Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phú Thì Quý Chương 2: Ta Theo Cô Nương

Cài Đặt

Chương 2: Ta Theo Cô Nương

Thẩm Triệt nhanh chóng nhận ra, Tống thế tử mà hắn hằng trông cậy cũng chẳng may mắn hơn mình.

Hai người bị ném lên xe ngựa, lưng dựa lưng cách một lớp bao tải.

Tình cảnh như thế này, họ không bao giờ có thể ngờ tới.

Hai vị mệnh quan triều đình, phụng mệnh Hoàng đế đến đây tra án, mưu hoạch cả một chặng đường, vi phục đến nơi, còn chưa kịp tìm hiểu về đối phương, chân trước vừa đặt lên đất Dương Châu, chân sau... đã bị người ta chùm bao tải trói lại.

Quả là một trò cười lớn nhất thiên hạ.

Thuốc mê của tiểu cô nương kia chỉ khiến người ta mất hết sức lực chứ không mất đi ý thức. Chính vì ý thức vẫn còn, cảm giác bất lực như cá nằm trên thớt lại càng mãnh liệt.

Trong tình cảnh bị đả kích này, lòng căm ghét của Thẩm Triệt đối với đất Dương Châu đầy rẫy phú thương lộng hành đã lên đến đỉnh điểm.

Hắn tức giận giãy giụa, nhưng rồi nhận thấy ngoài việc phát ra những tiếng "ư... ư..." yếu ớt, khiến cả hai người trông càng thêm thảm hại thì chẳng có tác dụng gì, hắn bèn ngoan ngoãn giống như cừu non chờ bị làm thịt, cùng người huynh đệ hoạn nạn của mình giữ im lặng.

Xe ngựa dần tiến về phía trước, tiếng rao hàng bên tai càng lúc càng trở nên ồn ào.

Bắt cóc rồi đi lại giữa phố xá đông đúc, đủ thấy đối phương kiêu ngạo đến mức nào.

Chừng một tuần trà, xe ngựa dừng lại. Có người đến vén rèm, một giọng nữ từ trên lầu vọng xuống:

"Người là do cô nương muốn, cẩn thận một chút."

Lại còn là một nữ tặc!

Trước mắt Thẩm Triệt tối sầm, cảm giác bị sỉ nhục càng thêm sâu sắc. Hắn thầm chửi rủa mụ phụ nhân ác độc từ đâu tới muốn chết, mở to mắt chó của ngươi ra, xem ông đây là ai.

Nhưng đối phương lại không nghe được tiếng lòng của hắn.

Cái gọi là "cẩn thận một chút" chính là hai gã lực lưỡng xách hai đầu bao tải, bước qua ngưỡng cửa, ì ạch vác lên lầu rồi ném "bịch" xuống đất, sau đó lôi hai người ra khỏi bao tải một cách dễ dàng giống như lột vỏ quả dưa.

Cuối cùng cũng thấy lại ánh mặt trời, Thẩm Triệt trừng mắt giận dữ nhìn đám tặc nhân phía trước.

Một khoảng sáng lớn chiếu vào mắt, không giống nhà lao tối tăm trong tưởng tượng, cũng chẳng có mụ phụ nhân nào mặt mày hung dữ.

Trước mắt là một căn phòng tỏa hương trà thanh đạm, cuối phòng là cửa sổ khảm vỏ sò mở rộng, để lộ mấy cành hải đường từ bên ngoài vươn vào.

Ngồi cạnh cửa sổ là một tiểu cô nương rực rỡ đến chói mắt.

Nàng ta búi tóc, đội một chiếc kim quan có khảm một vòng hải châu to bằng ngón tay cái, áo là gấm Tống, váy là lụa mỏng.

Tiểu cô nương đang cầm một chén trà sứ trắng, vốn đang thưởng hoa, thấy hai người "lộ diện" liền quay đầu nhìn lại.

Ánh nắng xuân sau lưng chiếu sáng nửa bên gương mặt nàng, mắt hạnh trong veo, da tuyết dung mạo tựa trăng, quả là một tuyệt sắc giai nhân.

Kim Lăng chưa bao giờ thiếu những cô nương xinh đẹp, nhưng Thẩm Triệt vẫn nhìn đến ngây người.

Tiểu cô nương đối diện cũng hơi sững lại, một tia kinh ngạc trong đáy mắt tựa như đóa hoa hải đường mùa xuân ánh vào con ngươi, dần dần trở nên diễm lệ.

Nhưng người nàng nhìn không phải Thẩm Triệt, mà là Tống thế tử bên cạnh hắn.

Thành thật mà nói, lúc ở quán trà, Tiền Đồng không hề nhìn thấy dung mạo thật của vị hán tử này, chỉ dựa vào vóc dáng và trang phục mà đưa ra lựa chọn.

Nàng thích người cao ráo. So với thư sinh, võ giả hợp với Tiền gia hơn, có thể tự bảo vệ mình mới sống được lâu dài.

Chàng tráng sĩ đó trông cũng khốn cùng hơn, nghèo hơn một chút. Nghèo thì càng tốt, dễ khống chế hơn.

Nhưng không ngờ, dung mạo của vị hán tử này lại mang đến cho nàng một bất ngờ lớn.

Kẻ bên dưới không biết nặng nhẹ, lúc "mời" người khó tránh khỏi thô bạo, bị nhốt trong bao tải một phen, nhưng trên người chàng, nàng không thấy một tia khốn cùng nào.

Chàng lang quân có gương mặt tuấn tú trắng trẻo, mắt mực mày thưa, đáy mắt nhìn nàng ẩn chứa một sự tức giận đang cố nén, có mấy phần quật cường của câu 'chớ khinh thiếu niên nghèo'.

Nàng không phải người xấu!

Tiền Đồng cố gắng tỏ ra thân thiện, nhưng ánh mắt dù thiện chí đến đâu mà nhìn chằm chằm người ta quá lâu cũng là một sự xúc phạm.

Nhận thấy vẻ thù địch dần hiện lên trong mắt người đối diện, Tiền Đồng mới thu lại ánh nhìn, đặt chén trà xuống, tiến lên hai bước.

Khi nàng di chuyển, chiếc kim quan trên đầu lọt vào ánh nắng, một vệt sáng rực rỡ chiếu đến khiến chàng lang quân đối diện phải khẽ nheo mắt.

Tống Duẫn Chấp không kịp đề phòng vệt sáng chói mắt kia, nghiêng đầu né tránh. Đến khi mở mắt ra lần nữa, đã thấy tiểu cô nương cúi người xuống từ trong vầng hào quang, lấy miếng giẻ trong miệng hắn ra, khẽ nói:

"Tiểu ca, ta cho chàng một đời vinh hoa phú quý, có chịu không?"

Khoảng cách quá gần, hắn có thể thấy rõ con ngươi màu hổ phách của nàng, trong veo sạch sẽ, cùng nụ cười dịu dàng và thánh thiện, dễ khiến người ta có ảo giác rằng mọi chuyện trước mắt đều không liên quan đến nàng.

Ánh vàng quá chói, đáy mắt cay xè, Tống Duẫn Chấp nhắm mắt lại một chút.

Trong lòng đã có muôn vàn suy đoán.

Đại Ngu trải qua tám năm chiến loạn, mình đầy thương tích, dù đã có năm năm thái bình, vẫn còn không ít bá tánh áo không đủ che thân, cơm không đủ no bụng.

Bộ xiêm y trên người tiểu cô nương này đủ cho một gia đình thường dân sống trong vài năm. Với lối sống xa hoa như vậy, thân phận của nàng chắc chắn là một trong tứ đại gia tộc ở Dương Châu.

Phác, Tiền, Lô, Thôi.

Nàng là ai?

"Tiểu ca có phải đang nghi ngờ mình nằm mơ không?"

Tiền Đồng thấu hiểu phản ứng của hắn, tiếp tục nói:

"Không phải mơ đâu."

Để giúp Tống Duẫn Chấp nhanh chóng hoàn hồn, nàng đưa tay nắm lấy cánh tay của chàng lang quân, dưới cái nhìn ngơ ngác trong giây lát của hắn, véo một cái.

Lực không hề nhẹ.

Thấy trong mắt hắn lập tức phát ra hàn khí lạnh lẽo, Tiền Đồng mới buông tay.

"Thấy chưa, là thật đó. Món hời từ trên trời rơi xuống, hôm nay tiểu ca đã gặp được rồi, có thấy vui không?"

Tống Duẫn Chấp tỉnh táo vô cùng.

Chỉ vì nhất thời không đề phòng mà mắc bẫy, không có sức để tránh né nàng, đành mặc cho cơn đau trên cánh tay lan ra. Đôi mắt đen sáng ngời cũng vì thế mà rực đỏ lên.

Ở bên kia, phản ứng của Thẩm Triệt còn lớn hơn hắn nhiều.

Một thiên chi kiêu tử được Hoàng đế và Trưởng công chúa nâng trong lòng bàn tay, một Ngọc Diện tướng quân trên sa trường, vầng trăng sáng mà hắn ngưỡng vọng từ nhỏ đến lớn, người người đều kính, đều sợ, đều yêu...

Bây giờ không chỉ bị một tiểu cô nương bắt trói, mà còn bị véo vào cánh tay.

Sự sỉ nhục này, đối với Tống thế tử mà nói, thà cho hắn một nhát dao còn thống khoái hơn.

Thẩm Triệt trợn tròn mắt, dùng hết sức toàn thân để phản kháng:

"Ư... ư... ư—"

Tiền Đồng quay đầu nhìn hắn một lượt rồi hiểu sai ý:

"Hai người đã là bằng hữu, ta cũng chiều ý nhận luôn vậy."

Vẻ mặt nàng trông miễn cưỡng thấy rõ, cứ như thể người bắt về còn phải để nàng chọn lọc một phen. Hắn đường đường là tôn tử của Hoàng hậu, Thẩm Triệt vẫn cứ tiếp tục:

"Ư... ư... ư—"

Tiền Đồng không để ý đến hắn, chuyện tốn nước bọt không cần nàng tự mình ra tay. Nàng gọi Phù Nhân một tiếng:

"Ngươi thuyết phục họ đi."

Món hời từ trên trời rơi xuống mà còn phải quay lại thuyết phục người ta nhận. Phù Nhân liền lấy ra thái độ của kẻ bề trên:

"Hai vị tiểu ca, cô nương nhà ta đã để mắt đến hai vị, đó là phúc phận của hai vị, đừng có không biết điều..."

"Dương Châu vật chất phong phú, kể cả con người. Tuy hai vị tiểu ca người nào cũng đẹp mã, nhưng da thịt đẹp thì đâu đâu cũng có, còn giàu có như cô nương nhà ta thì không có nhiều đâu. "

Thẩm Triệt cứ mãi:

"Ư... ư... ư—"

"Nam tử ngáo ngơ đến Dương Châu mưu sinh, ngoài bến tàu kia có mà đầy rẫy. Nhưng họ làm gì có vận may như hai vị, được cô nương nhà ta để ý. Hai vị có biết cô nương nhà ta là ai không?"

Dứt lời, không khí lập tức im lặng, hai ánh mắt đồng loạt nhìn chằm chằm về phía Phù Nhân, chờ nàng ta tiết lộ.

Thẩm Triệt thầm nghĩ: Ngươi nói đi, nói cho hết, xong là có thể chết được rồi.

Phù Nhân nói tiếp:

"Sau này hai vị sẽ biết... Dương Châu không phải nơi đầy vàng như người ta tưởng đâu. Trên phố đầy rẫy những kẻ ngoại tỉnh như ruồi nhặng không đầu, vất vưởng lang thang khắp nơi. Hai vị theo cô nương nhà ta là tam sinh hữu hạnh, từ nay về sau, cả đời này không cần phải lo chuyện tiền bạc nữa."

Thẩm Triệt nghe xong, tức đến trợn tròn mắt, tiếp tục "Ư... ư... ư—"

Thấy vậy, Phù Nhân cũng hiểu sai ý như chủ tử, liền ưỡn ngực nói:

"Đi hay ở, hai vị tiểu ca tự quyết đi."

Không ai là không thích tiền tài, Phù Nhân chắc mẩm họ sẽ không đi, liền cho người cởi trói.

Thuốc mê trên người họ bây giờ đã tan được năm phần. Vừa được tự do, Thẩm Triệt lập tức nhổ miếng giẻ trong miệng ra, trừng mắt nhìn Tiền Đồng, muốn cho tiểu cô nương không biết trời cao đất dày này biết, sở hữu dung mạo xinh đẹp vẫn chưa đủ, quan trọng phải có mắt nhìn người.

"Nữ tặc to gan, ngươi có biết..."

Lời chưa nói hết đã bị Tống Duẫn Chấp cắt ngang:

"Thịnh tình của cô nương, tại hạ vô phúc hưởng thụ."

Trước khi đi, Tống Duẫn Chấp liếc nhanh miếng ngọc bội bên hông nàng, rồi kéo tay Thẩm Triệt, mặc kệ hắn đang cố phản kháng, đi thẳng ra cửa mà không hề ngoảnh lại.

"Tống huynh..."

Sắc mặt Thẩm Triệt tái mét. Nỗi nhục này, đúng là quá sức chịu đựng, không thể để yên được.

"Cứ thế mà bỏ qua sao?!"

Tống Duẫn Chấp không trả lời, chỉ ra hiệu cho hắn im lặng.

Thẩm Triệt vẫn chưa nguôi giận:

"Cái đất Dương Châu chết tiệt này..."

Phù Nhân nhìn chằm chằm bóng lưng lảo đảo rời đi của hai người, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Là do mình nói chưa đủ rõ sao?

Đã nghèo đến mức này rồi, lấy đâu ra dũng khí từ chối của cải đã dâng đến tận miệng cơ chứ?

Nàng ta liền quay đầu nhìn chủ tử, vẻ mặt hoang mang:

"Cô nương..."

Tiền Đồng cũng không hiểu lắm.

Nam tử bây giờ đều có khí phách như vậy sao? Nếu có người nói với nàng:

"Ta cho nàng một đời vinh hoa phú quý" thì dù đối phương có trói nàng lại, nàng cũng cam lòng.

Thấy bóng hai người đã biến mất, hoàn toàn không có ý định quay đầu, Phù Nhân hít một hơi, cảm thấy may mắn nói:

"May mà cô nương đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng."

Nơi hai người bị đưa tới là một trà lâu.

Nhận thấy hành động bắt người của tiểu cô nương nên chủ tiệm đã cố ý dọn dẹp, trong lầu không một bóng người. Từ nhã gian tầng hai đi xuống, xuyên qua đại sảnh là đến cửa chính của tiệm.

Bước qua ngưỡng cửa là một con phố rộng rãi đủ cho xe ngựa đi lại.

Người đi trên phố tấp nập, rõ ràng mọi chuyện xảy ra trong lầu cao vừa rồi không hề gây ra một chút kinh động nào.

Tống Duẫn Chấp đi trước, Thẩm Triệt mặt đầy phẫn nộ theo sau, vừa quay người lại đã thấy một cây hải đường cổ thụ bên phải trà lâu.

Sau khi quan sát một lúc, hắn kéo Thẩm Triệt lại, hạ giọng nói:

"Ngươi giả vờ khuyên ta, chúng ta quay lại."

Thẩm Triệt hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì:

"Cái gì?"

Tống Duẫn Chấp liền nói tiếp:

"Nữ tử này có thể là hậu duệ của một trong tứ đại phú thương Dương Châu, con mồi đã tự dâng đến cửa, ngươi muốn hay không muốn?"

Liên tiếp gặp phải đả kích, Thẩm Triệt đã bị tức đến hồ đồ, nghe Tống Duẫn Chấp nói vậy mới dần bình tĩnh lại.

Chuyến này hai người vi phục, mục đích chính là trà trộn vào nội bộ gian thương, tìm bằng chứng chúng lộng hành ngang ngược, rồi sau đó sẽ tung lưới bắt một mẻ.

Để đề phòng đánh cỏ động rắn, họ đã tách khỏi đội điều tra đi cùng, giả làm thương nhân mưu sinh, đi từ bến tàu hỗn loạn nhất của Dương Châu, ngay cả tri châu cũng không hề hay biết.

Cứ tưởng sẽ được thể hiện tài năng, không ngờ lại liên tiếp bị người ta chà đạp.

Thẩm Triệt đã nóng lòng muốn thấy vẻ mặt kinh hoàng của tiểu cô nương kia khi biết mình đã đắc tội với ai, nhưng lại không hiểu lắm:

"Nếu đã vậy, lúc nãy… tại sao chúng ta phải đi..."

Tống Duẫn Chấp khẽ cười:

"Nữ tử này không đơn giản, thân phận của chúng ta không rõ ràng, nếu đồng ý quá nhanh, ngược lại sẽ khiến nàng ta sinh..."

"Hai kẻ khốn cùng, vẫn chưa tìm được chỗ ở à?"

Một giọng nói âm dương quái khí đột nhiên vang lên từ một con hẻm bên cạnh.

Hai người quay đầu nhìn nhau.

Từ con hẻm bên trái, một đám người hùng hổ đi tới.

Gã đồ tể trung niên đi đầu tay đút trong vạt áo, hai má hóp lại, vẻ mặt khắc nghiệt, chính là Sài Đầu đã lôi kéo khách ở bến tàu lúc trước.

Gặp lại hai người, Sài Đầu không còn giữ vẻ mặt niềm nở nữa:

"Một thân xương nghèo, còn giả vờ thanh cao. Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Đến Dương Châu mà không hỏi thăm trước xem, người nào không nên đắc tội."

Không đợi hai người kịp phản ứng, gã đã lập tức vung tay ra hiệu:

"Đánh cho ta, để lại nửa cái mạng là được!"

Dứt lời, đám côn đồ sau lưng gã tay cầm gậy gỗ ầm ầm xông lên.

Những người bán hàng rong và bá tánh trên phố đã quen với cảnh này, tản ra như chim vỡ tổ, chỉ nhanh chân chạy trốn khỏi nơi thị phi.

Cơn uất ức trong lòng Thẩm Triệt còn chưa nguôi, bị cảnh này chọc cho tức cười:

"Tìm chết..."

Đám côn đồ của Thôi gia trước đây đều là thổ phỉ, đã quen thói tác oai tác quái, người thường thấy là chạy mất dép, không ngờ hai thanh niên khốn cùng trông yếu ớt đối diện lại có khả năng đánh trả.

Đặc biệt là chàng hán tử.

Gậy gỗ không những không đập trúng người hắn, mà còn rơi vào tay hắn, bị hắn dùng như kiếm.

Hoàng đế đương triều là họ hàng sáu đời của tiên đế, thường sống ở Thục Châu, cả nhà đều luyện võ, trưởng công chúa cũng không ngoại lệ.

Dù sớm đã gả vào Tống gia, một thế gia thư hương nổi tiếng ở Kim Lăng, nhưng sau khi thành thân bà cũng không lơ là việc dạy dỗ nhi tử.

Vì thế, ngoài việc kế thừa tài văn của phụ thân, Tống Duẫn Chấp còn có một thân võ nghệ cực kỳ cao cường.

Còn Thẩm Triệt vốn là thân tôn nhi của Hoàng hậu, từ nhỏ đã theo Hoàng đế là cô trượng múa đao luyện võ, sau này đổi theo nghiệp văn nhưng võ công không hề sa sút.

Dược lực trên người hai huynh đệ đều đã tan được bảy phần, giải quyết đám côn đồ trước mắt tự nhiên không thành vấn đề.

Rất nhanh, Sài Đầu của Thôi gia đã nhận ra có điều gì đó không ổn.

Đánh nữa, chính mình cũng sẽ gặp vạ.

"Rút!"

Gã đồ tể mặt mày vặn vẹo, kéo hai tên thuộc hạ mặt mũi bầm dập bên cạnh, không cam tâm rút khỏi con hẻm.

Đám ác ôn rời đi, để lại một khoảng không tĩnh lặng và hỗn độn.

Chàng hán tử tay cầm gậy gỗ, cúi người đỡ bằng hữu thảm hại của mình dậy.

Sau khi đứng thẳng người, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lên lầu, đôi mắt đen lạnh lẽo chạm đúng vào ánh mắt của tiểu cô nương trước cửa sổ tầng hai.

Mấy cánh hoa rơi trên mái tóc đen cũng không làm dịu đi được vẻ mặt của Tống Duẫn Chấp lúc này, hắn trầm giọng hỏi:

"Cô nương xem náo nhiệt đủ chưa?"

Tiền Đồng thong thả tựa vào cửa sổ, tay đang cầm thanh kiếm đồng chuôi da bò rách của hắn, không ngờ hắn lại đột ngột nhìn lên, sững người một lúc, dường như không hiểu hắn đang nói gì.

Nàng ló đầu ra nhìn những cánh hải đường đã rơi đầy đất, xót xa nói:

"Tiểu ca đánh hỏng cả cây hải đường của ta, định bồi thường thế nào đây?"

Tống Duẫn Chấp nhìn theo hướng của nàng, lướt mắt qua những cánh hoa tàn rụng đầy trên mặt đất.

Một cây hải đường lâu năm có giá bằng gia sản của mười hộ dân bậc trung.

Im lặng một lát, Tống Duẫn Chấp ném cây gậy trong tay đi, một lần nữa ngẩng đầu đối diện với ánh mắt trong veo của nàng hỏi:

"Bao nhiêu?"

Tiền Đồng không trả lời, nhưng nụ cười trong mắt nàng như đang nói:

Chàng không đền nổi đâu!

Bốn mắt nhìn nhau, một bên là thanh niên khốn cùng bị người truy sát, một bên là kim chủ toàn thân lấp lánh ánh vàng.

Chàng nam tử bên dưới trải qua một sự im lặng còn dài hơn, dường như đang cân nhắc rất nhiều giữa tiền bạc và lòng tự trọng.

Cuối cùng, dưới sự ra hiệu của bằng hữu, cái đầu cao ngạo kia cùng với giọng nói của hắn cũng cúi xuống:

"Ta đi theo cô nương."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc