưa ăn..."

Xe buýt dừng lại trước mặt nhưng Thẩm Diệc Chu không lên xe, cậu thở dài nói:"Bây giờ cậu chuẩn bị đi rồi ra đợi tôi ở cổng trường."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc