Mặc áo cưới cùng với chụp ảnh cưới, khoảnh khắc lãng mạn nhất đại khái chính là lúc Lâm Hi từ phòng thử đồ đi ra ngoài, nhìn chính mình trong gương, áo cưới thật dài phảng phất như công chúa trong truyện cổ tích bước ra ngoài, về sau chính là thống khổ tận cùng.
Lâm Hi nghĩ đi Hy Lạp cũng tốt, thời gian vẫn còn kịp.
Chụp xong ở Hy Lạp, Tưởng Lâm Dữ lại tìm thêm vài địa điểm, bọn họ một bên vừa quay phim chụp hình vừa du lịch.
Ngày 1 Tháng 5 phải tổ chức hôn lễ, ngày 22 tháng 4 bọn họ đang còn ở Châu Âu. ?
Lâm Hi cũng bất chấp tất cả, Tưởng Lâm Dữ có thể làm việc trên mây, cô cũng có thể làm việc trên mây.
Nếu không phải người phụ trách kế hoạch hôn lễ một ngày gọi tám cuộc điện thoại, khả năng bọn họ còn muốn đi một chuyến tới Iceland. Người tổ chức kế hoạch đám cưới giống như kiến bò trên chảo nóng, hận không thể bay qua đánh ngất bọn họ khiêng về Yến Thành.
Ngày 23 bọn họ mới về nước, và đến Hong Kong trước, Tưởng Lâm Dữ muốn đi qua mua nhẫn. Lâm Hi mới biết được, trước kia Tưởng Lâm Dữ tới Hong Kong, đều là vì muốn học làm nhẫn từ một nhà thiết kế trang sức nổi tiếng.
Tháng bảy lần đó hắn bay riêng đến Hong Kong, cũng là vì thỉnh giáo nhà thiết kế này, hoàn thiện chiếc nhẫn cầu hôn hắn tự làm.
Lâm Hi lại hiểu nhầm hắn đi Hong Kong tìm Chu Minh Nghiên.
Rạng sáng ngày 24 hai người mới đến Yến Thành, sân bay cách biệt thự Dương Hồ tương đối gần, bọn họ đã đến biệt thự Dương Hồ trước. Mệt muốn ngất, Lâm Hi gần như một giây đã lên cạnh giường ngủ.
Cô tỉnh lại từ trong tiếng điện thoại, hai mắt nhắm lại tay sờ soạng tìm điện thoại dưới gối, khi cầm được điện thoại để lên tai vẫn nghe được tiếng nhạc chuông vang lên, cô mở mắt phát hiện là điện thoại của Tưởng Lâm Dữ.
Tưởng Lâm Dữ cầm lấy chăn che lỗ tai, cả người đều chôn vùi trong chăn mềm mại. Lâm Hi tìm được điện thoại người gọi là mẫu thân, nghe điện thoại, “Mẹ”.
"Về rồi sao?"
“Còn về tới liền đi ngủ, chưa không kịp về nhà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



