Hắn ho không ngừng, thế nào cũng không chịu để nàng chạm vào, tự mình chống lên tấm cửa như một cây tre gãy sắp đổ, run rẩy liên hồi. Lương Nguyệt ngỡ ngàng nhìn hắn, nhìn dòng máu đỏ chói mắt lẳng lặng trào ra ngấm lên đôi môi trắng bệnh khô nứt. Gương mặt hắn đã trắng nay càng trắng bệch doạ người, tưởng chừng chỉ một con gió thổi cỏ lay cũng có thể khiến hắn gục xuống.
Có lẽ ánh mắt nàng quá chuyên chú, quá nóng bỏng nên dù đang cúi đầu hắn vẫn cảm nhận được, hắn theo ánh mắt nàng đưa tay quệt nhẹ lên môi, đầu ngón tay lập tức dính đầy máu đỏ tươi đến giật mình.
Bùi Minh ngẩn ra, chớp mắt đã giãn mày cười, vội vã chùi vết máu lên vạt áo rồi lập tức nói dối như phản xạ: “Không sao, chỉ là mới nãy cắn trúng đầu lưỡi thôi.”
Không lý nào đang yên đang lành lại tự đi cắn lưỡi chứ? Lương Nguyệt nhìn hắn nghi ngờ, không chịu tin.
Bùi Minh như thể sợ nàng không tin, nói cũng vững hơn một ít: “Lão già ấy đánh người không nương tay, nếu không phun ra chút máu làm sao dọa được ông ta, đúng không?”
Trước kia đúng là hắn hay giả bệnh để được thương hại nên chiêu này cũng chẳng lạ gì. Lương Nguyệt nhìn chằm chằm một lúc, thấy sắc mặt hắn dù xám ngoét nhưng vẫn có chút đắc ý trong đáy mắt, bất giác nhăn mũi lắc đầu: “Lúc nào rồi mà còn bày trò.”
Nàng nhỏ hơn hắn khá nhiều nhưng chưa từng gọi hắn một tiếng ca ca, như thể chắc chắn rằng hắn sẽ không để tâm. Thế mà với Phương Dư Ninh, vị huynh trưởng sinh đôi với Bùi Minh thì nàng lại gọi ca ca liên tục, vừa cung kính vừa nũng nịu, còn mang theo chút tâm tư thiếu nữ vụng về không giấu được.
Nàng hất tay hắn ra nhưng cũng không ngăn được kẻ lưu manh trước mặt, hắn lại đặt lên vạt áo khoác đang buông lơi trước ngực nàng. Lương Nguyệt ngơ ngác chớp mắt, đến khi ngón tay tái xanh gầy guộc kia buộc lại sợi dây áo giúp nàng, còn cẩn thận thắt nút nàng mới sực tỉnh lùi lại mấy bước.
Bùi Minh thấy thế thì cong mắt cười rộ lên, bàn tay run rẩy nặng nề buông xuống giấu vào tay áo, cả người phải tựa vào cánh cửa để chống đỡ cơn ho khan dữ dội, vậy mà còn cố tình trêu chọc nàng: “Tiểu nha đầu nghĩ nhiều rồi, ta còn có thể làm gì được muội chứ?”
Nói như vậy, đúng là hắn chẳng còn hơi sức đâu mà giở trò gì nữa thật.
Lương Nguyệt bị hành vi vô lại của hắn làm cho tức đến đỏ cả tai, nhưng khi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt tái nhợt của hắn, ngọn lửa tích tụ suốt nửa ngày đột nhiên bị dập tắt, ngay cả khí thế cũng tiêu tan sạch sẽ. Nàng lắp bắp mãi không nói được một câu hung dữ, xấu hổ đến mức quay người bỏ đi. Nhưng mới đi được hai bước lại bất ngờ quay lại, căn dặn hắn nhớ bôi thuốc, ánh mắt lén liếc ra ngoài hành lang. Đến khi thấy hắn bật cười gật đầu rồi đóng cửa phòng lại, nàng mới tức giận lườm hắn một cái rồi mới rời đi.
Đi được vài bước Lương Nguyệt liền dừng lại, cứ đứng ngây ra đó nhìn vào cửa phòng khép chặt kia, nàng cũng chẳng biết vừa rồi mình bị làm sao nữa. Bình thường nàng luôn vui vẻ hoạt bát, đối xử hoà ái với mọi người, nhưng cứ đứng trước mặt Bùi Minh là nàng luôn mất bình tĩnh không kiểm soát được xúc động trong lòng.
Mặc dù trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi hắn, nhưng khi nhìn hắn đau đớn khom lưng cắn răng chịu đựng cơn đau thể xác và sự rét lạnh đang ngấm vào trong, nàng bất giác vẫn có chút mềm lòng.
Lương Nguyệt đứng lặng hồi lâu ngoài hành lang, mưa bụi rơi lất phất trước mái hiên, gió lạnh mang theo hơi ẩm len lỏi vào cổ áo. Nàng không nhúc nhích cũng chẳng biết mình đang chờ đợi điều gì. Trước mặt chỉ là cánh cửa gỗ đóng chặt, giấy dán cửa mỏng manh rung khẽ theo từng đợt gió, như thể chỉ cần vài cơn gió đập vào nữa thôi là có thể xuyên qua được, có thể nhìn thấy người đang ở bên trong.
Hình ảnh vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng. Câu nói “Tiểu nha đầu nghĩ nhiều rồi” nghe nhẹ bẫng lại như một đường cắt sắc bén, dứt khoát đẩy nàng một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)