Sự thật cuối cùng rồi cũng sẽ bị phơi bày, còn kẻ tội đồ thực sự thì vĩnh viễn không đáng được tha thứ.
Bầu trời u ám, mây đen dày đặc từ xa ùn ùn tới. Bùi Minh quỳ trước từ đường nhà họ Phương, cúi đầu cười thầm.
Roi mây đã bị đánh gãy ba bốn cây, áo trên lưng cũng rách nát để lộ da thịt máu me mơ hồ. Trên mặt nàng không có biểu cảm dư thừa, hai má tái nhợt nhưng thân thể vẫn thẳng tắp. Mỗi lần roi quất xuống móng tay nàng lại cắm vào lòng bàn tay, nhưng hành động duy nhất chứng minh nàng không phải hoàn toàn tê dại vô cảm ấy cũng bị giấu kỹ trong tay áo rộng, người ngoài không thể thấy được.
“Là ngươi đẩy Dư Ninh xuống vách núi, ngươi còn không nhận?”
Người đang quỳ không phản bác, thậm chí lời chất vấn đầy căm phẫn kia còn chưa tan hết trong không khí hắn đã lạnh lùng nói rõ ràng: “Ta nhận.” Giọng nói bình thản không chút ăn năn.
Phương Thành Thâm không ngờ hắn lại nhận tội dứt khoát như vậy, tay khựng lại một thoáng, rồi vì giọng điệu thờ ơ và bất cần kia mà càng giận dữ quất roi mạnh hơn.
Lần này cuối cùng thân thể Bùi Minh cũng lảo đảo một cái, nhưng chỉ một cái thôi. Ánh mắt hắn hơi mờ đi rồi nhanh chóng lấy lại ý thức, từ đầu đến cuối không phát ra một tiếng rên rỉ.
“Là ngươi nảy sinh tà niệm, mạo danh Dư Ninh lừa dối người nhà họ Phương, ngươi còn không nhận?”
Tiếng mắng giận dữ lúc gần lúc xa nhưng vẫn lọt vào tai hắn, khiến tất cả những thâm độc tàn ác không thể giấu giếm.
Sao lại lạnh đến thế? Bùi Minh không khỏi nghi ngờ. Mới đầu thu mà hắn đã không chịu nổi cái lạnh xuyên thấu từ da thịt, tứ chi dường như đông cứng, lạnh đến mức muốn ngất đi ngay lập tức.
Hắn cắn rách đầu lưỡi, nhờ đó mới giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Dãy linh vị trước mắt dần trở nên rõ ràng, nét chữ lạnh lẽo sắc bén như đang lên án đứa con bất hiếu, vô ơn, lòng lang dạ thú này. Hắn không khỏi nhếch môi cười, hai chữ phát ra như đinh đóng cột: “Ta nhận.”
Mắt Phương Thành Thâm trợn trừng, râu mép vì tức giận mà run rẩy trông thật buồn cười. Tay ông ta càng thêm tàn nhẫn, như muốn đánh chết người trước mặt cho hả giận.
“Cầm thú! Cầm thú! Đó là ca ca ruột của ngươi!”
Nụ cười bên môi Bùi Minh càng sâu, cảm xúc trong đáy mắt bị hàng mi dài che khuất, lộ ra vẻ giễu cợt mơ hồ.
Cây roi sau lưng ngày càng không nương tay quất xuống, hắn vẫn thấy chưa đủ, cổ họng dâng lên vị máu rồi lại cố nuốt xuống, như tiếc nuối mà thở dài: “Cha nương yêu thương huynh ấy như vậy, chẳng phải vẫn không nhận ra điểm khác biệt giữa ta và huynh ấy sao?”
Giọng hắn không lớn nhưng trong tình cảnh thế này, lời mỉa mai thờ ơ ấy chẳng khác gì dội dầu sôi vào đống lửa. Phương lão gia vừa tức giận vừa xấu hổ, mặt mày nhăn nhúm dần trở nên dữ tợn. Mặc kệ thể diện gia chủ, ông ta nắm chặt roi quất xuống rồi chửi rủa:
“Đồ nghịch tử, súc sinh! Năm đó đáng ra vừa sinh ra phải bóp chết ngươi mới phải! Là ta và nương ngươi hồ đồ mới giữ lại mạng ngươi tới ngày hôm nay!”
Mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống trán Bùi Minh, sắc mặt hắn càng thêm xám xịt nhưng vẫn không rên lấy một tiếng, khóe môi vẫn mỉm cười như thể người bị đánh không phải là hắn mà là một khối đá không biết đau.
Ai cũng nghĩ hôm nay hắn sẽ bị đánh chết trước từ đường.
Cho đến khi một tiểu nha hoàn mặt mũi hoảng hốt chạy tới, chưa kịp hành lễ đã khóc lóc nói:
“Lão gia mau về đi, phu nhân đang sốt ruột tìm ngài, nói rằng đại thiếu gia lại không ổn rồi!”
Lúc này Phương Thành Thâm mới biến sắc lập tức vứt roi chạy theo tiểu nha hoàn về hậu viện. Đám người hầu thấy vậy cũng không dám nói gì thêm, ùn ùn đi theo.
Vài ba kẻ hiếu kỳ không quên ngoái đầu nhìn bóng người đang quỳ, vẫn thẳng tắp như cũ, sau lưng máu thịt be bét, đơn bạc đến đáng thương. Nhưng chẳng ai thương cảm cho hắn, họ chỉ mong con quái vật có thể hại chết huynh ruột này sớm rời khỏi cõi đời. Tốt nhất là chết đi, vừa khiến người ta hả giận vừa ngăn chặn hậu họa.
Âm thanh bước chân hỗn loạn dần xa rồi biến mất. Nụ cười trên mặt Bùi Minh cũng dần tắt, hàng mi rũ xuống khẽ run rẩy, dưới mắt hằn lên hai bóng xanh tím. Những ngón tay đã bấu rách lòng bàn tay run rẩy dữ dội, như muốn giơ lên nhưng mãi không động đậy được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)