Trước kia, chỉ cần hắn ho khan một tiếng, nàng đã luống cuống chạy tới. Dù là Phương Dư Ninh hay là kẻ mạo danh Phương Dư Ninh, hắn chưa từng từ chối sự quan tâm của nàng. Trái lại, còn cố ý yếu đuối hơn, bệnh tật hơn, như muốn kéo nàng lại gần thêm chút nữa. Vậy mà hôm nay, khi nàng thực sự đứng trước mặt hắn, khi cơn đau của hắn không phải là giả vờ, hắn lại lựa chọn đẩy nàng ra.
Nàng cắn nhẹ môi dưới, đầu ngón tay lạnh buốt. Trong lòng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên, không hẳn là tức giận, cũng chẳng phải oán trách, càng không phải thương hại đơn thuần. Giống như có thứ gì đó âm thầm lệch khỏi quỹ đạo vốn quen thuộc, khiến nàng bối rối không biết phải đặt mình vào vị trí nào nữa.
Nếu hắn là kẻ ác, vì sao lại quan tâm nàng có bị cảm lạnh hay không?
Nếu hắn là kẻ ác, vì sao trong lúc đau đớn như vậy lại vẫn cố gắng giữ khoảng cách tránh cho nàng khỏi nhiễm lạnh?
Lương Nguyệt tựa lưng vào cột gỗ khẽ nhắm mắt lại. Trong đầu nàng hiện lên vô số lời đồn, vô số ánh mắt căm ghét trong phủ khi nhắc tới cái tên Bùi Minh. Kẻ hãm hại đại thiếu gia, kẻ chiếm đoạt thân phận người khác, kẻ khiến nhà họ Phương rơi vào hỗn loạn, mỗi một danh xưng đều nặng nề như đá tảng, đè lên tim nàng.
Nàng mở mắt nhìn cánh cửa thêm một lần nữa. Bên trong yên tĩnh đến đáng sợ, không nghe thấy tiếng động nào, cũng không biết hắn đang nằm hay ngồi, cơn đau đã dịu đi hay vẫn còn hành hạ. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu nàng: [Hay là quay lại xem hắn có sao không nhỉ?]
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã bị nàng tự tay bóp nát.
Hắn đã bảo nàng đi rồi.
Lương Nguyệt hít sâu một hơi, giậm mạnh bước chân xoay người rời khỏi hành lang, y như chú mèo nhỏ kiêu kỳ muốn lại gần người kia nhưng không muốn để người ta biết mình muốn lại gần, đến khi người ta vô tình đẩy chú mèo nhỏ đi không thèm quan tâm thì nó lại xù lông tức giận.
Về đến phòng, nha hoàn Tiểu Nghi đã chờ sẵn. Thấy y phục nàng ướt sũng, Tiểu Nghi vội vàng lấy khăn khô và áo choàng, miệng không ngừng lẩm bẩm trách mưa lạnh, trách gió lớn. Lương Nguyệt để mặc nàng hầu hạ, cả người như bị rút mất khí lực, đầu óc trống rỗng.
“Tiểu thư.” Tiểu Nghi vừa lau tóc cho nàng vừa hạ giọng nói: “Người lại sang chỗ người kia ạ?”
Lương Nguyệt khẽ “Ừ” một tiếng, giọng nhỏ đến mức chính nàng cũng không nghe rõ.
Tiểu Nghi lập tức dừng tay, sắc mặt lộ rõ vẻ bất bình: “Nô tỳ thật sự không hiểu nổi. Hắn là hạng người gì chứ? Đại thiếu gia tốt đẹp như vậy lại bị hắn hãm hại đến nông nỗi bây giờ còn chưa rõ sống chết, nhà chúng ta đang yên ổn lại bị hắn quậy cho lung tung rối loan. Vậy mà hắn lại chẳng có chút ăn năn hối lỗi nào, cứ như thể chiếm lấy thân phận, chiếm lấy mọi thứ vốn thuộc về đại thiếu gia là hiển nhiên vậy. Người như thế chẳng khác gì ác quỷ đội lốt người!”
Nàng ta do dự một chút rồi lại không cam lòng nói: “Tiểu thư, nô tỳ nói đều là sự thật. Người trong phủ ai mà chẳng ghét hắn? Hắn khiến cả nhà họ Phương điêu đứng, bây giờ còn mặt dày ở lại...”
“Ta bảo ngươi đừng nói nữa.” Lương Nguyệt quay đầu lại, ánh mắt không hề sắc bén, nhưng trong đó có một sự mệt mỏi và bực bội rất rõ ràng.
Tiểu Nghi lập tức im bặt, vội vàng cúi đầu. Trong phòng chỉ còn tiếng mưa gõ nhẹ lên cửa sổ và tiếng thở khe khẽ của hai người.
Lương Nguyệt ngồi xuống bên bàn, nhìn chằm chằm vào chén trà đã nguội từ lúc nào. Nàng biết Tiểu Nghi nói không hoàn toàn sai. Những điều đó nàng đều biết, đều nhớ rất rõ. Nàng từng sợ hãi Bùi Minh, từng ghê tởm hắn, từng oán trách hắn vì đã phá hủy tất cả những gì tốt đẹp nhất trong ký ức của nàng về Phương Dư Ninh.
Vậy mà không hiểu từ khi nào, chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ hắn gắng gượng chịu đau, nàng lại không thể thản nhiên như cũ.
Sự khó chịu trong lòng nàng không phải vì Tiểu Nghi mắng hắn, mà là vì nàng phát hiện ra mình... Không còn hoàn toàn đồng tình với những lời ấy nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)