Lương Nguyệt từng bị hắn mạo danh thành Phương Dư Ninh lừa suốt hơn một năm mà không hề mảy may nghi ngờ. Khi đó nàng còn nhỏ đơn thuần không hiểu chuyện là một phần lý do, nhưng sự âm hiểm và toan tính sâu xa của Bùi Minh lại là sự thật không thể phủ nhận.
Ai có thể sau khi tự tay đẩy huynh ruột xuống vực mà vẫn cười nói mạo danh hắn sống tiếp, hoàn toàn không đoái hoài gì đến sống chết của huynh mình chứ?
Cả nhà họ Phương đều nói hắn là ác quỷ đòi mạng, trong lòng Lương Nguyệt tuy có chút nghi ngờ, nhưng lần gặp lại này so với trước kia thì rõ ràng đã mang theo nhiều sợ hãi hơn.
Nhưng khi thấy người đang nằm rạp dưới đất thảm hại đến vậy, nỗi sợ và căm ghét từng cố giấu giếm kia lại chẳng thể tụ lại nổi.
Bùi Minh giờ đây đúng là vô cùng thê thảm, khuôn mặt chết lặng, tóc tai và y phục ướt sũng có thể vắt ra nước, máu chưa kịp bị mưa rửa trôi vẫn loang trên làn da trắng bệch, thảm hại không tả xiết.
Dù thế hắn vẫn ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt đầy tơ máu nhìn nàng chăm chú, trong mắt còn ẩn giấu nét trêu chọc tinh quái.
Lương Nguyệt bị hắn nhìn đến gai cả người, mím môi lắc đầu rồi nhíu mày nói: “Trời đang mưa, dì Lưu bảo ta đến nói với huynh không cần quỳ nữa.”
Nhưng Bùi Minh nghe xong lại không động đậy, không có ý định đứng dậy. Hắn nghiêng đầu như đang nghiêm túc suy nghĩ, sau đó khóe môi chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười dịu dàng khác thường, nhẹ nhàng nói: “Thì ra Chân Chân không phải sợ ta, mà là xót ta à.”
Hắn vừa nói vừa ho khan từng cơn, giọng cất lên như chiếc trống thủng kêu rền, nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ trêu chọc.
Sao lại có người vừa chịu phạt xong vẫn có thể nói ra lời đáng ghét đến thế? Tai Lương Nguyệt đỏ bừng suýt nữa định quăng luôn chiếc dù để mặc kệ hắn sống chết cho xong.
Nàng phồng má giận mà không nổi giận nổi, đến khi nàng gần như không chịu nổi nữa sắp nổi bão, hắn mới như chơi chán rồi chậm rãi định đứng dậy. Vừa chống được nửa chân thì đã không gượng nổi lại khuỵu xuống, môi mím chặt bật ra một tiếng rên yếu ớt.
Lương Nguyệt kinh hoàng thấy đầu gối hắn đập mạnh xuống nền đá vang lên một tiếng “Bịch” nặng nề, cả người run rẩy nhắm chặt mắt, nàng chưa từng thấy cảnh này bao giờ nên nhất thời không biết phải làm sao. Nàng vội vã cúi thấp người, đến cây dù cũng không cầm vững nhưng theo phản xạ cứ nghiêng người về phía hắn, sợ hắn lại bị ướt thêm.
Nàng sốt ruột nhưng không dám chạm vào hắn.
Mặc nàng còn đang lo lắng, người đau đến mức sắp ngất đi kia đã cố gắng ấn vào thái dương lắc đầu gắng sức mở mắt ra. Ý thức của Bùi Minh đã rối loạn nghiêm trọng, lúc này có thể tỉnh táo đã là không dễ, nàng ngơ ngác hoảng hốt nhìn hắn bất đắc dĩ thở dài rồi nhếch môi.
Hắn nuốt vị tanh nơi cổ họng, ho khan hai tiếng rồi vươn tay về phía nàng, giọng khàn khàn: “Chân Chân, đỡ ta một chút, ta hết sức rồi thật sự không đứng dậy nổi.”
Lương Nguyệt dìu hắn đến trước cửa phòng ngủ, nhưng hắn lại nhất định không chịu để nàng vào trong. Cả người hắn đã ướt đẫm, vết thương cũng bị lạnh đến tê dại, chẳng cần đứng gần nàng cũng có thể thấy rõ sự run rẩy không ngừng.
Nếu là ngày thường hắn nhất định sẽ lợi dụng sự mềm lòng của nàng mà cố ý giả bộ yếu ớt để níu nàng ở lại. Nhưng lúc này người hắn đã đầy nước, toàn thân lạnh như củ cải vùi trong tuyết, đứng còn khó khăn vẫn cố giữ khoảng cách với nàng.
Vài lần thấy hắn suýt ngã nàng cố đỡ nhưng hắn lại đẩy nàng ra, gắng gượng tự mình đứng vững.
Cho nên khi cái kẻ khiến nhà họ Phương rối loạn này bỗng nhiên trở nên im ắng, Lương Nguyệt lại chẳng biết làm sao.
Nàng nhìn Bùi Minh vừa thở dốc vừa tránh khỏi bàn tay muốn đỡ của nàng, khó nhọc lên tiếng: “Tranh thủ lúc mưa nhỏ, muội mau về đi.” Sau một hồi hắn lại gắng gượng nói tiếp: “Nhớ thay y phục, lau khô tóc kẻo bị cảm...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)