Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
【 Phù Phong chân quân 】: Nhóc con, ta nghi ngờ ngươi là con cưng của Thiên Đạo!
Các thành viên khác trong nhóm cũng ào ào tỏ vẻ đồng tình.
Chỉ có những đại lão trong Tu Chân Giới mới hiểu rõ đây là loại tư chất nghịch thiên đến mức nào, cũng như nó thật sự có ý nghĩa gì.
【Con gà què tu chân giới】: Thật vậy sao? Lợi hại đến vậy cơ à? Nhưng mà thế giới này linh khí yếu quá rồi, đã mấy chục vạn năm rồi chưa có ai phi thăng!
【Con gà què tu chân giới】: Hơn nữa, độ tinh khiết linh căn của ta chỉ là 1, chẳng phải là mức thấp nhất sao?
【Phù Phong Chân Quân】: Trời sinh linh thể không giống linh căn bình thường, khả năng dung hợp linh khí vượt xa người thường, gần như là ở đâu cũng tự động hấp thu linh khí. Độ tinh khiết 1 mà đã mạnh thế, nếu là 10 thì ngươi chính là thánh linh thể, tối đa hai mươi năm là có thể phi thăng!
【Ta là sao chổi】: Chân quân nói đúng đấy, nhóc con à, ngươi có linh căn nghịch thiên thế rồi thì khỏi cần lo mấy chuyện chỉ số tinh khiết làm gì.
【Tiểu Hắc Long】: Nhưng mà linh khí bên thế giới đó lại không đủ, linh căn của Gà Què có hơi... lãng phí thì phải?
Nhưng giờ có cả một đàn tu sĩ kinh nghiệm đầy mình sẵn sàng chỉ điểm, nhiều điều mù mờ cũng dễ dàng tìm lời giải đáp, nghĩ đến đây là nàng đã thấy vui trong lòng.
Nàng lấy từ bao lì xì ra một hộp bánh bao nhân thịt, vừa ăn vừa nghiên cứu quy củ tông môn mà đại sư huynh đưa cho.
Giống như nhiều môn phái khác, Vấn Thiên Tông chia đệ tử làm ba cấp: nội môn, ngoại môn và đệ tử tạp dịch.
Đệ tử nội môn ít nhất phải có tam linh căn; tứ linh căn mới đủ tư cách vào ngoại môn; còn ngũ linh căn tạp hệ thì chỉ làm tạp dịch.
Sau khi đạt Trúc Cơ có thể tiến vào nội môn, nếu đột phá Kim Đan sẽ được phong làm trưởng lão, nắm giữ một phương.
Nguyên Anh Chân Quân là trụ cột của môn phái, toàn tông hiện chỉ có ba người.
Còn lão tổ tọa trấn trên núi cao nhất, hiện đã đạt đến Hóa Thần kỳ, bình thường không dễ gặp mặt.
Theo quy định của tông môn, mỗi đệ tử đều phải hoàn thành số điểm cống hiến hàng tháng. Dựa vào điểm ấy mà đổi lấy tài nguyên tu luyện. Nếu không hoàn thành, sẽ không được hưởng quyền lợi trong tông môn.
Giang Dữu xem lướt qua, càng cảm nhận rõ ràng tài nguyên ở thế giới này khan hiếm đến mức nào, tông môn tuyệt đối không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi, kể cả đệ tử của Nguyên Anh Chân Quân cũng không ngoại lệ.
Nàng tiếp tục nghiên cứu kỹ càng những quy tắc chi tiết của môn phái, phần lớn thông tin đều được nàng ghi nhớ trong đầu.
Lúc này, Mạnh Dục quay lại, mang theo bữa ăn từ Thiện Đường.
Giang Dữu áy náy nhìn hắn, nhưng Mạnh Dục dường như đã điều chỉnh lại tâm trạng.
Hắn mỉm cười đầy hy vọng:
“Một ngày nào đó, ta sẽ làm ra món ăn mà tiểu sư muội thích.”
Ánh mắt hắn kiên định, khiến Giang Dữu không nỡ đả kích.
Luyện nấu ăn nhiều năm đến vậy mà vẫn có thể nấu dở đến trình độ này, chỉ sợ là thật sự không có tí tài năng nào ở lĩnh vực này rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
