Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã hai ngày.
Lễ bái sư cuối cùng cũng được chuẩn bị xong.
Phong Tiêu Dao tổ chức một nghi thức đơn giản để chính thức nhận Giang Dữu làm đệ tử thứ năm của mình.
Phong Tiêu Dao có địa vị rất cao trong tông môn, bởi vậy người đến xem lễ cũng đông. Các trưởng lão hầu như đều có mặt.
Dù trong lòng có người không phục, ngoài mặt ai nấy cũng đều tỏ ra niềm nở.
Trong số người đến xem còn có nhiều đệ tử Trúc Cơ kỳ.
Ai nấy đều biết Tiêu Dao Chân Quân chuẩn bị nhận một đệ tử có Tạp linh căn, đỏ mắt vì ghen tị, chỉ hận người được chọn không phải mình.
Đồng thời, cũng không ít người thật sự không hiểu nổi Tiêu Dao Chân Quân chọn đồ đệ theo tiêu chí gì vậy? Ngoại trừ Hứa Tịch Nhan có tư chất vượt trội, còn lại ai cũng kém người này một bậc.
Những ánh mắt dò xét và bàn tán xung quanh khiến Giang Dữu hơi khó chịu, nhưng may mắn là da mặt nàng dày, vẫn thẳng lưng đứng yên, mặc kệ người ta đánh giá thế nào.
Hôm nay, Giang Dữu mặc một bộ váy lụa màu hồng nhạt, tóc búi đơn giản kiểu đồng tử, khuôn mặt tròn trịa ửng hồng như mây chiều phản chiếu ánh dương, đôi mắt to tròn như quả nho lấp lánh lấp lánh, nhìn qua vô cùng đáng yêu.
Nhan sắc này nói đẹp thì không phải, nhưng cái vẻ đáng yêu kia đúng là khiến người ta không thể không mềm lòng, thật sự là rất có sức lừa gạt người khác.
Giang Dữu ngoan ngoãn đứng chờ một bên, bốn vị sư huynh sư tỷ đứng quanh hộ pháp, trông như sao vây quanh trăng sáng, có chút phong thái “chúng tinh phủng nguyệt*”.
*Chúng Tinh Phủng Nguyệt: muôn vàn vì sao vây quanh mặt trăng
Phong Tiêu Dao hôm nay tâm trạng cũng tốt lạ thường, bởi gặp chuyện vui nên khí chất lạnh nhạt thường ngày cũng bớt đi nhiều.
Thân là người có địa vị đặc biệt trong tông môn, vì duy trì hình tượng, lão chẳng tiếc công sức xây dựng vẻ ngoài nghiêm cẩn, thế nhưng hễ rời khỏi Vấn Thiên Tông, lão lại như thoát khỏi dây cương, tùy hứng làm theo ý mình.
Cũng chính vì vậy, Giang Dữu mới có thể thấy được mặt kia của lão.
Nghi thức đã chuẩn bị đâu vào đó, các loại tế phẩm cũng được bày biện chỉnh tề.
Tông chủ Bạch Hướng Nam đích thân chủ trì, các bước nghi lễ diễn ra đúng trình tự.
Cuối cùng, bước quan trọng nhất trong lễ bái sư, kết lập khế ước sư đồ đã tới.
Giang Dữu hai tay nâng ba nén hương, thành kính quỳ trước đàn tế.
Sư đồ như phụ tử, từ nay về sau, sư tôn chính là thân nhân duy nhất của nàng ở thế giới này.
Bỗng, một giọng nói lạnh lẽo, lẫn nét mỉa mai vang lên:
“Phong sư đệ, ta đến chậm một bước rồi sao?”
Âm thanh khiến tất cả mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía không trung.
Giang Dữu ngẩng đầu nhìn theo, thấy một con tiên hạc trắng muốt đang bay về phía quảng trường, trên lưng có hai bóng người.
Vì chưa từng tu luyện thuật pháp nhìn xa, nên nàng không nhìn rõ được ai đang đến.
Phong Tiêu Dao thì chỉ hừ lạnh một tiếng, rõ ràng không hoan nghênh vị khách không mời mà tới.
Giang Uyển Ninh còn khiếp sợ hơn cả nàng, bật thốt lên thành tiếng. Biểu cảm trên khuôn mặt vốn cao ngạo trong chớp mắt trở nên vặn vẹo.
Sao Giang Dữu lại ở đây?
Sao có thể trở thành đồ đệ của Phong sư thúc?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
