Ngọc Tuyên im lặng vài giây nói, “Anh ở chỗ này?”
Ly Tấn ở ký túc xá công ty, bên này lại có chút xa. Nên khi cô nhìn thấy Lâm Hạo Dương phản ứng đầu tiên có thể nhờ Lâm Hạo Dương giúp đỡ, nhưng chân chính đứng ở chỗ này, cô lại có chút khó khăn khi mở miệng.
"Có việc gì không?" Ngón tay Lâm Hạo Dương chậm rãi vuốt qua tay lái.
“Chỗ cắm chìa khóa ở đâu?” Ngọc Tuyên hỏi.
Lâm Hạo Dương lần đầu không nghe rõ, nhìn cô vài giây, Ngọc Tuyên giải thích, “Tôi không tìm được chỗ cắm chìa khóa.”
Ánh sáng mờ nhạt, Ngọc Tuyên mặc áo khoác lông vũ mềm mại, không có mắt kính. Mắt tròn xoe xinh đẹp trong veo, mái tóc ngắn hơi xù của cô đặc biệt đáng yêu.
Đường đường là Ngọc tổng, không tìm thấy chỗ nhét chìa khóa.
Lâm Hạo Dương vẫn bình tĩnh, tháo dây đai an toàn mở cửa xe, chân dài bước xuống mặt đất, hắn đóng cửa xe sải bước vào trong sân.
“Mở cổng.”
Ngọc Tuyên vội vàng lấy chìa khóa mở cổng, Lâm Hạo Dương bước đến, đẩy cửa ra đưa tay, “Đưa chìa khóa cho tôi”.
Ngọc Tuyên vội vàng đưa chìa khóa cho hắn, trên mặt có chút nóng, rất xấu hổ, “Cảm ơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)