Ngọc Tuyên tỉnh lại trong một căn phòng hiện đại, mặt tường màu xám, rất nhiều giá đỡ kim loại. Tấm trải sàn màu xám, ánh đèn vàng xám, đây là nơi nào?
Trí nhớ cuối cùng của cô dừng lại ở chiếc nhẫn, cô không biết theo đuổi người khác là như thế nào, cắn răng một cái đi đến cửa hàng trang sức mua một chiếc nhẫn, năm đó Lâm Hạo Dương thổ lộ chính là cầu hôn với cô.
Cửa phòng bị đẩy ra, phát ra tiếng vang, Ngọc Tuyên rụt cổ lại, cảnh giác lên. Ngay sau đó cô nhìn thấy Lâm Hạo Dương mặc áo sơ mi màu xám bước vào, bốn mắt nhìn nhau, Lâm Hạo Dương dừng bước chân nhìn chăm chú lên cô mấy giây nói: “Tỉnh?”
"Ừm." Ngọc Tuyên đang quan sát xung quanh, nhưng cô đặt nhiều lực chú ý hơn lên người Lâm Hạo Dương.
"Đây là nhà anh." Lâm Hạo Dương mở đèn lớn trong phòng, toàn bộ căn phòng sáng lên, “Phòng của anh.”
Ngọc Tuyên quay đầu lại nhìn thấy chiếc xe tàn ở trước cửa sổ, ánh mắt cô dừng lại, Lâm Hạo Dương thế nhưng lại đặt chiếc xe này trong phòng của hắn.
“Ăn cái gì không?” Lâm Hạo Dương nhìn người phụ nữ mơ mơ màng màng trên mặt cô ửng hồng, giờ phút này cô mềm mại, giống như một viên kẹo bông gòn, “Xuống lầu ăn hay là ở phòng ăn? Ba mẹ anh ngủ rồi, bên ngoài không ai. ”
May mắn quần áo tương đối dày, cô sẽ không bị lộ. Ngọc Tuyên suy nghĩ kĩ lại, cô chợt nhận ra, Lâm Hạo Dương giúp cô thay quần áo, cô không phải bị thấy hết rồi sao? Lại còn để ý lộ hay không lộ?
“Ngày mai dẫn em đi gặp ba mẹ anh, hôm nay quá muộn.”
Gặp ba mẹ? Ngọc Tuyên hoài nghi chính mình đang ngồi ở tàu siêu tốc, đầu cô có chút choáng.
"A? Nhanh —— như vậy?” Ngọc Tuyên rời giường.
Quần cực kì dài, bị kéo lê trên mặt đất.
Lâm Hạo Dương đem dép lê cho cô, nhìn cái quần thật dài của cô, “Nếu không em cởi quần ra?”
Lời nói này, hai người đồng thời trầm mặc. Ngọc Tuyên giương mắt nhìn hắn, mấp máy môi.
“Em mặc quần đùi của tôi đi.” Lâm Hạo Dương xoay người nhanh chân đi vào phòng để quần áo, mở ngăn tủ cầm một chiếc quần thể thao ngắn, đi ra ngoài đưa cho Ngọc Tuyên.
"Thay."
Ngọc Tuyên nhìn hắn, hắn cũng nhìn cô.
Một lát sau, Lâm Hạo Dương đi ra khỏi cửa, dựa vào cánh cửa một tay bỏ túi quần, cúi thấp đầu. Ngọc Tuyên ở trước mặt mọi người cầu hôn hắn, hôn môi, bọn họ công khai rồi.
"Con trai, tỉnh rồi?" Chu Oánh hướng đi lên trên lầu thăm dò, thấp giọng hỏi, “Ăn cái gì không? Muốn giúp con nấu cơm hay không? ”
“Đi ngủ đi.” Lâm Hạo Dương rút tay ra nhanh chân bước xuống bậc thang lên lầu, nhìn cách đó không xa Lâm Thế cũng ở đó, bội phục đôi vợ chồng này, “Mình con tự làm, hai người nhanh đi ngủ.”
Hôn lễ kết thúc, Lâm Hạo Dương tự nhiên ôm một người trở về, Chu Oánh bị dọa sợ, cho rằng Lâm Hạo Dương ở bên ngoài phạm tội.
Vội vàng đuổi theo, phát hiện là Ngọc Tuyên. Ngọc Tuyên nôn, Chu Oánh giúp cô thay quần áo, tiểu cô nương gầy gò yếu ớt, ban đầu bà định cầm áo ngủ của Lâm Hi mặc cho cô, Lâm Hạo Dương kiên quyết đổi áo ngủ của hắn.
Chu Oánh cầm áo ngủ của hắn mặc vào cho Ngọc Tuyên, đi ra căn dặn nửa ngày, không cho phép lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.
“Ngày mai mang cô ấy chính thức gặp mặt, hiện tại không nên xuất hiện.”
“Buổi tối con ở phòng dành cho khách đi.” Chu Oánh vỗ vỗ hắn, “Không cho phép làm loạn, cho dù thích đã lâu cũng không cho phép ép người.”
Năm đầu tiên Lâm Hạo Dương về nước đã bị Chu Oánh vạch rõ ngọn ngành rồi, trong hành lý của hắn chất đầy ảnh chụp của Ngọc Tuyên. Lâm Hạo Dương nói bọn họ chia tay, nhiều năm như vậy Lâm Hạo Dương không chịu yêu đương, hẳn là đang còn nhớ đến Ngọc Tuyên, Chu Oánh cũng không khuyên được hắn. Tình cảm không phải là thứ có thể khuyên được, lần trước ở trên núi gặp được Ngọc Tuyên, Chu Oánh thật ngoài ý muốn, không nghĩ tới bọn họ sẽ lại gặp nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)