Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phục Đến Làm Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Ngu Cẩm Văn từ sai khi cảm nhận được sự mỹ diệu của nụ hôn trên người Thẩm Diệc Chu thì về sau không thể ngăn cản, trước kia cậu cảm thấy nhẹ nhàng như ở trên trời bây giờ cảm giác như trực tiếp bay lên thiên đường, lỗ chân lông toàn thân đều phát ra tiếng thở dài thoải mái.

Hơn nữa hôm nay Thẩm Diệc Chu hết sức vuốt ve ai ủi, lúc hai người kết thúc vẫn ở đằng sau khẽ liếm môi cậu.

"Không được, đừng đến nữa, đến nữa em không đừng lên nổi!" Ngu Cẩm Văn thấy tiểu huynh đệ phía dưới uể oải không chịu nổi bùng nổ quá độ tiếp tục có xu hướng đứng lên, vội vàng nghiêng đầu khiến Thẩm Diệc Chu hôn vào tóc mai.

"Tiểu Phế." Thẩm Diệc Chu cũng không dây dưa nữa, lúc đứng dậy thuận thể cắn lỗ tai của cậu.

Ngu Cẩm Văn bị giễu cợt cũng không cãi lại, cả người lười biếng ngồi phịch trên giường, cậu lật người nằm sấp nhìn anh, nói: "Hôm nay anh có chuyện gì vậy? Sao cao hứng như vậy?"

Dù sao bình thường chuyện như này đều là cậu chủ động nhiều hơn, Thẩm Diệc Chu vẫn làm bộ dáng "làm cũng được không là cũng được, chuyện này rất lãng phí thời gian". Nhưng lúc cao hứng cũng đánh nhau, trên mặt dữ dội, phía dưới cũng hũng dũng ngẩng đầu dữ dội.

Thẩm Diệc Chu đang đi chân trần, đứng trên đất mặc quần áo ngủ, nghẹ vậy thì hơi dừng lại những lại làm như không có chuyện gì xảy ra, mặc quần nói: "Đói bụng."

"Anh đói bụng? Vậy em đặt thức ăn ngoài cho anh nhé? Em cũng hơn đói, em biết có một cái lỗ có thể thò tay ra lấy thức ăn ở bên ngoài." Ngu Cẩm Văn không nghe ra anh đói ở chỗ nào, nằm trên giường bừa bộn hăng hái tìm điện thoại.

"Đừng gọi, tôi đi tắm trước." Thẩm Diệc Chu nhặt điện thoại của cậu ném sang, suy nghĩ một chút đây là phòng ngủ của người ta, thế là lễ phép hỏi một câu: "Hay là cậu muốn tắm trước."

"Em không tắm." Ngu Cẩm Văn tự bọc mình thánh cái bánh tét, lộ ra một cánh tay chơi điện thoại, giải thích: "Quá lạnh nên không muốn tắm."

Thẩm Diệc Chu im lặng rất lâu, đột nhiên đi tới dùng sức lôi kéo một góc chăn, Ngu Cẩm Văn không khống chế được lăn mấy vòng, sạch sẽ dán lên tường.

Ngu Cẩm Văn sợ lạnh nhất, lúc này lạnh co thành một đám, trừng hai mắt hỏi: "Anh làm gì?"

Thẩm Diệc Chu không tốn chút sức nào nắm lấy người sợ rét, quấn một tấm khăn, mang theo người đến nhà tắm, nói: "Tắm đi, tôi không muốn ngủ cùng với người ở bẩn."

"Em không bẩn! Em rất thơm!" Ngu Cẩm Văn còn vùng vẫy, nhiệt độ trên người Thẩm Diệc Chu nhanh chóng mất đi, hai tay anh còn đang giữ tấm thảm, còn nghiêm túc cãi nhau, rất bận rộn,

Thẩm Diệc Chu nhịn một chút, bị ồn ào đau đầu, nèm người vào trong phòng tắm rồi đóng cửa lại, lạnh lùng nói: "Nếu không phải cậu muốn vẽ tranh trên bụng con trai mình... thì nhanh chóng tắm rửa cho tôi!"

Ngu Cẩm Văn yên lặng rất lâu, cuối cùng vẫn run rẩy tắm rửa sạch sẽ.

Ký túc xá trường học một phòng học sinh có 6 người, ký túc xá giáo viên người người một phòng, đương nhiên học sinh có tiền có quan hệ cũng có thể ở ký túc xá của giáo viên chẳng qua học sinh có tiền có qua hệ ở lại cũng không nhiều, Ngu Cẩm Văn ngại thuê phòng ở bên ngoài đi học quá phiền nên mới ở trong trường.

Có tiền còn có thể ở một mình.

"Giường kia là của ai?"

"Tư Mã Trĩ lớp 4, học kỳ này sẽ không ở đây, em nghĩ cậu ấy cũng không đến lớp mấy lần đâu." Ngu Cẩm Văn lặng lặng di chuyển ra bên ngoài, cố gắng thần không biết quỷ không hay... nhưng không cẩn thận di chuyển đụng phải cánh tay Thẩm Diệc Chu khiến anh bất động.

Ban đêm lúc bắt đầu đi ngủ hai người còn tương kính như tâm nằm trong chăn cánh nhau bởi hai cái gối thế nhưng chẳng được bao lâu khí lạnh chui vào chỗ trống trong chăn, Thẩm Diệc Chu cảm thấy có hơi buồn cười, rõ ràng chuyện thân mật nhất hai người cũng làm qua nhưng bây giờ lại rất ngây thơ.

Anh nghiêng người đặt tay lên người Ngu Cẩm Văn, dựa vào ánh trăng mà hình thấy đôi mắt sáng ngời.

"Lò sưởi phòng cậu làm sao vậy?"

Nháy mắt hơi ấm trên người Thẩm Diệc Chu bao lấy, Ngu Cẩm Văn thụ sủng nhược kinh nằm trong lòng anh, ngẩng đầu nhìn anh, nói: "Chắc là bộ tản nhiệt hỏng rồi... Phòng bên cạnh vẫn rất ấm."

"Sao không tìm người sửa?"

"Tìm được nhưng họ không đến mà em cũng lười tìm người khác."

Thẩm Diệc Chu không nói, vươn tay che mắt, chặn lại ánh mắt giờ nào phút nào cũng đang lóe sáng, nói: "Ngủ đi, ngày mai lại không dậy nổi."

Ngu Cẩm Văn được nhiệt độ bao quanh, trong đêm tối yên tĩnh lại có thể nghe thấy giọng nói trầm thấp với nhịp tim chững chạc của Thẩm Diệc Chu chỉ cảm thấy buồn ngủ, muốn nhắm mắt nhưng lại cố lên tinh thần hỏi điều tò mò cậu đã kìm nén cả đêm.

"Thẩm Diệc Chu." Ngu Cẩm Văn ngáp một cái, cố gắng lên tinh thần, ánh mắt bình tĩnh nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: "Cái kia... lúc anh nắm chặt nấm với em có muốn cái kia không... Chính là cái kia ấy, em xem trong phim nam nam, bước cuồi cùng cũng làm như vậy..."

Lông mi Thẩm Diệc Chu run rẩy, mở mắt ra nhìn cậu, hỏi: "Cái nào?"

Trong đầu Ngu Cẩm Văn nhớ lại hình ảnh kia, cả người bị hun nóng, ngượng ngùng nói: "Cái đó ấy! Giữa nam nữ cũng làm cái đó!"

Thẩm Diệc Chu không muốn trả lời, ném cho cậu sự im lặng tuyệt đối.

Ngu Cẩm Văn cũng là lúc biết xu hướng tính dục của Thẩm Diệc Chu nên cậu ngạc nhiên đi tìm hiểu phim "hành động tỉnh cảm" nam nam đó, lúc đầu xem cũng chỉ cảm thấy như thế nhưng xem đến phần sau thì bị dọa cho sợ hết hồn, cậu biết cộng đồng đồng tính luyến ái nhưng đây là lần đầu tiên biết đồng tính luyến ái sẽ làm chuyện gì, xem xong mấy bộ tam quan đều đổ vỡ, mất hồn mất vía chừng mấy ngày.

Khe hở đằng sau bị che đi, mặt nhân vật chính trong phim có thể biến thành mặt cậu với Thẩm Diệc Chu, cậu bị dọa đến mức không dám bỏ che, cho đến đêm nay nhìn thấy bộ dáng không kìm lòng được của Thẩm Diệc Chu cậu mới nghĩ đến vấn đề này.

Rõ ràng tay nắm nấm cũng rất tốt... còn phải làm loại chuyện khủng bố phía sau nữa sao?!

"Chính là cái này!"

Thẩm Diệc Chu lật người nhắm mắt, rõ ràng không muốn nói chuyện với cậu, có thể Ngu Cẩm Văn trời sinh không biết nhìn sắc mặt người, cậu còn nằm úp sấp lên ngực anh, vươn tay qua ôm, ngón tay lại vẽ vòng vòng trên người.

Hình ảnh ám thị trắng trợn.

Trán Thẩm Diệc Chu kéo căng, nhắm mắt lại nhỏ giọng nói: "Không cần."

Cậu nằm lên người Thẩm Diệc Chu, Thẩm Diệc Chu cũng không nhiều lời với cậu, trực tiếp vươn tay lên mông cậu nặn nặn, mặt không chút thay đổi: "Thích không?"

Từ lúc trên mông Ngu Cẩm Văn có thêm hai bàn tay cậu giống như con non bị tập kích bất ngờ, cả người cứng đờ bất động.

Cậu rất lâu không nói lời nào, Thẩm Diệc Chu cũng cảm thấy vô vị, chính mình cũng cảm thấy buồn cười, cùng so sáng với một người không tim không phổi làm gì nhưng cảm xúc ở lòng bàn tay mềm mại lạ thường, giống như là bột mì.

Thẩm Diệc Chu thu tay lại, nhẹ nhàng đẩy cậu nằm về chỗ của mình, lại nằm ngửa ra nói: "Ngủ."

Ngu Cẩm Văn lấy lại tinh thần, ngượng ngùng nói: "Trưa mai em không ăn cơm được với anh."

"Không phải trốn anh!" Lúc này cậu lại tưởng tượng lung tung, vội vàng giải thích: "Là bố mẹ với em gái em quay lại, ban đầu nói ở lại mấy ngày chơi, ai biết ngày mai lại về nhà, nhất định bắt em về nhà ăn cơm, anh em bắt em trưa mai về nhà."

Giọng điệu của cậu có phần tức giận bất bình nhưng Thẩm Diệc Chu cũng chỉ "ừ" một tiếng, không nói thêm hay có động tác gì, nằm chỉnh tề.

Ngu Cẩm Văn bị mất đi nguồn ấm áp mà buồn đến chết, cậu muốn di chuyển như có gai trên lưng, không buồn ngủ nhưng lại không dám động đậy. Cậu nhìn chằm chằm trần nhà đến ngẩn người, hơi co mông lại, không cảm thấy ghê tởm cũng không cảm thấy không bình thường.

Đúng là không có gì không bình thường, ngay cả thầy giám trên lớp cũng đã nói qua tất cả chúng sinh và quốc gia đều bình đẳng, đây là tiết học duy nhất cậu nghe trong tuần vì suốt ngày treo bên cạnh Thẩm Diệc Chu nên nghe giảng.

Hô hấp Thẩm Diệc Chu bên cạnh dần dần nhẹ nhàng đi vào quy luật, Ngu Cẩm Văn cẩn thận lật người cũng không gián đoạn. Cậu lặng lẽ xích người lại gần Thẩm Diệc Chu, nhịp tim như sấm.

"Không phải không thích..." Ngu Cẩm Văn nhỉ giọng trả lời vấn đề mười mấy phút trước, thành tâm hôn lên khóe môi anhm nói: "Anh cho em chút thời gian."

Ngu Cẩm Văn nghĩ thông suốt chút chuyện cũng cảm thấy lòng nhẹ nhõm, vui vẻ ngọt ngào nằm xuống tự mình vui vẻ trong chốc lát liền ngủ mất, tiếng ngáy khò khò, bộ dáng không tim không phổi.

Thẩm Diệc Chu lại mở mắt ra, anh giơ tay sờ sờ khóe môi, thở dài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc