Yến Tầm: “...”
Chu Trạch thật sự không thể hiểu nổi Sở Đình Vân đã cho bạn thân của cậu ấy uống loại thuốc mê gì mà sao vụ tai nạn làm mất trí nhớ nhưng tấm lọc mười lớp lại vẫn còn nguyên.
“Tớ nói anh ta lớn hơn cậu tám, chín tuổi không phải để khen kinh nghiệm sống của anh ta, ý tớ là anh ta già rồi! Cậu hiểu không, con trâu già đó đang gặm cỏ non đấy!”
“Ba mươi tuổi...”
Yến Tầm trầm ngâm vài giây, thật thà nói: “Không tính là già đâu?”
Chu Trạch: “...”
Cậu ấy im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: “Yến Tầm, thật ra cậu không mất trí nhớ, phải không, đang đùa tớ đúng không?”
“... Tớ không đùa cậu, tớ đang nói lý với cậu.”
Trong vấn đề logic, học sinh giỏi Yến Tầm có một sự cố chấp kỳ lạ.
“Nói xàm!”
Chu Trạch tức đến mức lại đứng bật dậy.
“Rõ ràng cậu luôn đứng về phía anh ta mà!”
“Đó là nói đúng sự thật.”
“Xàm, cậu rõ ràng là...”
Thấy hai người sắp cãi nhau, Yến Tầm lên tiếng ngăn lại.
“Tớ không muốn cãi nhau với cậu, Chu Trạch. Người thân nhà tớ đều ở nước ngoài, người kia lại muốn ly hôn, bây giờ tớ lại bị mất trí nhớ, chỉ còn mình cậu là bạn thôi.”
“...”
Chu Trạch nghẹn lời rồi lại ngồi phịch xuống.
Yến Tầm nhíu mày: “Cậu coi tớ là chó à?”
“... Uống canh! Uống canh được chưa!”
Yến Tầm không phủ nhận, cậu bỏ qua chủ đề này, đột nhiên hỏi Chu Trạch: “Cậu có ảnh của anh ấy không?”
Chu Trạch đột nhiên cảnh giác: “Làm gì? Cậu còn tình cũ chưa dứt à?”
Yến Tầm: “... Ngày mai đến Cục Dân Chính, tớ phải nhận mặt chứ. Không lẽ đến lúc đó đi hỏi từng người ‘Này, có phải anh muốn ly hôn với tôi không?’ sao?”
“À, điều này cũng đúng.”
Chu Trạch nghĩ cũng có lý.
Thế là cậu ấy lấy điện thoại ra lục tìm, nhưng sau một hồi tìm kiếm, Chu Trạch mới chợt nhận ra dường như mình không có bức ảnh nào của Sở Đình Vân.
“Gì vậy, cậu không có ảnh của anh ấy à?”
Yến Tầm liếc nhìn biểu cảm của Chu Trạch là biết ngay đối phương không tìm thấy.
“Ai nói chứ?!”
Chu Trạch cắm đầu tìm tiếp, trông như thể hôm nay nhất định phải tìm ra bức ảnh cho bằng được.
“Cậu đợi đấy, tớ sẽ tìm ra ngay thôi!”
Đây là bức ảnh quyết định xem ngày mai Yến Tầm có thể ly hôn hay không, không có cũng phải có!
Mười lăm phút sau, Chu Trạch ném điện thoại cho Yến Tầm, giọng điệu không mấy vui vẻ.
“Đây, bức ảnh cậu cần đây.”
Yến Tầm cầm lên nhìn, bỗng nhiên sững lại.
Cậu đã dự đoán trước rằng bức ảnh Chu Trạch tìm được sẽ như thế nào, có thể là ảnh du lịch, có thể là ảnh chụp lén hoặc là ảnh tự sướng, ảnh chụp chung, thậm chí là ảnh chụp trộm...
Nhưng Yến Tầm không ngờ rằng lần đầu tiên cậu nhìn thấy ảnh của Sở Đình Vân lại là...
… Là ảnh cưới của họ.
“Gương mặt đẹp trai” và “vài phần nhan sắc” mà Chu Trạch đã nói cuối cùng cũng được cụ thể hóa trên bức ảnh này.
Đúng là vị hôn phu tương lai của cậu có một gương mặt đặc biệt xuất sắc.
Đối phương có đôi mắt đào hoa vô cùng đẹp, đồng tử màu xanh đậm như hồ nước sâu thẳm trong vùng tuyết trắng hoang vắng. Dù chỉ là một bức ảnh đã chụp từ vài năm trước, nó vẫn khiến người ta có cảm giác như mình đang được nhìn sâu vào bằng một ánh mắt đắm đuối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


