Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phú Thì Quý Chương 11: Hòa Ly

Cài Đặt

Chương 11: Hòa Ly

Năm năm trước, Đại Ngu loạn trong giặc ngoài, đã chết biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt. Bệ hạ từ Thục Châu dẫn theo một đám quân thiếu niên không quá hai mươi, một mặt chống ngoại xâm, một mặt dẹp nội chiến.

Khi tướng sĩ dưới trướng tử trận, có người cơm không đủ ăn, kẻ không đủ áo mặc. Hòa bình mà họ dùng mạng để đổi lấy, cuối cùng lại nuôi béo cả đám phú thương này.

Trên gương mặt được nuôi dưỡng bằng vàng ngọc của tiểu cô nương, viết đầy hai chữ ban ơn. Lần đầu tiên, Tống Duẫn Chấp cảm nhận được sự vạn ác của phú thương.

Chưa kịp tính đến hậu quả, thân thể đã ghé sát lại gần, đối diện với đôi mắt long lanh của thiếu nữ, hắn bạc bẽo nhếch môi:

“Được thôi.”

Mang tất cả những gì Tiền gia nhà ngươi đã bóc lột từ bá tánh Đại Ngu, dâng lên đầy đủ. Ngươi chịu sao?

Sự công kích mãnh liệt phát ra trong thoáng chốc từ đôi mắt của chàng trai trẻ, sắc bén và áp bức, khiến Tiền Đồng bất giác ngả người ra sau, ngạc nhiên nhìn Tống lang quân.

Nàng đã nói sai gì sao? Chàng không còn một người thân nào à? Nhưng cũng không đến mức hận không thể nuốt sống mình.

Nhận ra sự thay đổi và nghi ngờ trong mắt tiểu cô nương, Tống Duẫn Chấp kịp thời tỉnh táo lại, từ từ thẳng người lên.

Rồng mạnh khó đè rắn địa đầu, mục đích của hắn còn nặng nề và xa xôi. Tống Duẫn Chấp đã đọc sách thánh hiền mười mấy năm, không phải là cái đầu gỗ. Vạn ngàn kế sách giấu trong lòng, hắn biết lúc này điều gì có lợi cho mình hơn. Nếu có thể giành được lòng tin của yêu nữ, hy sinh bản thân thì có là gì.

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, đuôi mắt Tống Duẫn Chấp hạ thấp, nhẹ nhàng lướt trên gương mặt của tiểu cô nương, thấp giọng nói:

“Họ hàng gần xa khá đông, nhà cữu cữu ta người cũng đông đúc, ta sợ Thất cô nương không nỡ.”

Nét mày mắt của chàng trai trẻ có chút duyên dáng, đôi mắt nhìn qua mang theo nỗi buồn nhàn nhạt như gió thu, diễn tả hai chữ ‘chua xót’ nhập tâm đến bảy phần.

Tiền Đồng chợt sững người.

Nàng nghĩ có lẽ mình đã hiểu những tình tiết “vừa gặp công tử đã lỡ cả đời” trong tuồng kịch không phải là nói suông.

Tống Duẫn Chấp thu lại ánh mắt, tiếp tục ghi sổ. Lúc cúi đầu xuống, hắn nói:

“Ta tin.”

Tiền Đồng: …

Giọng chàng trầm và chậm, khiến nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi trông như cố ý trêu chọc nàng. Trái tim đột nhiên như bị mèo cào một cái, ngứa ngáy khiến nàng có chút đứng ngồi không yên.

Dưới sự bức ép của tiền bạc, thái độ của lang quân cuối cùng cũng thay đổi. Cảm nhận được sự vạn năng của đồng tiền, tay đếm của Thất cô nương ngày càng nhanh. Nàng dặn dò Phù Nhân:

“Ai không mang tiền, cho người theo về phủ lấy. Sổ sách đều ghi lại hết, ai thu về được thì trích phần trăm theo quy tắc cũ.”

Tiểu đồng của Tiền gia sớm đã đợi ngoài cửa để nhận lệnh. Hễ con nợ vừa ra ngoài, đã như miếng cao dán chó bám theo sau lưng, gỡ cũng không ra.

Một bữa tiệc định thân tốt đẹp bị khuấy đảo thành một nồi cháo loãng. Dù Thôi phu nhân cố gượng cười muốn tiếp tục, tri châu phu nhân cũng không còn tâm trạng nữa, đối phó vài câu rồi qua loa kết thúc, đưa Lam tiểu công tử nhanh chóng hồi phủ.

Thôi phu nhân tức giận ra mặt. Bà ta biết ngay con nhỏ chết tiệt nhà họ Tiền không phải thứ tốt lành gì, đầu óc toàn quỷ kế, không bao giờ để ai chiếm được nửa phần hời của nó. Bà ta đảo mắt một vòng không thấy người, hỏi tỳ nữ:

“Nó đâu rồi?”

Tỳ nữ đáp:

“Tiền Thất cô nương đến sân của đại nãi nãi rồi ạ.”

Thôi phu nhân cười lạnh, tri châu phu nhân đã đi rồi, miệng lưỡi cũng không còn kiêng dè nữa:

“Hễ dính dáng đến nhà họ Tiền nó là không có chuyện gì tốt lành, thật là xui xẻo. Suốt ngày dặt dẹo như sắp chết cho ai xem? Thật sự muốn tranh một hơi, sao không lấy một cây kéo tự kết liễu đi, ta còn kính nó anh dũng...”

Tiền Đồng thu xong nợ liền đến sân của đại nãi nãi Thôi gia.

Lần trước đến đây cũng đã nửa năm. Nàng vẫn nhớ lúc đại tỷ thành thân, nàng theo gia nữ đến đưa tân nương. Sân sạch sẽ sáng sủa, treo đầy đèn lồng lụa đỏ.

Đại công tử của Thôi gia mặc hỷ phục, tay cầm dải lụa đồng tâm, dẫn tân nương tử vào động phòng. Đối mặt với đám đông đến náo động , chàng che chở tân nương tử sau lưng, không nỡ để ai trêu chọc nửa phần.

Nhìn đại tỷ lúc đó, ngay cả nàng cũng thấy ngưỡng mộ.

Nhưng năm năm trôi qua, vật đổi sao dời, lòng người cũng đã thay đổi.

Khoảnh sân từng náo nhiệt nay trở nên lạnh lẽo, phủ một lớp âm u mãi không tan. Đi suốt một đoạn đường, không thấy một tỳ nữ hay bà vú nào hầu hạ. Đến cửa rồi mới thấy một tỳ nữ từ trong phòng vội vã đi ra, tay cầm chiếc ấm sành vừa đổ xong thuốc.

“Xuân Liễu.”

Tiền Đồng cất tiếng gọi.

Tỳ nữ này là người đại tỷ mang từ Tiền gia đến, từ nhỏ nàng đã quen biết.

Xuân Liễu sững người, mặt đầy vui mừng:

“Thất cô nương cuối cùng cũng đến rồi.”

Tiền Đồng nghe nói đại tỷ lại ngã bệnh, liền hỏi:

“Tỷ tỷ sao rồi?”

Nụ cười trên mặt Xuân Liễu tức thì tan biến, buồn bã lắc đầu:

“Vừa uống thuốc xong, người đang tỉnh, Thất cô nương vào đi ạ.”

Cách đây không lâu, Tiền Đồng đã cố ý nhờ người tìm một đại phu nổi tiếng ở ngoài, chuyên tâm đến chữa trị cho đại cô tỷ. Lúc về bẩm báo nói sức khỏe của nàng đã tốt hơn nhiều. Không biết sao nay lại uống thuốc nữa rồi.

Tiền Đồng vừa bước vào phòng đã ngửi thấy một mùi thuốc nồng nặc. Nhìn lại cửa sổ trong phòng đóng kín mít, mùi thuốc không tan đi được, tất cả đều bị ém lại bên trong, ngửi lâu tinh thần cũng không còn.

“Không phải đã nói rồi sao, cửa sổ phải mở ra, sao lại đóng kín thế này?”

Xuân Liễu theo sau nàng, đáp:

“Thôi phu nhân nói đại nãi nãi sức khỏe yếu, không chịu được gió, nếu bị bệnh lại phải tốn tiền mời đại phu.”

Tốn tiền? Thôi Lục cô nương định thân, trong sân phô trương như vậy, tùy tiện một bàn tiệc cũng có thể mời được mấy vị đại phu giỏi.

Bà ta không phải sợ tốn tiền, mà là cảm thấy đại cô nương của Tiền gia là một gánh nặng, làm liên lụy Thôi gia nhà bà ta. Tiền Đồng tức giận quát:

“Bà ta thì biết gì, bà ta là đại phu sao? Mở hết cửa sổ ra…”

Đại cô nương vừa uống xong thuốc, đang nằm nghiêng trên giường. Nghe thấy tiếng nói từ bên ngoài truyền vào, liền biết là ai đến, vội sửa lại tóc mai, cố gắng gượng dậy. Rất nhanh, rèm châu trước mặt được vén ra từ bên ngoài, một bóng người màu xanh nhạt lách vào.

Nửa năm không gặp, nàng vẫn là tiểu cô nương tràn đầy sức sống đó, trong mắt là sự quyết đoán và dứt khoát, ngày càng giống lão tổ tông.

Đại cô nương cười nói:

“Đồng Nhi đến rồi.”

Tiền Đồng sững người, nhìn người nữ nhân gầy trơ xương, sắc mặt tiều tụy nằm trên giường, trong lòng chua xót, không nhịn được mà hỏi:

“Sao đại tỷ lại ra nông nỗi này?”

Miệng đại cô nương toàn mùi thuốc đắng ngắt, không muốn nói nhiều, cười thê lương:

“Tỷ cũng rất muốn biết.”

Lúc ở Tiền gia, sức khỏe của nàng rất tốt, còn có thể trèo lên cây hái anh đào cho mấy muội muội ăn. Vào Thôi gia một chuyến, liền trở thành bệnh nhân nằm liệt giường, chữa thế nào cũng không khỏi.

Tiền Đồng đứng ở chỗ rèm châu, không đi vào, hỏi đại cô nương:

“Tỷ phu đâu ạ?”

Đại nương tử cúi đầu nói:

“Chàng bận.”

Đúng là rất bận, bận đi cùng thiếp thất và hài tử của hắn. Những lời cần nói Tiền Đồng đã không chỉ một lần nói với đại tỷ, nhưng lần này nàng không phải đến để an ủi tỷ ấy, nàng nói thẳng:

“Tỷ phu không còn yêu tỷ nữa đâu, đại tỷ.”

Sự thật tuy đau lòng, nhưng đại tỷ cũng không thể cứ tự lừa dối mình mãi.

Hai người đã từng có một khoảng thời gian tình cảm mặn nồng, nhưng thì sao chứ, lòng người sẽ thay đổi, đại công tử của Thôi gia từng che chở tỷ ấy trước mặt mọi người cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên, đại cô nương dường như không nghe thấy thất muội nói gì, sắc mặt bình tĩnh, lảng sang chuyện khác hỏi lại:

“Nghe nói Đồng Nhi tìm được một cô gia rồi?”

Tiền Đồng không nói.

Đại cô nương cười nói:

“Người lọt được vào mắt xanh của Đồng Nhi, chắc chắn là nhân trung long phượng.”

Tiền Đồng vẫn không đáp lời đại tỷ, đôi mắt nhìn thẳng vào tỷ ấy, ngày càng đỏ hoe.

Bộ dạng này của nàng, đại cô nương hết cách, cúi đầu xuống, tự giễu:

“Đại tỷ từng khuyên thất muội đừng dễ dàng từ bỏ, suýt nữa đã giúp muội bỏ trốn. May mà cuối cùng không thành, nếu không ta đã tạo nghiệp lớn đến đâu. Bây giờ nhìn lại, chính mình lại sống thành một trò cười…”

Tiền Đồng giọng khàn khàn:

“Tỷ chưa bao giờ là trò cười.”

Đại cô nương chỉ im lặng không nói.

Tiền Đồng không thích can thiệp vào hôn sự của người khác, vì nàng không thể đồng cảm, không thể cho lời khuyên. Nhưng người trước mặt là đại tỷ của nàng, Tiền Đồng buộc phải thay tỷ ấy đưa ra quyết định:

“Tỷ tỷ, hòa ly đi.”

Đại cô nương cũng rất kinh ngạc trước thái độ hôm nay của nàng:

“Đồng Nhi, chuyện của tỷ không cần muội…”

“Muội không thể không quản.”

Tính khí của Tiền Đồng đột nhiên bộc phát, trầm giọng cắt ngang:

“Thôi gia không giữ được nữa đâu, tỷ phải về nhà với muội.”

Đại cô nương sững người.

“Muội đã cho người viết sẵn rồi, tỷ tìm tỷ phu ký vào, cuộc liên hôn của hai nhà Thôi - Tiền cũng coi như hợp rồi tan trong hòa bình.”

Bất chấp sự kinh ngạc của đại tỷ, Tiền Đồng từ trong tay áo lấy ra tờ giấy hòa ly đã viết sẵn đưa cho tỷ ấy.

Đại cô nương không nhận, càng quan tâm đến chuyện kia hơn, một tay nắm lấy cổ tay nàng, nghiêm mặt hỏi:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện thành thân này vốn là để kết tình thân hai họ, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó nếu hai nhà trở mặt, người vì gia tộc mà liên hôn sẽ có kết cục gì.

Tiền Đồng thương cảm đại tỷ, nhưng nàng cũng bất lực:

“Tỷ tỷ, Thôi gia đã phạm phải đại kỵ.”

Quan hệ của đại cô nương và đại công tử Thôi gia đến nước này, Tiền Đồng không biết nên căm hận hay nên cảm thấy may mắn.

Hận Thôi đại công tử đã hành hạ một người tốt đến không ra hình người.

May mắn là họ không có hài tử, tỷ phu không còn yêu đại tỷ nữa, không có gì có thể níu chân tỷ ấy rời đi. Tiền Đồng nói:

“Tỷ tỷ nên biết, hai nhà Tiền - Thôi bây giờ đã khác xưa, không phải ngươi chết thì là ta vong. Thôi gia tự cho rằng đã trèo được cành cao là tri châu, lại không biết đã tự mình cắt đứt đường lui. Phác gia chưa bao giờ là người khoan dung độ lượng.”

Đại cô nương vẫn còn ngây người.

Tiền Đồng nhẹ nhàng gỡ tay đại tỷ ra, đặt tờ giấy hòa ly vào lòng bàn tay tỷ ấy:

“Tỷ tỷ, mau chóng để Thôi đại công tử ký vào. Đợi tỷ thu dọn xong nói với muội một tiếng, muội sẽ cho người đến đón tỷ. Chúng ta về nhà dưỡng bệnh cho tốt, sống một cuộc đời tốt đẹp, được không?”

Trước khi trở thành đại nãi nãi của Thôi gia, tỷ ấy trước hết là đại cô nương của Tiền gia, lớn lên ở Tiền gia, sống tốt mười bảy năm.

Tiền Đồng tin rằng tỷ ấy biết phải chọn lựa thế nào.

Đại cô nương lại không động đậy nhìn vào mắt nàng, khẽ hỏi:

“Muội và Phác đại công tử vẫn còn liên lạc?”

Tiền Đồng không trả lời.

Đại cô nương thấy nàng không muốn nhắc đến, liền không hỏi nữa, cúi đầu từ từ gấp lại tờ giấy hòa ly trong lòng bàn tay.

Tiền Đồng không thúc giục đại tỷ, chỉ yên lặng chờ đợi.

Ngoài phòng, Xuân Liễu nghe lời Tiền Đồng đã mở hết cửa sổ ra. Gió mát thổi vào, một mảng sáng lớn chiếu xuyên làm chói mắt đại cô nương.

Nàng thích ứng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ, lại vô tình thấy được nửa cánh cửa khảm vỏ sò được đẩy ra.

Năm đó Thôi đại công tử đã tự tay từng miếng một khảm lên, năm năm trôi qua đã quá cũ kỹ, không còn tỏa ra ánh sáng nữa.

Đại cô nương nhẹ nhàng thở ra một hơi, gật đầu nói:

“Được, tỷ hứa với muội, về nhà.”

Tiền Đồng một mình đến sân của đại tỷ, không dẫn theo ai. Tống Duẫn Chấp và Phù Nhân liền ra xe ngựa bên ngoài cửa đợi trước. Phù Nhân vẫn còn đang kiểm kê ngân phiếu, một mình Tống Duẫn Chấp đứng ở cửa, quan sát người đi đường qua lại.

Con hẻm của Thôi gia nối liền với con phố bên ngoài, người qua lại tấp nập. Vô tình liếc ngang, Tống Duẫn Chấp liền thấy được một gương mặt quen thuộc.

Ám vệ của Thẩm Triệt.

Tống Duẫn Chấp liếc nhìn Phù Nhân vẫn còn đang bận rộn, nhấc chân định đi qua.

Phù Nhân rất nhanh nhận ra, vội hỏi:

“Cô nương sắp ra rồi, Tống công tử đi đâu vậy?”

Tống Duẫn Chấp không quay đầu lại:

“Mua lược.”

Bên ngoài quả thực có một gánh hàng bán lược gỗ, ngay trong tầm mắt. Phù Nhân không quản hắn nữa.

Tống Duẫn Chấp vừa đến gánh hàng, ám vệ liền hạ giọng nói:

“Tống thế tử.”

Tống Duẫn Chấp gật đầu.

Ám vệ:

“Chủ tử truyền lời, ngài ấy đã nhận được thư của Tống thế tử, tán thành quyết tâm của thế tử nhất định phải chém chết nữ tặc.”

Thư là do Tống Duẫn Chấp gửi đi đêm qua, tâm trạng lúc đó và lúc này lại khác. Hắn hỏi:

“Thẩm Triệt ở đâu?”

Ám vệ nói:

“Trên thuyền của Thôi gia.”

Tống Duẫn Chấp nhíu mày, không phải hắn đang phụ trách ghi sổ ở trên núi của Tiền gia sao? Ám vệ im lặng một lúc, mở miệng có chút khó khăn:

“Người của Tiền gia dẫn chủ tử đến thuyền của Thôi gia làm nội gián, chủ tử… không được ổn lắm.”

Với thân phận của Tiền gia mà trà trộn vào thuyền của Thôi gia, có thể ổn được ở đâu cơ chứ.

Tống Duẫn Chấp không nhịn được nhắm mắt lại. Trải qua gian khổ trà trộn vào Tiền gia, lại bị Tiền gia phái đến Thôi gia làm nội gián… Hành vi xảo trá như vậy, quả thực là chuyện mà yêu nữ kia có thể nghĩ ra.

Ám vệ kia đột nhiên lại nói:

“Chủ tử đã tra được trên thuyền của Thôi gia toàn là trà, nghi ngờ Thôi gia đang buôn lậu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc