Vào ngày cuối cùng của năm 2018, rốt cuộc Ngọc Tuyên cũng có được kỳ nghỉ. Tổng cộng ba ngày, ba ngày này là được phê chuẩn đặc biệt. Người có thể rời khỏi công ty, nhưng không thể rời khỏi công việc. Trong lúc cô nghỉ, cần mở điện thoại 24/24 giờ.
Ngọc Tuyên ngồi lên xe buýt xe đến sân bay Yến Thành, điểm xuống xe khoảng cách tới cửa ngắn ngủi 200 mét, Ngọc Tuyên bước xuống xe có ảo giác như đang leo đỉnh núi Everest. Gió lạnh gào thét, xen lẫn bông tuyết, phảng phất như lưỡi dao sắc bén bay về phía mặt cô, cô gian nan ngược gió đi về phía trước.
Yến Thành lạnh là tổn thương chân thật.
Ngọc Tuyên đem khăn quàng cổ kéo lên đến phía dưới đôi mắt, kéo vali chạy như điên vào trong cửa ra vào sân bay, hơi ấm ập vào mặt, cô hít sâu tìm được độ ấm nhân gian.
Từ trong ba lô lấy điện thoại ra đã vang chuông lên lần thứ ba, người gọi là mẫu thân, Ngọc Tuyên bắt điện thoại, “Mẹ.”
Ngọc Tuyên rũ mắt xuống, nhấp môi dưới sau một lúc lâu gật đầu, “Được.”
“Con xuống máy bay gọi điện thoại cho mẹ, mẹ và dượng đi đón con.”
Ngọc Tuyên vừa định cự tuyệt, nhưng nghĩ đến sau khi cự tuyệt mang đến một loạt vấn đề, lại không muốn nghe càm ràm nửa giờ không được treo điện thoại, nên lười mở miệng.
Cuối cùng mẫu thân cũng cúp điện thoại, Ngọc Tuyên kéo vali đi qua làm thủ tục lên máy bay, lại đi gửi hành lý. Di động vang lên một tiếng, cục khí tượng thông báo, chịu ảnh hưởng không khí lạnh trong vòng một giờ tới Yến Thành sẽ có bão tuyết.
Hoài Thành không có sân bay, cô muốn trở về cũng phải bay qua Yến Thành.
Đội ngũ vận chuyển chậm rãi tiến về phía trước, giống như ốc sên. Ngọc Tuyên lấy tai nghe ra nhét vào lỗ tai, hạ thấp mũ xuống. Từ lúc gửi hành lý đến khi kiểm tra an ninh đã mất hơn một tiếng rưỡi. Cô vừa đi vào phòng chờ, vừa gửi tin nhắn cho đoàn đội, hai giờ kế tiếp cô muốn lên máy bay, không có tín hiệu không thể nhận tin nhắn, mọi người có vấn đề tranh thủ thời gian tập hợp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
