Trước một ngày kết hôn Lâm Hi còn rất bình tĩnh, cô đang còn làm việc ở Hoài Thành cho dự án Vườn công nghệ, cùng bận rộn với kế hoạch tổ chức hôn lễ. Bận đến 11 giờ 30, cô tắm rửa rồi lên trên giường, lên giường cảm thấy có chút trống rỗng nên có chút hoảng.
Một đoạn thời gian gần đây, cô cùng Tưởng Lâm Dữ vẫn luôn ở cùng một chỗ, bất luận ban ngày Tưởng Lâm Dữ ở chỗ nào, buổi tối hắn nhất định sẽ chạy về nhà, bọn họ chậm rãi thích ứng cuộc sống có nhau.
Có lẽ, quan hệ tốt nhất chính là hai người cùng nhau ở cùng một chỗ, đó là thành tựu tốt nhất.
Cô lấy di động ra nhìn thấy năm phút trước Tưởng Lâm Dữ gửi đến một đoạn ghi âm, tổng cộng mười câu. Đêm nay nhóm phù rể muốn uống rượu, hắn cũng muốn uống, khả năng uống rượu xong không có cách nào kể chuyện trước khi ngủ cho Lâm Hi, vì thế ghi âm lại một đoạn trước.
Lâm Hi click mở đoạn ghi âm lên, giọng của Tưởng Lâm Dữ thấp thuần chậm rãi vang lên, trong bối cảnh có âm thanh ầm ỹ, tựa như bị ngăn cách bên ngoài. Ngữ điệu Tưởng Lâm Dữ trầm tĩnh, mang theo cảm xúc kể chuyện cho cô.
Lâm Hi không biết hắn là làm thế nào để né tránh nhóm phù rể không biết xấu hổ kia, gửi tới đoạn ghi âm này.
Lâm Hi nghe xong toàn bộ đoạn ghi âm, trả lời tin nhắn: “Em chờ anh.”
Phòng khách ồn ào, rượu đầy bàn, Tưởng Lâm Dữ đang cùng người khác uống rượu di động ở trên bàn sáng lên, tin nhắn đến từ phu nhân.
Toàn bộ người trong phòng ồ lên một tiếng, khuôn mặt tuấn mỹ Tưởng Lâm Dữ lạnh lùng, bình thản cầm lấy điện thoại di động nhìn tin nhắn Lâm Hi, ở trước mặt tất cả mọi người, nhấn ghi âm trong di động trả lời, “Tôi yêu em, ngủ ngon.”
Bông hoa cao ngạo lạnh lùng Tưởng Lâm Dữ, khinh thường tình yêu nhân gian, thế nhưng lại có một mặt ‘sến súa’ như vậy.
“Tưởng cẩu phạt một ly!”
Tưởng Lâm Dữ bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, bọn họ đang chơi di động ai vang tiếng lên trước thì người đó bị phạt uống rượu, trò chơi nhàm chán. Tưởng Lâm Dữ lười biếng dựa vào phía sau sô pha, cánh tay dài tùy ý duỗi, một phút sau, di động Tưởng Lâm Dữ lại sáng lên.
“Lại là di động A Dữ, có phải lão bà anh lại triệu hoán anh?”
Ánh mắt Tưởng Lâm Dữ chìm xuống, bỗng nhiên đứng dậy, bưng ly rượu trên bàn lên uống một hơi cạn sạch, nói, “Không chơi, lão bà của tôi gọi điện thoại. Các ngươi tiếp tục, nhưng đừng uống quá muộn.”
Mọi người: “……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



