Yến Tầm lặng lẽ dựa vào đầu giường, không nói lời nào khiến người ta khó đoán cậu đang nghĩ gì. Chu Trạch nghĩ rằng bạn thân quá đau buồn, bèn vỗ đùi bắt đầu nói xấu Sở Đình Vân.
"Để tớ nói cho cậu nghe. Tầm à, ngày đó cậu còn trẻ, bị lừa bởi cái mặt của anh ta nên mới kết hôn với anh ta."
"Vả lại, anh ta lớn hơn cậu đến tám, chín tuổi, đã lăn lộn trong xã hội nhiều năm rồi, chơi cậu chẳng khác nào...”
“Khụ, ý tớ là anh ta mưu mô, ít nhất cũng phải có đến 800 cái mưu kế.”
“... Khoan đã.”
Yến Tầm ngẩng đầu, chợt phát hiện ra điểm mâu thuẫn trong lời của Chu Trạch.
“Nhưng chẳng phải cậu đã nói trước đây là tớ yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên, bám lấy anh ấy không rời sao?”
Chu Trạch: “... Đó là chính cậu đã nói với tớ mà!”
Cậu ấy dùng ánh mắt kiểu “cậu có bị ngốc không” nhìn chằm chằm vào Yến Tầm đang nằm trên giường bệnh, tức giận nói: “Yến Tầm, cậu có thể tỉnh táo lại được không, tìm cái trọng điểm đi! Hiện giờ rõ ràng là Sở Đình Vân chơi đùa cậu chán rồi, thấy cậu không còn gì nữa là trở mặt vô tình, kéo quần lên đá cậu ra ngoài!”
Yến Tầm không nói gì.
Cậu đang khó khăn tiêu hóa sự thật rằng mình đã điên cuồng vì tình yêu, sau đó bị người ta vứt bỏ như đồ phế thải.
Liệu mình có thật sự xuyên không vào thế giới song song không?
Nhưng Yến Tầm là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, mất trí nhớ nghe còn hợp lý hơn.
Chu Trạch hoàn toàn không hiểu Yến Tầm đang nghĩ gì, cậu ấy vẫn tiếp tục: “Yến Tầm, cậu đừng ngã xuống nữa, anh ta muốn ly hôn thì cậu cứ ly hôn! Dù sao hai người đều là đàn ông, không có con, đâu cần phải như bố mẹ tớ cứ luôn nói là vì tớ...”
“Huống hồ bây giờ cậu còn không nhớ anh ta, càng không có tình cảm gì, sớm rời đi, đến lúc đó chia nhà, chia xe, chia tiền, cậu có thể chạy đến cuộc sống tự do mới ngay lập tức.”
Chu Trạch vỗ đùi một cái: “Thật tuyệt!”
Nếu không phải bây giờ Yến Tầm còn bị bó bột ở chân, Chu Trạch đã muốn đóng gói cậu đưa đến Cục Dân Chính, tự tay làm thủ tục ly hôn cho cậu và Sở Đình Vân rồi.
“Thế giới này lớn như vậy, ngoài anh ta ra, đàn ông, phụ nữ xinh đẹp đầy rẫy, cậu đâu cần phải treo cổ trên một cái cây. Nếu thật sự không ổn, tớ sẽ giới thiệu cho cậu...”
“Chậc, anh ta chỉ là... có vài phần nhan sắc, nghe nói hình như mẹ anh ta là một phụ nữ nước ngoài có đôi mắt xanh, cậu hiểu rồi chứ, thường thì con lai đều trông...”
Nói đến đây, Chu Trạch đột nhiên nhận ra mình đã bị lạc đề.
“Tớ vừa nói về hàng loạt khuyết điểm của anh ta nhưng cậu chỉ nhớ mỗi khuôn mặt của anh ta thôi sao?!”
“Không phải thế.”
Yến Tầm suy nghĩ một chút rồi nói: “Tớ còn nhớ cậu nói anh ấy lớn hơn tớ tám, chín tuổi, có kinh nghiệm sống phong phú, suy nghĩ sâu sắc, lại rất biết xử lý các mối quan hệ thân mật và luôn chiếm thế thượng phong trong đó.”
Học sinh ngoan Yến Tầm đã hoàn thành bài tổng kết sau buổi học.
Chu Trạch: “...”
Nghe thì đúng là những gì cậu ấy vừa nói, nhưng sao qua miệng người kia lại toàn thành ưu điểm thế này?
“Yến Tầm.”
“Ừ?”
Chu Trạch đau khổ nói: “Cậu hết thuốc chữa rồi, cậu bị anh ta bỏ bùa sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

