Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không thể nào!
“Ngươi… chẳng phải không có linh căn sao?”
Giang Uyển Ninh thất thanh hỏi, trong lòng trào dâng sự khó hiểu và hoảng loạn.
Trong tông môn, ai cũng nghĩ nàng là thiên kim tiểu thư thật sự của Giang gia, sư tôn cũng chưa từng có ý định vạch trần sự thật. Nhưng giờ Giang Dữu lại xuất hiện tại đây, e là mọi chuyện sẽ bị lan truyền!
Hai tay Giang Uyển Ninh siết chặt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, mắt đỏ bừng.
Trong lòng nàng ta dâng trào hận ý.
Nàng ta đã sớm biết từ lúc ở Giang gia đã phải giết Giang Dữu!
Cho dù phải trả giá thế nào đi nữa cũng phải giết!
“Giang Dữu? Ngươi là kẻ phản bội Giang gia sao?”
Giọng nói trầm lạnh xen lẫn uy nghiêm vang lên, một lão giả tóc bạc trắng là Giang Vọng Sơn, lão tổ của Giang gia, từ lưng tiên hạc đáp xuống, kéo theo ánh nhìn sắc bén quét thẳng về phía Giang Dữu.
Trên đường trở về, lão ta ghé qua Giang gia và biết được chuyện của Giang Dữu.
Một kẻ phản đồ, lại muốn bái nhập làm đệ tử Phong Tiêu Dao?
"Phản đồ sao? Thật không ngờ!"
"Loại người như vậy mà cũng được Tiêu Dao chân quân thu nhận?"
"Không có tư cách vào Vấn Thiên Tông, lại còn dám nhận làm đồ đệ?"
"Còn nhỏ mà đã phản bội gia tộc, tương lai có khi nào bán đứng luôn cả tông môn?"
"Chắc chắn là chân quân không biết sự thật, bị nó che mắt rồi!"
"Giờ mà biết rồi, hẳn là sẽ không nhận nàng đâu!"
...
Tiếng xì xào nổi lên tứ phía, từng lời bàn tán như từng nhát dao xuyên vào tai.
Vốn dĩ Giang Dữu là Tạp linh căn mà được Nguyên Anh chân quân thu nhận đã khiến người khác đỏ mắt ghen ghét, nay có thêm chuyện phản tộc, tất nhiên trở thành cái đích cho mọi lời gièm pha.
Ngay cả các vị trưởng lão cũng không khỏi ngạc nhiên, đồng loạt nhìn về phía Giang Dữu đầy nghi ngờ.
“Ngươi vậy mà là phản đồ của Giang gia? Vậy ngươi còn mặt mũi nào bái chân quân làm sư phụ?”
“Nhị ca, huynh đừng kích động!”
Giang Uyển Ninh vội vàng bước lên cản lại, dáng vẻ khẩn trương, hướng về phía Phong Tiêu Dao khẽ khom người, cất giọng lễ độ:
“Phong sư thúc, đệ tử là Giang Uyển Ninh, đã ngưỡng mộ đại danh của sư thúc từ lâu.”
“Đây là muội muội của đệ tử, Giang Dữu. Tuy rằng nàng rời khỏi gia tộc, nhưng không phải người xấu, cũng không cố ý lừa dối ngài. Mong sư thúc nể tình Giang gia mà tha cho nàng một lần.”
“Uyển Ninh, muội đang nói cái gì vậy? Nàng ta là phản đồ, muội còn muốn cầu xin cho nàng ta sao?”
Giang Vũ Hàng không tán đồng, kéo mạnh Giang Uyển Ninh về phía sau, không để nàng ta lên tiếng nữa, rồi giận dữ trừng mắt nhìn Giang Dữu:
“Cho ngươi một cơ hội chết để chuộc tội. Nếu chúng ta ra tay, ngươi chắc chắn chết không toàn thây!”
Lời vừa dứt, cả quảng trường ồ lên.
Không ít người thì thầm bàn tán về tội trạng của Giang Dữu, lại không quên ca tụng Giang Uyển Ninh lòng dạ lương thiện, thậm chí còn vì phản đồ mà cầu xin.
Tuy nhiên, phần lớn người vẫn giữ được lý trí bởi vì từ đầu đến cuối, Phong Tiêu Dao vẫn giữ vẻ thản nhiên, không biểu hiện lấy một chút tức giận.
Ngay cả mấy người Nhạc Hoa Phong cũng chẳng hề kinh ngạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
