Ai nấy đều đinh ninh rằng An Cửu phen này nắm chắc cái chết trong tay. Ngay cả chính bản thân nàng cũng nghĩ vậy.
Thế nhưng, Hoàng đế chỉ trừng mắt nhìn nàng chừng mười giây rồi bất ngờ xoay người rời đi. Hắn vừa đi khỏi, ánh mắt mọi người nhìn nàng chẳng khác nào nhìn một con quái vật. Tại sao Hoàng thượng lại không giết An Cửu?
Chỉ có Khúc cô cô tiến lại gần, nhẹ giọng bảo: "Đứng lên đi."
An Cửu cố hết sức gượng dậy, đôi chân bủn rủn như không xương, cả người mồ hôi đầm đìa như vừa được vớt dưới nước lên. Thật là may mắn... May mà hôm nay không phải vị Hoàng đế bạo chúa kia... Nếu không thì chết chắc rồi.
Chẳng bao lâu sau, Hoàng đế từ trong bước ra. Đi được vài bước, dường như sực nhớ ra điều gì, hắn ngoảnh lại nhìn nàng: "Ngươi cũng đi theo đi."
An Cửu: "..."
【 Cái đồ ngốc này, tư thế đi đường thật là khó coi chết đi được... 】
An Cửu: "..."
【 Haiz, giá mà ai cũng ngốc nghếch như cái con ngỗng này, có muốn tính kế trẫm chắc cũng tính không ra, thế thì tốt biết mấy. 】
An Cửu: "..."
Hóa ra nàng giữ được mạng là vì Hoàng đế thấy nàng... quá đần? Cũng tốt, thật lòng đấy. Lúc này, nàng cảm thấy "đần" cũng là một loại ưu điểm. Hơn nữa nàng phát hiện ra, vị Hoàng đế này hiện tại đang khá ôn hòa. Chứ nếu lỡ "triệu hồi" phải tên bạo quân của hai ngày trước, thì đầu nàng sớm chuyển nhà rồi.
Trong khi mải suy nghĩ xem nguyên nhân gì khiến Hoàng đế bỗng nhiên đổi tính, An Cửu sơ ý không nhìn dưới chân. Nàng vấp phải một viên gạch nhô lên trên đường, cả người đổ ập xuống, nằm bò ra đất.
Trong khoảnh khắc ấy, An Cửu cảm thấy cả thế giới bỗng chốc lặng tờ. Thật sự... Ngay cả kiệu của Hoàng đế cũng dừng lại. Tất cả mọi người đều đứng đó nhìn nàng trân trối.
An Cửu lồm cồm bò dậy, len lén liếc nhìn Hoàng đế. Hắn cũng đang nhìn nàng chằm chằm, rồi chẳng thể nhịn được nữa mà phá lên cười.
"Ha ha ha ha ha..."
【 Ha ha ha ha ha... 】
Tiếng cười thật bên ngoài hòa cùng tiếng cười sảng khoái trong lòng hắn vang vọng suốt dọc đường đi.
An Cửu giờ đây đã hoàn toàn tê liệt, chẳng còn cảm xúc gì nữa.
Cuối cùng cũng đến được Từ Ninh Cung của Thái hậu. Vương Đức — lão thái giám với thân hình mập mạp, gương mặt trát phấn trắng bệch, môi đỏ chót, còn uốn éo tay hoa lan đi ra nghênh đón.
Hoàng đế trong lòng không ngừng cảm thán:
【 Vương công công càng ngày nhìn càng đáng sợ. 】
【 Chậc, Thái hậu không định quản lý lão ta một chút sao? 】
Hoàng đế lại liếc sang Lý công công, hóa ra cũng một kiểu phục sức quái dị như thế.
【 Chẳng lẽ... cứ thiếu mất "cái kia” của đàn ông là người ta lại biến thành cái dạng này sao... 】
【 Chậc chậc... 】
An Cửu bị ép nghe tiếng lòng của hắn thêm một lát thì được Lý công công sắp xếp ra đứng chờ cùng đám thị vệ. Không khí ở Từ Ninh Cung cũng chẳng khá khẩm hơn Quang Hoa Điện là bao, ai nấy đều cúi gầm mặt, lầm lũi làm việc như những con rối vô hồn.
"Ngươi... không sao chứ?"
Một giọng nói vang lên, An Cửu ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp một khuôn mặt với những đường nét rắn rỏi. Đây là thị vệ của Hoàng đế.
"Ta không sao..." An Cửu xua tay, lấy khăn lau vết trầy trên tay.
"Ta tên Lý Kế, trước đây chưa từng thấy ngươi, là người mới tới à?" Lý Kế hỏi.
An Cửu thầm nghĩ: Với cái tốc độ thay cung nữ như thay áo ở Quang Hoa Điện, e là cứ cách mấy ngày anh lại thấy người mới một lần ấy chứ. Hiển nhiên, Lý Kế cũng chợt nhận ra điều đó. Hắn ta cười gượng gạo, không nói thêm gì.
An Cửu cũng chẳng vì thế mà nhẹ nhõm hơn. Đám thị vệ bên cạnh đang đứng thẳng tắp bỗng có mấy người ghé tai thì thầm gì đó với Lý Kế.
Lý Kế vội phân trần: "Ta không có ý đó, chỉ là thấy tiểu cung nữ này ngã trông tội nghiệp quá thôi..."
Những người kia rõ ràng là không tin. An Cửu thì vờ như không nghe thấy, đầu óc nàng bây giờ chỉ toàn là chuyện của Hoàng đế.
Phản ứng của hắn rất giống triệu chứng tâm thần phân liệt, rối loạn lưỡng cực, hay là đa nhân cách nhỉ? Tóm lại là hắn có một cái "huyệt tử", chỉ cần không chạm vào thì hắn vẫn là một vị vua ôn hòa. Nhưng một khi bị kích động, hắn sẽ lập tức biến thành con thú dữ, sẵn sàng vung kiếm giết người không ghê tay. Đến khi cơn điên qua đi, vị Hoàng đế ôn hòa kia lại quên sạch sành sanh mọi chuyện.
Lý công công và Khúc cô cô chắc chắn biết rất rõ điều này. An Cửu thở dài, xem ra sau này phải cẩn thận hơn nữa, tuyệt đối không được để tên bạo quân kia lộ diện.
….
Bên trong Từ Ninh Cung.
Một nữ nhân diễm lệ, toát lên vẻ cao quý và uy nghi đang nhíu mày nhìn Hoàng đế, ánh mắt đầy vẻ bất mãn.
"Ngươi rốt cuộc là bị làm sao vậy? Đang yên đang lành sao lại chém người?" Thái hậu ngữ khí không tốt.
Hoàng đế lắc đầu phủ nhận: "Thái hậu nói gì trẫm không hiểu, trẫm có bao giờ lạm sát kẻ vô tội chứ."
Đến cái đồ ngốc kia vừa nãy suýt làm hắn ngã chổng vó mà hắn còn chẳng phạt nàng, hắn rõ ràng là một vị minh quân nhân từ cơ mà...
Thái hậu quay sang nhìn Lý Đức Phúc, lão vội cúi đầu: "Nương nương, Bệ hạ quả thật không lạm sát, những kẻ phải chết... đều không hề vô tội."
Thái hậu nổi giận lôi đình: "Cung nữ của Mân quý nhân, rồi cung nữ bên cạnh ngươi, đứa nào chẳng vô tội? Các nàng đã làm gì?"
Lý Đức Phúc chưa kịp lên tiếng thì Hoàng đế đã xua tay ra hiệu cho hắn im lặng. Hắn nhìn Thái hậu: "Thái hậu gọi trẫm đến hôm nay chỉ để hung sư vấn tội thôi sao?"
Thái hậu nhìn Hoàng đế bằng ánh mắt vừa phẫn nộ vừa thất vọng, dường như sực nhớ ra điều gì đó, bà ta thoáng chút đau lòng.
Hoàng đế cười lạnh một tiếng.
Thái hậu nén giận, dịu giọng nói: "Ngươi là vua của một nước, giờ này dưới gối không con thì sao mà yên ổn được? Phi tần nhiều như thế, chẳng lẽ không có lấy một người ngươi vừa ý?"
Hoàng đế không đáp lại, chỉ khẽ khịt mũi một cái... Sau một hồi im lặng kéo dài, hắn bỗng ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt âm u, lạnh lẽo của hắn khiến Thái hậu không tự chủ được mà rùng mình.
Lý Đức Phúc cũng nhận ra điều bất ổn, hắn liếc nhìn Hoàng thượng rồi theo bản năng lùi lại một bước như để né tránh nguy hiểm.
"Trẫm vì sao lại biến thành cái dạng này, chẳng lẽ Thái hậu không rõ?"
Vẻ bình tĩnh, ung dung trên mặt Thái hậu tan biến sạch sành sanh. Bà ta há hốc mồm như một con gà bị bóp nghẹt cổ, không thốt ra được chữ nào.
"Ngươi... ngươi định làm gì? Đồ nghịch tử..." Thái Hậu sợ đến lạc cả giọng.
Nhưng Hoàng thượng nào có bận tâm, hắn tiến lại gần từng bước một, ánh mắt hoang dại như dã thú nhìn chằm chằm vào Thái Hậu.
"Ngươi còn muốn hại trẫm."
Khóe môi Hoàng đế khẽ nhếch lên một nụ cười khiến người ta phải sởn gai ốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)