Một lát sau mưa lớn bất chợt đổ ào ào xuống, sấm sét u uất vang rền, trong nháy mắt đã dội ướt cả người hắn.
Mưa thu lạnh thêm từng trận, giọt nước rơi lộp bộp khiến người ta lạnh thấu tâm can. Trên đầu không có lấy một mảnh ngói che, thân thể đã bị thương càng không chịu nổi. Toàn thân hắn nóng lạnh đan xen, đầu óc như sắp bốc khói, thần trí mơ hồ không phân biệt nổi mình đang ở đâu.
Khi còn nhỏ lang thang ngoài đường hắn cũng từng bị dầm mưa.
Có khi ở góc phố, có khi bên chân cầu. Năm ấy loạn lạc, hắn cùng dân chạy nạn trốn vào miếu Thổ Địa ngoài thành, vì nhỏ tuổi mà bị bắt nạt không ít. May là đầu óc hắn lanh lẹ nên không chết đói.
Mấy lần dính mưa cảm sốt mà bên ngoài loạn lạc không có thuốc mà bán. Có cũng không mua nổi, chỉ còn cách cắn răng chịu đựng. Nếu không gặp được người tốt cứu giúp hắn e là đã chết trong miếu rồi.
Nhưng nếu khi ấy chết đi cũng chưa chắc đã là tai họa.
Nghĩ đến đây Bùi Minh sững người vội nuốt vị máu trong miệng, khẽ cười tự giễu bản thân bị mưa làm cho phát điên mới nghĩ ra mấy ý nghĩ hoang đường như vậy.
Nếu chết lặng lẽ trong chiến loạn thì làm sao còn gặp được tiểu cô nương ấy nữa?
Hắn vẫn nhớ rõ cục tuyết nhỏ xíu năm ấy được hắn bế từ xe ngựa xuống, nàng khóc sưng cả mắt run rẩy nép trong lòng hắn gọi nương, tiếng nấc nghẹn ngào như đâm thẳng vào tim hắn.
Khi ấy hắn cũng chỉ là thiếu niên, lần đầu ôm trẻ con tay chân lóng ngóng, vừa vụng về vỗ lưng vừa bắt chước người lớn dỗ dành, để mặc nước mắt nước mũi tiểu cô nương lau đầy áo mình.
Tuy vụng về nhưng vẫn ôm tiểu cô nương thật chặt, không nỡ buông tay một khắc nào.
Lúc bị bế đi tiểu cô nương còn nắm chặt ngón út của hắn không chịu buông, đôi mắt to đẫm lệ nhìn hắn đầy uất ức.
Hắn xoa đầu tiểu cô nương cười nói: “Chân Chân ngoan, đi ngủ với dì mai huynh lại đến chơi với muội được không?”
Dỗ rất lâu tiểu cô nương mới chùi nước mũi gật đầu, đồng ý để Lương phu nhân bế vào phòng.
Đến ngày hôm sau...
Ngày hôm sau xảy ra chuyện gì?
Giờ đây Bùi Minh không nhớ ra nữa.
Lưng hắn bị ngâm nước đến sưng tấy tê dại, da thịt quanh vết thương co giật đau nhức, dường như có một sợi dây thần kinh kéo dài đến thái dương khiến đầu hắn đau như muốn vỡ tung, họa chăng chỉ có lấy rìu bổ đôi hộp sọ ra mới đỡ.
Không biết đã trôi qua bao lâu, tiếng mưa vẫn không dứt, người nằm dưới đất lúc tỉnh lúc mê, xương cốt đau đớn rã rời, đến cả nhúc nhích ngón tay cũng khó khăn. Hắn đang gắng sức muốn bò dậy, mơ hồ cảm thấy những hạt mưa đập vào người bỗng dưng biến mất.
Hắn cúi đầu nhắm mắt cố chịu cơn choáng váng, đến khi mở mắt ra thì thấy một đôi giày thêu nhỏ vấy bùn đang do dự bước tới nửa bước, ngẩng lên là tà váy thêu màu sen, cổ áo chéo cài chỉnh tề, dây áo khoác buộc hờ lộ ra cần cổ trắng như tuyết và chiếc cằm mảnh khảnh căng chặt.
Bùi Minh chớp mắt khiến hạt mưa đọng trên mi rơi xuống, lúc này mới nhìn rõ dáng vẻ thiếu nữ đang mím môi nhíu mày.
Lương Nguyệt đang cầm một cây dù, tay hơi đưa ra phía trước vừa vặn che hết làn mưa đang xối xuống người hắn.
Thế nhưng đúng lúc ấy hắn lại ngẩng đầu lộ ra gương mặt tiều tụy, đôi mắt đỏ khiến nàng hoảng hốt muốn lùi lại theo bản năng, nhưng cánh tay vẫn không quên giơ dù, cuối cùng làm mình ướt nửa người.
Bùi Minh khẽ thở dài, giọng khàn đặc khó nghe đến mức chói tai: “Tiểu nha đầu, đến cả muội cũng sợ ta rồi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)