Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phú Thì Quý Chương 10: Từ Bỏ Tôn Nghiêm

Cài Đặt

Chương 10: Từ Bỏ Tôn Nghiêm

Tống Duẫn Chấp cuối cùng cũng chịu ném cho nàng một ánh nhìn tử tế. Yêu nữ nóng lòng tự tìm đường chết thế này khiến tâm trạng hắn khá hơn đôi chút.

Một tia sáng sâu thẳm lướt qua đáy mắt, đôi mắt đã lạnh lùng hai ngày nay lúc này lại ánh lên một nụ cười ẩn hiện. Hắn nói với tiểu cô nương đang ngẩng đầu an ủi mình:

“Vậy làm phiền Tiền cô nương rồi.”

Nhìn kỹ lại, tròng mắt của chàng thực ra cũng có màu nhạt. Không biết có phải do ảo giác của Tiền Đồng không, nàng luôn cảm thấy nụ cười của chàng có chút bạc bẽo.

Tỳ nữ của Thôi gia quay lại:

“Mời Thất cô nương đi bên này.”

Tiền Đồng không có thời gian để nghiền ngẫm xem vị công tử mình chọn có phải khẩu phục tâm không phục hay không, nàng quay người nối gót theo sau tỳ nữ đến bữa tiệc.

Đi được một đoạn liền nhận ra, tỳ nữ đang dẫn mình đến thủy tạ nơi Thôi phu nhân và tri châu phu nhân đang ngồi.

Tiền Đồng và Thôi phu nhân đã từng có một khoảng thời gian vui vẻ.

Những năm đầu khi đại công tử của Thôi gia cầu hôn đại cô nương của Tiền gia, Thôi phu nhân vì muốn lấy lòng Tiền gia, thỉnh thoảng lại mời nàng đến Thôi gia chơi, mỗi lần gặp đều từ trong túi áo biến ra kẹo để dỗ dành nàng.

Lúc đó, Tiền Đồng đã tin rằng Thôi phu nhân thật lòng đối đãi với nàng, cũng thật lòng coi trọng đại tỷ.

Nhưng mọi thứ sớm thay đổi...

Đại tỷ sau khi gả vào Thôi gia năm năm mà không sinh được cho Thôi gia một mụn nhi tử nào. Việc kinh doanh của Tiền gia thì mở rộng, dần dần xảy ra xung đột với Thôi gia.

Những mâu thuẫn nhỏ nhặt hàng ngày tích tụ lại, đè nén trong lòng, đến hai năm trước khi hai nhà cùng lúc để mắt đến mối hôn sự với tri châu phủ thì hoàn toàn bùng nổ.

Thôi phu nhân và Tiền phu nhân lúc làm khách ở tri châu phủ đã cãi nhau một trận lớn trước mặt mọi người.

Quan hệ hai nhà chính thức rạn nứt.

Thôi gia hận đại cô nương chiếm vị trí đại thiếu phu nhân, nhưng ngại danh tiếng nên không dám thật sự hưu nàng. Tiền gia nếu không phải lo cho đại cô nương thì đã sớm xé rách mặt mũi với Thôi gia rồi. Năm đó hai nhà liên hôn vốn là để đôi bên cùng có lợi nhưng bây giờ lại trở thành sự ràng buộc bất đắc dĩ.

Tiền Đồng không cảm thấy có gì đáng tiếc, nên nhớ: không có đồng minh nào là vĩnh viễn, chỉ có lợi ích mới là vĩnh viễn.

Nàng tiến lên hành lễ với Thôi phu nhân, mỉm cười gọi:

“Thôi bá mẫu.”

Thôi phu nhân khách sáo nói:

“Hôm nay không biết Thất cô nương đến nên không chuẩn bị chỗ cho con. Ta đã cho người thêm một chỗ bên cạnh Phù tỷ nhi, hai đứa lâu rồi cũng không gặp, là tỷ muội từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tình cảm bền chặt, không có gì là không qua được.”

Người giành được mối hôn sự với tri châu phủ là Thôi gia nhà bà, tự nhiên là không có gì không qua được.

“Đa tạ bá mẫu.”

Tiền Đồng tạ ơn, rồi chào hỏi Thôi Lục cô nương:

“Phù muội muội.”

Thôi Lục cô nương đang bận nhìn chàng trai trẻ bên cạnh nàng. Lúc nãy ở xa chỉ có thể thấy khí chất bất phàm, bây giờ người đã đến gần, nhìn rõ dung mạo, cảm giác kinh diễm đó càng thêm mãnh liệt, làm cho Lam tiểu công tử bên cạnh bị lu mờ như một kẻ phàm phu tục tử.

Không cẩn thận nhìn hơi lâu, bị Tiền Đồng bắt gặp, Lục cô nương vội vàng thu lại ánh mắt, cúi đầu đáp lời nàng:

“Đồng tỷ tỷ, muội còn tưởng tỷ sẽ không bao giờ đến gặp muội nữa...”

Cái nết của Thôi Lục này, quen biết mười mấy năm sao lại không biết, càng để ý đến nàng ta thì nàng ta càng làm tới. Tiền Đồng mỉm cười nhẹ, ra vẻ không để ý đến.

Nhưng nàng đã dẫn theo một nam tử đến bữa tiệc, mọi người cũng cần biết chàng rốt cuộc là thân phận gì.

Thấy Tiền Đồng không chủ động giới thiệu, Thôi phu nhân liền hỏi trước:

“Vị công tử này là?”

Trên mặt Tiền Đồng hiếm khi lộ ra vài phần e thẹn vốn có của nữ tử, nàng quay đầu ra hiệu cho Phù Nhân.

Phù Nhân vội tiến lên hai bước, cười nói:

“Thưa Thôi phu nhân, là Thất cô gia nhà ta ạ. Vốn dĩ cô nương định chọn ngày mang lễ vật đến bái kiến Thôi phu nhân, hôm nay tình cờ đi ngang qua quý phủ, nàng trong lòng nhớ nhung đại cô nương nên mới đột ngột ghé thăm, có chỗ nào thất lễ mong Thôi phu nhân lượng thứ.”

Thất lễ hay không, không ai quan tâm.

Thất cô gia, chẳng phải là phu quân của Thất cô nương sao?

Từng ánh mắt kinh ngạc đồng loạt đổ dồn về phía hai người. Hai ngày trước Tiền gia còn đang tranh giành hôn sự của Lam tiểu công tử với Thôi gia, mới qua hai ngày, lấy đâu ra cô gia...

Lam tiểu công tử ở bên cạnh như bị sét đánh trúng, vừa kinh ngạc vừa hoang mang. Câu nói “mọi chuyện đã qua rồi” lúc tiểu cô nương từ biệt hôm qua đã làm phiền lòng hắn cả đêm, hôm nay ngồi ở đây vẫn còn có chút bồn chồn. Khoảnh khắc vừa thấy nàng, chỉ hận không thể phân thân ra, cưới cả hai để không phụ lòng ai.

Không hiểu chỉ trong một đêm, sao Thất cô nương lại có cô gia rồi?

Nụ cười trên mặt tri châu phu nhân và Thôi phu nhân dần đông cứng lại. Rõ ràng biết hôm nay Thôi gia và tri châu phủ định thân, nàng lại dẫn cô gia đến vào lúc này, là có ý gì?

Thôi phu nhân không còn giữ vẻ hòa nhã nữa, nhàn nhạt hỏi:

“Không biết Thất cô gia là người ở đâu?”

Tiền Đồng cố ý ngừng lại một chút:

“Là người Kim Lăng ạ.”

Dọa được lúc nào hay lúc đó, biết đâu chỉ thiếu một hơi này là tắt thở luôn thì sao. Nói xong nàng liền để ý phản ứng của Thôi phu nhân.

Quả nhiên sắc mặt bà trở nên căng thẳng, hơi thở cũng nín lại. Tứ đại gia tộc muốn tìm chỗ dựa, tiểu nhi tử của tri châu phủ thì có là gì, người thật sự có tiếng nói là ở Kim Lăng. Phác gia có bản lĩnh, tìm được một quận chúa. Ba nhà còn lại ngày thường ngay cả đường đến Kim Lăng cũng chẳng mò ra.

Sắc mặt tri châu phu nhân không được vui, bà ta không tin một kẻ tầm thường như Tiền Mẫn Giang lại có thể quen biết được quý nhân ở Kim Lăng, nhướng mắt hỏi chàng trai trẻ bên cạnh nàng:

“Công tử làm nghề gì?”

Tiền Đồng quen thói trả lời thay hắn:

“Chàng…”

Không ngờ Tống công tử bình thường không hay nói chuyện lại không chút khách khí phá đám nàng, đáp:

“Bảo tiêu.”

Tri châu phu nhân sững người, tiếp tục hỏi:

“Phụ mẫu là quý nhân nhà nào?”

Tống Duẫn Chấp khẽ đáp:

“Song thân đã qua đời.”

Hóa ra là một kẻ mồ côi, tri châu phu nhân khinh miệt cười mỉm một tiếng, rồi không hỏi nữa.

Tống Duẫn Chấp chẳng qua là đang thử, không chắc chắn năm đó lúc Lam Minh Quyền nhậm chức ở Kim Lăng có từng gặp mình hay không, nhưng xem phản ứng của vị tri châu phu nhân này, hẳn là không nhận ra hắn.

Quan thương cấu kết vốn là đại kỵ!

Lam Minh Quyền, một quan viên từng nhậm chức ở Ngự Sử Đài, sẽ không dại dột đến mức biết rõ triều đình phái người đến điều tra phú thương Dương Châu mà còn dám kết thân với một trong số đó. Hắn không ngu ngốc đến vậy.

Trong lòng đang đoán mục đích của ông ta, một bên cánh tay bị một lực nhẹ nhàng chạm vào. Tống Duẫn Chấp quay đầu, ánh mắt vừa hay rơi trên hàng mi dày của tiểu cô nương đang ghé lại gần, nghe nàng nói nhỏ:

“Đừng quá để tâm.”

Lòng thương hại của yêu nữ, giống như diều hâu nhìn con mồi dưới móng vuốt, đắn đo xem nên đại phát từ bi giết chết rồi ăn, hay là nuốt sống thì sẽ khiến hắn dễ chịu hơn.

Hắn không cần.

Cuộc trò chuyện riêng tư giữa hai người lọt vào mắt tri châu phu nhân, bà ta vô cùng khinh bỉ. Phong thái của tiểu cô nương nhà thương hộ chính là như vậy. Bà ta nhân cơ hội sỉ nhục nàng một phen:

“Hôm qua nghe người hầu nói gia chủ Tiền gia đến phủ, tiếc là ta và đại nhân đang bận, không thể gặp mặt. Thất cô nương có biết là vì chuyện gì không?”

Nhưng Tiền Đồng thì không sao cả.

Nàng có nợ tiền ai đâu mà phải thấy xấu hổ.

“Chuyện của phụ thân, vãn bối thật sự không rõ. Chắc lại là sưu tầm được tranh chữ gì đó, muốn cùng đại nhân phẩm bình chia sẻ chăng?”

Nói là chia sẻ, chi bằng nói là biếu tặng. Những năm nay Tiền gia biếu cho tri châu phủ nhà bà ta ít đồ lắm sao? Tri châu phu nhân lòng dạ biết rõ, bị nàng làm cho nghẹn họng, không tiện nói tiếp.

Mà tiểu đồng Thôi phu nhân phái đi, vừa hay lúc này mang tin tức trở về, ghé vào tai Thôi phu nhân thì thầm.

“Cái gì?”

Thôi phu nhân nghe được một nửa đã kinh ngạc nhìn Tiền Đồng:

“Con tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện còn có thể nói được, sao gia chủ Tiền gia cũng dung túng con hồ đồ như vậy?”

Tiền Đồng nhìn bộ mặt của bà ta.

Gương mặt đó rõ ràng muốn cười mà lại phải giả vờ đau lòng, trông vô cùng nực cười. Có thể thấy một khi người ta đã sinh lòng độc ác, tướng mạo cũng sẽ thay đổi.

Thôi phu nhân nói tiếp:

“Gia chủ Tiền gia chỉ có mình con là nhi nữ, sau này hôn sự tự nhiên phải tìm một gia đình môn đăng hộ đối. Con không thể vì tức giận mà hành động theo cảm tính, tùy tiện bắt một võ phu ở bến tàu về hứa hôn được. Tự hạ thấp mình như vậy, bảo ta làm bá mẫu đây trong lòng sao chịu nổi?”

Bắt người ở bến tàu? Hứa hôn?

Tri châu phu nhân còn tưởng mình nghe nhầm. Thấy Tiền Đồng im lặng không phản bác, bà ta nhất thời sững người. Vị Tiền Thất cô nương từng được bà ta coi trọng lại sa đọa đến mức này, bà ta lại không biết nên nói gì cho phải.

Các vị khách xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

Thôi Lục cô nương cũng nức nở nói:

“Đồng tỷ tỷ, tỷ tự hành hạ mình như vậy, bảo muội sau này làm sao sống yên ổn được...”

Tống Duẫn Chấp vốn đang ngấm ngầm quan sát sân của Thôi gia, so với sự xa hoa của Tiền gia thì có hơn chứ không kém, lúc này cũng không thể không nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh đang bị những lời chế nhạo bao vây.

Nàng khẽ cúi đầu, bờ vai trĩu xuống hơn mọi ngày.

Hắn đã chứng kiến sự độc ác của nàng, tưởng rằng nàng sẽ lộ bộ mặt thật, nổi trận lôi đình, dùng bản lĩnh đêm qua đối xử với hắn để trả thù những kẻ trước mặt.

Như vậy lại hợp ý hắn, tứ đại gia tộc nên xé rách mặt nhau trước thì tốt nhất.

Đợi tiểu cô nương từ từ ngẩng đầu lên, hắn lại thấy trong hốc mắt nàng ươn ướt. Nàng nhìn về phía Thôi phu nhân ngồi trên, giọng nói mềm mại:

“Đa tạ bá mẫu quan tâm. Người này không phải là do con bắt về đâu ạ. Dưới gầm trời này đâu đâu cũng có vương pháp, có Lam tri châu trấn giữ Dương Châu, cho con một trăm lá gan cũng không dám làm chuyện ngang ngược bá đạo, ức hiếp bá tánh.”

Tống Duẫn Chấp không thể tin nổi nhìn nàng, ấn tượng về sự gian xảo của yêu nữ này lại tăng thêm vài phần.

Tiền Đồng hoàn toàn không để tâm đến suy nghĩ trong lòng chàng trai trẻ bên cạnh, mắt đỏ hoe nói tiếp:

“Thân phận của công tử tuy thấp, nhưng Tiền gia ta cũng chỉ là một thương hộ, có thể tốt hơn được bao nhiêu chứ.”

Nói rồi nàng lại quay sang Thôi Lục cô nương bên cạnh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ:

“Nếu ta có được khí chất và dung mạo như Phù muội muội, còn có thể ôm mộng tưởng, mong được gả vào nhà cao cửa rộng. Nhưng ta từ nhỏ đã thô tục, học không được sự hiểu biết lễ nghĩa của Phù muội muội, chi bằng an phận thủ thường, tìm một người có thể sống qua ngày cho thực tế. Đợi sau này Phù muội muội thành quan phu nhân, đừng quên người tỷ tỷ này là được.”

Dứt lời, bên tai là một khoảng im lặng kéo dài. Thôi Lục cô nương lại bị cái nhìn của nàng làm cho thất thần, trong mắt không có ghen tị không có hận thù, chỉ có sự đáng thương.

Thôi phu nhân thấy bộ dạng thê thảm của nàng, hít một hơi lạnh, lẩm bẩm một câu:

“Tiền gia ở Dương Châu cũng là một phú thương...”

Tiền Đồng từ từ lắc đầu, lúc này dường như đã trở thành một tiểu cô nương nhà giàu bị đời đánh gãy cả xương sống, không thể không chịu thua.

“Thôi bá mẫu không biết đó thôi, Tiền gia sớm đã không còn như xưa. Hai năm nay giếng muối thường xuyên không ra muối, cách đây không lâu lại bị thổ phỉ cướp sạch, mười mấy xe hàng đi không trở về. Không giấu gì bá mẫu, yến sào của tổ mẫu trong phủ đã cạn hơn nửa năm rồi, gia nhân đã mấy tháng không được phát lương. Phụ thân ở bên ngoài bôn ba, trông có vẻ thể diện phong quang, chẳng qua là vì sĩ diện mà thôi.”

Chuyện giếng muối của Tiền gia không ra muối, mọi người đều đã nghe nói. Chuyện bị thổ phỉ cướp sạch cách đây không lâu cũng là sự thật. Chẳng lẽ Tiền gia thật sự đã thành vỏ rỗng?

Toàn bộ những người có mặt đều đang bàn tán về sự sa sút của Tiền gia, chế nhạo điểm thấp kém của tiểu cô nương. Chỉ có Tống Duẫn Chấp là im lặng đứng bên cạnh, bình tĩnh xem nàng diễn.

Hai nhà Thôi - Tiền đấu đá bao nhiêu năm, Thôi phu nhân hận đến tận xương tủy, đã nhiều năm không vui vẻ như vậy. Niềm vui vừa dâng lên, liền thấy Tiền Đồng lấy ra quyển sổ sách mang theo bên mình, đưa cho bà ta:

“Hôm nay nhân lúc Thôi bá mẫu vui vẻ, con mang sổ sách đến đây. Bá mẫu xem thử, xem có thể thanh toán món nợ mấy năm nay được không ạ? Nhà chúng con cũng có thể cầm cự thêm một thời gian.”

Trước đây, vị thế của hai nhà Thôi - Tiền trong mắt người Dương Châu không phân cao thấp, còn có không ít người cho rằng gia sản của Tiền gia dày hơn.

Hôm nay tiệc định thân của Thôi gia và tri châu phủ tổ chức hoành tráng, cả một sân phô trương. Lại nhìn vị Tiền Thất cô nương mắt đỏ hoe đến đòi tiền, bên tai toàn là những lời tâng bốc Thôi gia. Thôi phu nhân nghe đều lọt tai.

Tiền gia đã thảm đến mức này, Thất cô nương lại phải đích thân đi đòi nợ, chẳng lẽ lại không trả sao?

Thôi phu nhân quay đầu liền gọi tỳ nữ:

“Gọi người thu chi đến đây, thanh toán cho Thất cô nương. Tiền gia thiếu tiền đến mức này, cũng không dễ dàng gì.”

Tiền Đồng cúi người tạ ơn:

“Đa tạ Thôi bá mẫu.”

Trong lúc chờ đợi, nàng bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của tri châu phu nhân, vội hành lễ với bà ta, bắt chuyện:

“Quan sai từ Kim Lăng mấy ngày nữa chắc là sắp đến rồi phải không ạ? Đến lúc đó còn phải phiền tri châu phu nhân giới thiệu giúp cho Tiền gia một chút.”

Tri châu phu nhân chợt nhớ lại năm vạn lượng mà Tiền gia đã hứa với bà ta lúc trước, lại nhìn bộ dạng của nàng hôm nay, tám phần là Tiền gia lúc đầu có ý định lừa hôn.

Bà ta may mắn mình đã đề phòng, nghe nàng nói những lời không biết xấu hổ như vậy, không còn tức giận nữa:

“Quan sai từ Kim Lăng, há lại là người ngươi nói muốn gặp là gặp được sao? Tiền gia hành sự ngay thẳng, còn sợ quan sai điều tra à?”

“Phu nhân dạy phải.”

Tiền Đồng cúi đầu lật sổ sách trong tay, một lát sau ngẩng đầu:

“Phu nhân, tri châu phủ có ba năm sổ sách chưa thanh toán, hôm nay có thể thanh toán được không ạ.”

Tri châu phu nhân kinh ngạc nhìn nàng, Tiền cô nương nghèo đến điên rồi sao, lại dám đòi nợ bà?

Ăn mặc chi tiêu của tri châu phủ, từ khi nào phải trả tiền?

Nhưng trước mặt bao nhiêu khách quý dự tiệc, bà ta dứt khoát không thể thừa nhận những năm nay tri châu phủ đều ăn không của mấy đại gia tộc, mặt trắng bệch ra lệnh cho người hầu:

“Xem ra Tiền gia thật sự thiếu tiền rồi, bao nhiêu nợ cứ thanh toán hết cho Thất cô nương, đỡ phải dính dáng...”

Tiền Đồng hoàn toàn không để tâm đến lời đe dọa của bà ta.

Dính dáng hay không, tri châu phủ cũng không thể giúp đỡ Tiền gia được. Họ chỉ muốn nhân lúc cuối cùng đến vơ vét một mớ từ tứ đại gia tộc, tại sao nàng không thể thu lại tiền của mình chứ.

Nợ thì phải trả, là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không dùng tình cảm để nói. Các vị khách đang ngồi, hễ ai nợ tiền muối đều không một ai thoát, lần lượt bị Tiền Đồng tìm đến, lật sổ sách ra.

Một bữa tiệc định thân tốt đẹp, lại trở thành địa bàn đòi nợ lý tưởng của Tiền Thất cô nương. Đợi đến khi Thôi phu nhân dần dần nhận ra có điều không ổn thì cục diện đã không còn kiểm soát được nữa.

Một tay Tiền Đồng không xuể, cuối cùng giao việc ghi sổ cho Tống Duẫn Chấp, còn mình thì đếm ngân phiếu, liền nói với chàng:

“Bước đầu tiên để làm cô gia của Tiền gia, chính là phải học cách ghi sổ.”

Tống Duẫn Chấp như ý nguyện được xem sổ sách của đêm qua, nhìn chằm chằm vào từng con số trên đó, rồi lại nhìn những chồng ngân phiếu trong rương bên cạnh thiếu nữ, cuối cùng cũng hiểu tại sao nàng ngay cả tôn nghiêm cũng chịu từ bỏ.

Sau khi bệ hạ lên ngôi, ngân quỹ trong tay không còn lại bao nhiêu, sau đó lại phải sửa sang khắp nơi, cứu tế dân sinh, quốc khố trống rỗng.

Vậy mà sổ sách của một thương hộ, chỉ riêng những món nợ bên ngoài thôi...

“Tay đừng run, những thứ này đều là của chúng ta, chạy không thoát đâu.”

Lòng ghen ghét người giàu ai cũng có, nàng hiểu. Tiền Đồng thấy mắt lang quân như muốn nứt ra, nắm lấy cổ tay chàng, thấp giọng an ủi:

“Chàng thích gì, lát nữa ta mua cho chàng. À phải rồi, trong nhà chàng còn có họ hàng thân thích nào không? Bây giờ chàng cũng coi như phát tài rồi, chúng ta cứu tế một phen là chuyện nên làm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc