An Cửu tìm một chỗ râm mát ngồi chờ. Cái thời tiết này vẫn cứ khô nóng đến khó chịu, khiến lòng người không dưng cũng thấy phiền muộn, nóng nảy khôn nguôi.
Bên trong Từ Ninh Cung, đột nhiên có một thái giám hớt hải chạy ra, ngay sau đó đám thị vệ đồng loạt lao vào trong. An Cửu nghe thấy một hồi ồn ào náo loạn vọng lại. Đám thái giám, cung nữ đứng ngoài ai nấy đều không nén nổi tò mò, dướn cổ nhìn vào trong.
"Xảy ra chuyện gì thế?" Cuối cùng cũng có người không nhịn được mà thốt lên.
"Không biết nữa, có phải hay không là..."
Vế sau không ai dám nói tiếp.
Chẳng bao lâu sau, Lý Đức Phúc bước ra, phía sau là thị vệ đang cõng Hoàng đế vội vã rời đi. An Cửu cũng nhanh chân bám theo.
Về chuyện ở Từ Ninh Cung, thông báo chính thức đưa ra là: Hoàng thượng đột phát bạo bệnh, làm kinh động đến Thái hậu... Người trong hậu cung chẳng ai nghi ngờ, chỉ có những kẻ có mặt hôm đó mới biết sự tình vốn chẳng hề đơn giản như vậy.
Hoàng đế vẫn hôn mê bất tỉnh. Khúc cô cô tập hợp toàn bộ cung nữ của Quang Hoa Điện lại, nghiêm giọng dặn dò bọn họ không được gây chuyện, không được nói năng lung tung. Về chuyện của Hoàng đế, nếu dám để lọt ra ngoài nửa chữ thì cứ cẩn thận cái lớp da trên người mình.
Không khí trở nên căng thẳng tột độ. An Cửu và những người khác túc trực hầu hạ ở gian ngoài, một lát sau thì thái y đến. Sau một hồi bận rộn đến nửa đêm, mọi người mới dần giải tán. Đêm nay An Cửu và Tiểu Hạ phụ trách gác đêm, cả Lý công công và Khúc cô cô cũng ở lại túc trực.
An Cửu chợt thấy có chút kỳ lạ, dường như cả cái hậu cung rộng lớn này, chỉ có mỗi Khúc cô cô và Lý công công là thực lòng quan tâm đến Hoàng đế.
Đêm đen như mực, trong đại điện chỉ thắp vài ngọn nến le lói, ánh sáng mờ ảo khiến người ta không cưỡng lại được cơn buồn ngủ. An Cửu đứng một hồi, cái đầu bắt đầu gật lên gật xuống...
Chẳng biết bao lâu trôi qua, trong cơn mơ màng, An Cửu chợt thấy một bóng người.
Bóng người...
Nàng giật mình tỉnh cả ngủ.
Trong điện vẫn yên tĩnh như cũ, Tiểu Hạ bên cạnh đã tựa vào cột mà ngủ say sưa. Lý công công và Khúc cô cô đều không có mặt. An Cửu còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy sau tấm rèm lụa ở nội thất thấp thoáng một bóng người... Người đó đang đứng đó, trân trối nhìn nàng, không biết đã nhìn bao lâu rồi.
Là Hoàng đế...
Ngay sau đó, một âm thanh vang lên trong đầu nàng.
【 Đói quá... 】
Tiếng lòng của Hoàng đế?
An Cửu còn chưa kịp định thần lại thì Hoàng đế đã lù lù xuất hiện trước mặt nàng. Da đầu An Cửu muốn nổ tung, nàng không hiểu nổi hắn làm thế nào mà lại áp sát nhanh đến vậy?
Thế nhưng giây tiếp theo, đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn của Hoàng đế đã khóa chặt lấy khuôn mặt nàng. An Cửu thật khó để miêu tả cảm giác lúc đó, giống như thể nàng là con mồi đang bị một loài dã thú hung tợn nhắm vào giữa rừng sâu vậy...
【 Giết. 】
【 Giết. 】
【 Giết. 】
Hoàng đế chậm rãi giơ tay lên. Ngay khoảnh khắc hắn định bóp nghẹt cổ An Cửu, nàng run rẩy thốt lên: "Bệ... Bệ hạ, ngài có đói không? Nô tỳ đi nấu cho ngài bát mì nhé?"
Hoàng đế nghiêng đầu một cái...
Tiếng lòng: 【 Đói! 】
Nghe cứ như một sinh vật đơn bào vậy.
An Cửu nói tiếp: "Nô tỳ đi xuống bếp làm cho ngài ngay bây giờ, có được không?"
Hắn không nói gì. Thế là An Cửu thử nhích một bước chân.
Hoàng đế cũng nhích theo một bước.
An Cửu nhích thêm hai bước.
Hoàng đế cũng lù lù theo sau hai bước.
An Cửu bước tiếp ba bốn năm sáu bảy tám bước, Hoàng đế cũng bám sát nút ba bốn năm sáu bảy tám bước không rời.
An Cửu: "..."
Hoàng đế: 【 Đói ~ 】
Cứ thế, An Cửu từng bước một đi ra khỏi đại điện. Vừa ra đến cửa thì gặp Khúc cô cô đi vào. Thấy bộ dạng của hai người, nàng ta lộ vẻ hoang mang, An Cửu vội vàng giải thích: "Bệ hạ đói bụng rồi, nô tỳ đưa ngài xuống bếp làm chút gì đó ăn."
Khúc cô cô nghe xong mà muốn "cháy luôn CPU".
Nàng ta ngơ ngác gật đầu: "Ách... vậy... đi đi."
Chẳng mấy chốc đã tới bếp, An Cửu đành phải căng da đầu mà bước vào trong. Hoàng đế thì cứ như một cây cột sừng sững ngay cửa, đôi mắt không rời khỏi An Cửu lấy một giây.
"Bệ hạ muốn ăn gì ạ?" An Cửu hỏi.
Hoàng đế nghiêng đầu, vẻ mặt lộ rõ sự hoang mang.
"Ăn!"
"Nhưng mà ăn cái gì mới được ạ?"
"Ăn!"
An Cửu: "..."
"Mời ngài ăn ạ."
Hoàng đế bưng bát mì, ngồi bệt xuống ghế ăn xì xụp.
An Cửu để ý thấy, bình thường Hoàng đế dùng bữa rất tao nhã, nhai kỹ nuốt chậm, phong thái cực kỳ cẩn trọng. Thế nhưng vị "bạo quân" trước mặt này lại ăn vừa nhanh vừa thô lỗ, cứ như thể cả đời này chưa từng được nếm mùi hạt cơm bát mì vậy...
Loáng một cái hắn đã chén sạch bát mì, sau đó đặt "cộp" bát xuống trước mặt An Cửu, ra hiệu là vẫn muốn ăn nữa...
An Cửu: "..."
Đúng là đói khát thật sự mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)