Dưới đáy bật lửa có khắc hai chữ cái, ban đầu Ngọc Tuyên nghĩ đây là hoa văn của bật lửa, hiện tại mới thấy rõ trên đó viết AG, đây là đặt theo yêu cầu sao?
Nhưng theo lời Lâm Hạo Dương nói, nguồn gốc cái bật lửa quan trọng hơn.
“Vậy —— em muốn khi nào bắt đầu?” Ngọc Tuyên nhìn vào mắt Lâm Hạo Dương, trái tim đau một cái, cô cùng Lâm Hạo Dương ở bên nhau, tuyệt đối sẽ không đi trước, “Em không có quan hệ loạn thất bất tao, em không biết cái bật lửa này là đặt theo yêu cầu, đây là trợ lý của em mua giúp em——”
Lý Tấn tên tiếng Anh là Glenn, đối diện với chuyện này. Trong lòng Ngọc Tuyên lộp bộp, giơ tay đem bật lửa ném sang một bên, giống như củ khoai lang nóng phỏng tay, cô hậu tri hậu giác, Lý Tấn thế nhưng có phương diện tâm tư này, “Ngày mai anh có thời gian không?”
Lâm Hạo Dương muốn ngay tại chỗ đem cô đi tử hình, nhưng khắc chế cảm xúc, “Mấy giờ?”
“Ngày mai khả năng em không tăng ca, đại khái khoảng 6 giờ. Em mời anh ăn cơm, anh chọn chỗ, chúng ta chính thức nói về chuyện này.” Ngọc Tuyên nói, “Lâm Hạo Dương, em không phải đơn thuần là muốn bồi thường, em có tư tâm. Sau khi gặp lại, em nghĩ —— em muốn anh.”
Lâm Hạo Dương ấn tàn thuốc vào trong gạt tàn, cái gạt tàn sạch sẽ lần đầu tiên được sử dụng. Một vệt tro kéo dài, khói bụi bay lên Lâm Hạo Dương lấy giấy lau tay. Hắn lau khô ngón tay, đi qua, chống phía trên Ngọc Tuyên, cúi đầu gần như đụng tới cái trán Ngọc Tuyên, “Một câu cuối cùng, lặp lại lần nữa.”
Tiếng nói của hắn khàn khàn, ánh mắt thâm trầm.
Hô hấp của hắn phả tới làn da của Ngọc Tuyên, nóng bỏng quấn lấy hơi thở của nhau.
“Hạo Dương.” Tay Ngọc Tuyên để sát bên cạnh nắm chặt, lại chậm rãi buông ra, “Em cũng muốn tới gần anh.”
Lâm Hạo Dương nóng bỏng hôn xuống, bọn họ lại lần nữa hôn môi. Lâm Hạo Dương như sắp nuốt mất cô, đến khi dưỡng khí trong thân thể Ngọc Tuyên bị rút cạn, sắp hít thở không thông Lâm Hạo Dương mới buông cô ra.
Đại não Ngọc Tuyên trống rỗng, gắt gao ôm lấy Lâm Hạo Dương, ôm vô cùng chặt.
“Ngọc Tuyên, không phải anh muốn mối quan hệ hôn môi lên giường ngắn ngủi. Anh muốn chính là lấy tin tưởng làm cơ sở, mối quan hệ hôn nhân lâu dài dựa trên tình yêu. Cả đời ở bên nhau, không cho phép tùy ý vứt bỏ đối phương.” Lâm Hạo Dương ôm chặt eo Ngọc Tuyên, chuyện bật lửa là thế nào hắn không muốn truy cứu nữa, dù sao Ngọc Tuyên đang ở trong lồng ngực hắn, chuyện khác sẽ chậm rãi xử lý, “Anh cho em thời gian một ngày để suy nghĩ, ngày mai anh đi công ty đón em, khi gặp mặt em cho anh đáp án.”
Khi hắn mở miệng Ngọc Tuyên đã có đáp án, vô luận con đường phía trước là cái gì, cô tin tưởng Lâm Hạo Dương.
“Được.” Ngọc Tuyên muốn cùng hắn trịnh trọng tâm sự tương lai, Lâm Hạo Dương vẫn luôn đợi cô.
Lâm Hạo Dương rời khỏi nhà cô, hắn lái xe đi ra ngoài, Ngọc Tuyên dựa vào trên tường tưởng tượng lại Lâm Hạo Dương vừa mới hôn cô. Tim cô đập rộn lên, cô che mặt lên lầu.
Quá điên cuồng, cô cần bình tĩnh.
Ngọc Tuyên tắm rửa xong, thay một chiếc áo ngủ to rộng đem quấn chính mình từ đầu đến chân, ngồi ở trên sô pha lẳng lặng nghĩ lại chuyện này. Cách vách chính là nhà của Lâm Hạo Dương, khi Lâm Hạo Dương hôn môi, ngón tay hắn áp sát ở trên má cô, bàn tay của hắn có chút thô ráp, lại còn nóng.
Giữa bọn họ không có khe hở, hoàn toàn dính vào nhau. Giữa bọn họ không có cảm giác xa lạ, những tiếp xúc da thịt đợi rất lâu, ở một khắc kia lại trở nên quen thuộc. Phảng phất như bọn họ đã như vậy rất nhiều năm, không có chút bài xích nào.
Cô muốn cùng Lâm Hạo Dương sống cùng nhau một chỗ, rất nhiều năm trước muốn như vậy, hiện tại như cũ vẫn muốn như vậy. Mẹ cô đã kết hôn, không có gì có thể ngăn trở cô.
Cách tám năm, bọn họ sẽ vượt qua.
Ngọc Tuyên xuyên đêm chạy tới công ty, Tưởng Lâm Dữ cũng chạy tới công ty chi nhánh Hoài Thành. Nếu như thất bại, thật sự tan cửa nát nhà. Ngọc Tuyên một đêm không ngủ, cô giữa trưa ngày hôm sau sẽ bay về nước Mỹ.
Ngày 1 tháng 3 lái thử nhất định phải tiến hành, tỉ suất của sự cố này đầu tiên chính là tự sát.
Một lần nữa khảo nghiệm lại hệ thống trí tuệ nhân tạo, hết thảy lại bắt đầu lại từ đầu.
Mười ngày, cơ sở dữ liệu khổng lồ được sắp xếp lại một lần. Cô ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có, cô mang theo đoàn đội một ngày 24 giờ ở phòng làm việc. Ngọc Tuyên không biết chính mình bận rộn như thế nào, thế giới của cô tất cả đều là số liệu, từng số liệu một, từng con số chiếm cứ toàn bộ.
Ngày 28 tháng 2, ngày cuối cùng của tháng 2. Buổi tối bọn họ họp đến 11 giờ 30 đêm, cô đem tên của mình viết lên trên danh sách ngày mai lái thử, mọi người tan họp, Ngọc Tuyên ngồi ở trong phòng họp trống trải, đưa tay day cái trán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)