Tâm trạng của Hoàng đế không tốt, bởi vì hắn còn chưa ăn sáng.
Khi bữa sáng được dọn lên bàn, An Cửu liếc mắt nhìn qua một lượt. Vẫn là cháo trắng rau xào, ngay cả bánh bao cũng là nhân thanh đạm...
Chẳng lẽ Hoàng đế ăn chay thật? Không đúng, nếu ăn chay thì tại sao ngày hôm qua hắn còn thèm giò heo đến mức ấy?
Hoàng đế uể oải ăn được hai miếng liền không còn hứng thú gì nữa. Lý công công đứng bên cạnh thở ngắn than dài: "Dùng bữa càng lúc càng ít thế này, cứ tiếp tục thì thân thể làm sao chịu nổi đây."
Khúc cô cô cũng lộ vẻ lo lắng. Nàng ta định nói gì đó nhưng chợt nhìn thấy An Cửu.
An Cửu thề, nàng không phải hạng "trà xanh" không não cố tình lượn lờ để bị nhìn trúng, mà là do Khúc cô cô bắt bốn người bọn nàng hôm nay phải túc trực ngoài điện. Ngày hôm qua nàng và Tiểu Hạ trực bên trong, Thu và Đông ở bên ngoài, thì hôm nay đổi ngược lại...
"Ngươi..." Khúc cô cô hiển nhiên cũng đã quên mất tên nàng.
"Nô tỳ là Tiểu Xuân." An Cửu đáp lời.
"Đúng rồi, ngươi đi theo ta."
Lúc này bếp nhỏ không có ai, Khúc cô cô gọi nàng đến rồi bảo: "Món trứng hấp lần trước, ngươi làm lại một bát đi."
An Cửu không ngốc, việc có thể khiến Khúc cô cô để tâm thế này chắc chắn là làm cho Hoàng đế rồi. Nàng biết thừa là hắn đang thèm thịt, nhưng nàng không nói. Khúc cô cô bảo làm gì thì nàng làm nấy, lắm miệng chỉ tổ chuốc lấy phiền phức. Suy cho cùng, người trong cung này ai nấy đều tinh như cáo, chẳng lẽ họ không biết cách kiếm chút đồ mặn cho Hoàng đế tẩm bổ sao?
Đã không được ăn, chắc chắn phải có nguyên nhân. Chẳng lẽ liên quan đến bệnh tình của hắn? Ăn thịt vào là nổi điên chém người sao?
Nghĩ lại thì không đúng, vài lần trước rõ ràng là vì có kẻ câu dẫn nên hắn mới phát hỏa cơ mà.
An Cửu tay chân lanh lẹ bắt đầu làm việc. Thấy trong bếp có tôm tươi, Khúc cô cô đột nhiên hỏi: "Trứng hấp có thêm được tôm nõn không?"
Hiển nhiên là trước đây chưa từng làm kiểu này. An Cửu gật đầu: "Nô tỳ nghĩ là hương vị sẽ rất ổn ạ."
Khúc cô cô gật đầu: "Làm thử xem."
Trứng hấp xong xuôi, Khúc cô cô bưng đi ngay. An Cửu vừa quay lại chỗ đứng trực, Tiểu Hạ đã tò mò hỏi: "Khúc cô cô gọi ngươi đi làm gì thế?"
"Không có gì đâu." An Cửu chẳng có hứng nói chuyện với nàng ta.
Tiểu Hạ nghe câu trả lời thì hừ một tiếng, lầm bầm: "Tốt nhất là ngươi nên an phận một chút, bằng không chết lúc nào cũng không biết đâu."
An Cửu cười khẩy vì tức: "Cũng thế cả thôi."
Cái nàng Tiểu Hạ này còn có mặt mũi mà dạy đời nàng sao? Chẳng phải cả hai đều đang "tám lạng nửa cân", đều lóng ngóng và thiếu tinh tế như nhau trong mắt người khác à? Tiểu Hạ hừ lạnh một tiếng rồi không thèm để ý đến nàng nữa.
An Cửu bắt đầu nhẩm tính trong lòng. Nàng sẽ nỗ lực sống lâu thêm chút nữa, hoặc là cố gắng lấy lòng cấp trên, biết đâu lãnh đạo vui vẻ lại ban ân cho nàng ra cung sớm.
Tâm trí An Cửu bay tận phương nào, từ một bát trứng hấp tôm nõn, nàng mơ màng đến việc được Khúc cô cô coi trọng, rồi chờ đến tuổi được xuất cung, sau đó mua một trang viên nhỏ, sắm ít ruộng đất rồi tự mình hưởng thụ cuộc đời.
25 tuổi ở trong cung bị coi là già, nhưng với An Cửu mà nói, đó mới là độ tuổi "như lang như hổ" rực rỡ nhất. Biết đâu lúc đó nàng còn tìm được một anh chàng đẹp trai nào đó để cùng sống một cuộc đời "không biết xấu hổ" thì sao...
Nhắc đến trai đẹp... Ngay trước mắt nàng lúc này bỗng xuất hiện một siêu cấp vô địch đại soái ca...
Thân cao chân dài, vai rộng eo thon, làn da trắng như tuyết cùng ngũ quan anh tú tột bậc, đặc biệt là đôi mắt đào hoa kia, thật sự là phong tình quyến rũ chết người...
Nhưng An Cửu thì hồn vía suýt chút nữa bay sạch sành sanh.
"Bệ... Bệ hạ..." Đầu gối An Cửu nhũn ra, nàng vội vàng quỳ sụp xuống.
Hoàng đế quay sang hỏi Lý công công đứng bên cạnh: "Đây là họ hàng nhà ngươi à?"
Lý công công chẳng cảm thấy lời này có gì bất ổn, cung kính đáp: "Bệ hạ, trong nhà nô tài chẳng còn ai cả..." Giọng lão cứ lanh lảnh kiểu thái giám, khiến người nghe nổi hết cả da gà.
Hoàng đế tựa hồ như vừa cười một tiếng. Mà cũng có vẻ như không phải.
An Cửu nghe thấy tiếng lòng của hắn:
Hoàng đế thậm chí còn hừ lạnh một tiếng đầy chán ghét.
Người vừa tới tên là Vương Đức Tài, thái giám thân cận của Thái hậu. Hắn đến để truyền lời rằng Thái hậu đang nhớ thương Hoàng đế, muốn mời hắn qua đó ngồi chơi một lát.
Lý công công tiễn người đi với nụ cười gượng gạo, sau đó cẩn thận quan sát sắc mặt của Hoàng đế. Sắc mặt Hoàng đế quả nhiên vô cùng khó coi.
An Cửu nghe thấy tiếng lòng của hắn:
【 Chẳng biết mụ ta lại định bày trò xấu gì đây, thật là phiền chết đi được. 】
An Cửu: "..."
"Bệ hạ, có lẽ là vì chuyện ngày hôm qua..."
Lý công công vừa mới khơi mào, đã nghe thấy Hoàng đế lạnh giọng cắt lời: "Ngày hôm qua có chuyện gì?"
Lý công công nghẹn lời, lúc này mới sực nhớ ra điều gì đó, bèn nói nhẹ tựa lông hồng: "Hôm qua ở Ngự Hoa Viên, Tần mỹ nhân có chút kinh hãi..."
Tiếng lòng của Hoàng đế tràn đầy sự hoang mang:
【 Tần mỹ nhân là đứa nào? Nàng ta bị dọa thì liên quan quái gì đến trẫm? 】
【 À... phiền thật đấy, thật sự chẳng muốn đến chỗ Thái hậu chút nào. 】
Hắn đứng trên bậc thềm nhìn lên cái nắng gắt trên đầu, vẻ mặt vô cùng bực bội. Hắn xoay người định bỏ đi, nhưng do không để ý dưới chân nên đã vướng phải An Cửu vẫn còn đang quỳ, suýt chút nữa là ngã nhào một cái...
"Bệ hạ!..."
Giọng Lý công công thất thanh đến mức biến đổi cả tông, lão ta tay mắt lanh lẹ lao đến đỡ lấy Hoàng đế.
Hoàng đế khó khăn lắm mới đứng vững lại được, hắn hung tợn trừng mắt nhìn An Cửu.
An Cửu: "..."
Mạng ta xong đời rồi...
Đúng là chiêu ai chọc ai không biết...
Hu hu hu...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

