Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi chiều, 15 phút trước khi tan học, qua khung cửa sổ phía sau, Trầm Diệc Chu thấy một cậu thiếu niên với mái đầu quen thuộc thỉnh thoảng lại nhón chân ra nhìn vào trong.
Thẩm Diệc Chu đẩy nhanh tốc độ làm bài, bài tập tối nay gần như đã hoàn thành rồi.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, mái tóc kia vội vàng di chuyển ra trước cửa lớp, vờ trưng ra khuôn mặt đầy lạnh lùng nhìn đám người ra khỏi lớp học. Thẩm Diệc Chu đã sớm đi ra từ cửa sau, tay chống lan can mà nhìn cậu.
Thấy tất cả học sinh trong lớp đã ra, Ngu Cẩm Văn bối rối, thò đầu vào trong nhìn, không thấy anh, sắc mặt cậu đột nhiên thay đổi, có vẻ tức giận rồi. Cậu ta lại lừa mình rồi!
Ngu Cẩm Văn tức giận quay người, không ngờ lại va vào vòng tay của ai đó, mũi đau đớn.
Thẩm Diệc Chu hơi cúi xuống nhìn cái mũi bị che của cậu, nhẹ giọng hỏi: "Cậu đang tìm ai?"
Ngu Cẩm Văn không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh, tay bịt mũi.
Nhìn có vẻ bình thản nhưng lại rất không ổn. Thẩm Diệc Chu nhìn vào mắt cậu, cảm thấy có điều gì không ổn bèn nhanh chóng đứng dậy định chuồn đi. Những điều này đã được Ngu Cẩm Văn nằm lòng, cậu nhanh nhẹn mà cắn vào mũi anh một cái.
Không đau lắm, nhưng ướt. Thẩm Diệc Chu cũng không tức giận, sờ sờ vết cắn, nhẹ giọng chửi rủa: "Cậu là chó hả?"
“Quả báo!” Ngu Cẩm Văn đi phía trước mạnh mẽ vẫy tay giục anh: "Mau lên! Mọi người đang đợi chúng ta ở phòng bi-a."
Thẩm Diệc Chu không hỏi "mọi người" là ai, thong thả đi theo cậu, phát hiện cách cậu ta đi rất hống hách, thảo nào chỉ cần khiêu khích một chút , cậu ta đều có thể "xông trận".
Thực sự đau đầu!
“Cậu có thể đừng đi như điên như vậy được không? Cẩn thận xe kìa!" Trên đường, Thẩm Diệc Chu đã nhắc nhở cậu hai, ba lần nhưng khi chiếc xe điện vụt ngang qua, anh nắm lấy tay cậu la lên.
Anh lo lắng, tay trượt từ từ khuỷu tay xuống lòng bàn tay người kia, nắm một cái rồi nhanh chóng buông ra.
Ngu Cẩm Văn nhìn tay mình, chỉ cảm thấy tim đập mạnh mẽ, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, thì thào nói: "Đã biết..."
Cậu nắm hờ bàn tay mình, liếc nhìn bàn tay của Thẩm Diệc Chu, tự hỏi liệu bàn tay của anh có thực sự có phép thuật hay không mà khi chạm vào lại thoải mái đến thế.
Nghĩ đến chuyện đôi tay này sẽ thuộc về một người đàn ông khác trong tương lai, Ngu Cẩm Văn có chút không vui.
Phòng chơi bi-a nằm khuất sau nhà máy nhựa bỏ hoang, xung quanh còn có quán cà phê, quán Internet... Đây có thể ví như khu vực cấm cho học sinh giỏi của trường trung học trực thuộc, nhưng nó lại là khu giải trí cho Ngu Cẩm Văn và những người khác. Lúc cả hai đi qua một ngõ nhỏ vắng người, Ngu Cẩm Văn khẽ ấn ấn vào lòng bàn tay Thẩm Diệc Chu.
Thẩm Diệc Chu vung tay lên: "Cậu làm gì đấy?"
Ngu Cẩm Văn nhìn lên bầu trời, ho nhẹ, "Tôi lạnh."
Đến phòng bi-a, áo lông ấm không mặc, chỉ có độc một cái áo da bên ngoài áo đồng phục, lanh cũng đáng!
Thẩm Diệc Chu liếc cậu một cái không lên tiếng, lẳng lặng nắm lấy tay cậu nhét vào trong túi.
Anh hỏi: “Có nhiều cô gái trong phòng chơi bi-a không?” Ý là cậu không sợ cháy túi à?
Ngu Cẩm Văn cựa quậy ngón tay mình, nhưng ngay lập tức bị nắm lấy.
- "Hả? Cái gì? Nhiều." Cậu không nghe thấy Thẩm Diệc Chu đang hỏi gì, chỉ trả lời một cách bừa bãi. Cậu cúi đầu xuống, lặng lẽ dùng đầu ngón tay gãi vào lòng bàn tay của người kia, nhưng bàn tay kia không thể nhịn được mà đan lại với nhau.
- "Tới rồi." Thẩm Diệc Chu đứng yên ở lối vào, nhắc người bên cạnh.
Ngu Cẩm Văn ngơ ngác nhìn lên: "À..."
Ngu Cẩm Văn vung tay ra, hồ hởi nói: “Đi, vào đi!
Cái túi áo mở ra lập tức bẹp dúm, gió xuyên qua, Thẩm Diệc Chu nhìn bóng lưng người kia, đôi mắt tối sầm lại, anh lặng lẽ rút tay ra.
Phòng bi-a này khá rộng, không gian không lộn xộn như Thẩm Diệc Chu tưởng tượng, được chiếu sáng rực rỡ, gọn gàng sạch sẽ, anh đi theo Ngu Cẩm Văn, liếc mắt qua người bên cạnh, người bên cạnh lại không để ý, anh thu ánh mắt, nghiêng người đánh bóng.
Ngu Cẩm Văn lờ đi bầu không khí kỳ lạ xung quanh mình, cậu bước vào sân chơi đầy tự tin.
- “Cẩm Văn tới rồi à?” Người hỏi có vẻ rất thân với cậu, đặt tay lên vai cậu rồi chào hỏi bằng một nụ cười tươi.
- “Ừm, tôi đưa bạn đến chơi một lát.” Ngu Cẩm Văn nhấn mạnh từ “bạn”, kéo cánh tay của Thẩm Diệc Chu với vẻ tự hào: “Cậu ấy là bạn học cùng khối, cực kì xuất sắc!"
- "Không chừng sẽ vô Đại học Thanh Hoa hay Đại học Bắc Kinh đó! Thật tuyệt vời!"
Ông chủ là một người đàn ông trung niên ngoài 30. Ông ta cao gầy, đôi mắt lúc nào cũng sáng, không biết thật hay giả, khen ngợi thái quá. Ông ta đi tới khoác vai Ngu Cẩm Văn.
Thẩm Diệc Chu cười cười, ngồi xuống cái bàn phía sau, nhướn mày nhìn Ngu Cẩm Văn, nói: "Lại đây."
Ngu Cẩm Văn sững sờ một lúc rồi tỉnh táo bước đến gần anh, trầm giọng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
“Lạnh.” Thẩm Diệc Chu nhìn cậu, quần áo trên người đều là nếp nhăn.
"Lạnh hả? Để tôi bảo họ mở máy sưởi!" Ngu Cẩm Văn có chút lo lắng, vươn tay chạm vào tay anh, cảm thấy ấm áp thì thở phào nhẹ nhõm, nói: "Cậu nói muốn đến đây cần phải mặc ít. Thì ra ở đây lại có gái đẹp... à không, trai đẹp..."
Vừa nói xong, Thẩm Diệc Chu đột nhiên đưa tay vén mảnh vải trên vai trái lên, bóp hai lần, lúc này mới thấy cả thể xác và tinh thần đều thoải mái.
"Cậu đang làm gì vậy?” Ngu Cẩm Văn lạ lùng liếc nhìn anh, không hề tức giận, ghé vào tai anh nói: “Cậu chán chưa? Ông chủ Ngô đi lấy gậy rồi, lát tôi đánh cho cậu xem."
Thẩm Diệc Chu "đau lòng" nhìn cậu, vừa nhìn vừa cười, ánh mắt mang theo tia cổ vũ.
Nghe nói cây gậy đó nhập khẩu từ Anh quốc, giá trị cũng không nhỏ.
Thẩm Diệc Chu im lặng ôm một gậy, lắng nghe Ngu Cẩm Văn hào hứng thảo luận với ông chủ. Anh không hiểu về bi-a cũng như không đọc tin tức về bộ môn này, nhìn mãi cũng chẳng nhận ra nổi cái gậy Anh quốc kia thì khác gì những cái bình thường mà lại đắt tới vậy. Bỗng anh ho sặc sụa khi nghe ông chủ kia chuẩn bị dụ Ngu Cẩm Văn mua thêm cây nữa.
"Cậu không phải định chơi cho tôi xem hả? Sao lại ở đây nói chuyện phiếm?"
“Được, được, để tôi sẽ chỉ cho cậu cách chơi.” Ngu Cẩm Văn ngượng ngùng cười nói: “Nhìn cây gậy này tôi có chút háo hức."
“Thẩm Diệc Chu, cậu biết chơi không? Tôi dạy cậu nhé!”
“Không cần, tôi xem cậu đánh là được.” Thẩm Diệc Chu lắc đầu, hoàn toàn không quan tâm đến những thứ này, chỉ ngồi ở trên sô pha phía sau, nói: “Cứ chơi đi, tôi ngồi đây xem cậu."
Ngu Cẩm Văn gãi gãi đầu, nói; "Bạn tôi có chút vội, ha ha ha!"
Nói vậy, nhưng sau đó, cậu liền nghiêng người về phía trước, Thẩm Diệc Chu có chút sững sờ.
Ánh mắt và biểu cảm hoàn toàn không phải là Ngu Cẩm Văn mà anh thường biết.
"Thế nào? Trước tôi có xem người ta đánh bi-a được một thời gian rồi, cũng có học được vài đường, được không?" Ngu Cẩm Văn lại biến thành Ngu Cẩm Văn, cười hì hì.
“Chơi hay lắm!” Tuy Thẩm Diệc Chu không biết chơi, nhưng vẫn có thể nhìn ra được kỹ thuật của Ngu Cẩm Văn rất tốt, không khỏi khâm phục, nghiêm túc nói: “Nếu thích thì tìm thêm người cùng luyện đi! Bi-a cũng là một môn thể thao, đúng không? Tôi nghĩ cậu sẽ phát triển tốt hơn nữa."
Anh nhìn khuôn mặt của Ngu Cẩm Văn, gương mặt ưa nhìn đến nỗi Chúa cũng phải cảm thán.
“Hồ đồ rồi, như này cũng chẳng phải lợi hại gì.” Ngu Cẩm Văn có chút ngượng ngùng khi nhận được lời khen, tai đỏ bừng, vội vàng cúi người xuống, nghiêm túc cầm lấy quả bóng.
Ngu Cẩm Văn rụt mạnh cổ lại, hơi thở không còn ổn định, quay đầu đối diện với anh, ánh nhìn đầu tiên dừng lại trên môi của Thẩm Diệc Chu, cậu nhanh chóng di chuyển tầm mắt sang chỗ khác, gật đầu lia lịa, “Có người, nhưng cậu ấy không hay ở lại. Hầu như chỉ mình tôi ở."
Thẩm Diệc Chu gật gật đầu, cũng không có lùi lại, mà là nhìn cậu nói: "Đêm nay tôi không về nhà, cậu cho tôi ở ké."
Ngu Cẩm Văn sững sờ, mắt tròn xoe ngơ ngác: "Hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


