Ba cung nữ Hạ, Thu, Đông đều cúi gằm mặt, không ai dám thở mạnh lấy một câu.
Trong mắt bọn họ, An Cửu chắc chắn là điên rồi, điên đến mức tự mình tìm đường chết. Cả ba rụt cổ lại, nơm nớp chờ đợi cơn thịnh nộ của Hoàng đế giáng xuống để chém chết An Cửu, trong lòng thầm cầu nguyện nàng đừng có làm gì liên lụy đến bọn họ.
Thế nhưng, An Cửu lúc này trái lại còn thấy yên tâm hơn đôi chút.
Bởi vì nàng vừa nghe được tiếng lòng của vị Hoàng đế kia:
【 Đói quá... 】
Tốt lắm.
An Cửu đánh bạo tiến lên hỏi khẽ: "Bệ hạ, người có muốn dùng thiện không ạ?"
Công việc này ngày thường vốn là của Lý công công. Những người khác tuyệt đối không dám mở miệng, ngay cả Lý công công cũng chẳng dám tùy tiện hỏi lúc hắn vừa tỉnh. Vậy mà An Cửu lại dám hỏi.
Hai nàng Thu và Đông hít ngược một hơi khí lạnh, đầu càng lúc càng cúi thấp hơn...
"Dùng..."
Hoàng đế không nói rõ mình muốn ăn gì. Nhưng trong lòng hắn thì đang gào thét: Hắn muốn ăn gà quay và giò heo hầm.
Có khoảnh khắc An Cửu tưởng mình nghe nhầm. Tại sao một vị Hoàng đế lại có sở thích ăn uống "đậm đà" và dầu mỡ đến thế chứ? Nhưng nàng không dám hé răng nửa lời, lẳng lặng lui ra ngoài tìm Lý công công.
Vừa nghe tin Hoàng đế tỉnh, chẳng đợi An Cửu phân phó, Lý công công đã chuẩn bị sẵn đồ ăn. Đến khi thấy những món đó được bưng lên, An Cửu không nhịn được mà nhíu mày.
Cháo trắng, rau xào... thanh đạm đến phát sợ.
Dù vậy, An Cửu cũng chẳng dại gì mà lên tiếng. Dẫu sao Lý công công cũng là đại hồng nhân bên cạnh Hoàng đế, nàng chỉ là một tiểu cung nữ, lấy tư cách gì mà đòi phỏng đoán thánh ý thay ông ta?
Lý công công quay đầu liếc nhìn bốn cung nữ đang đứng đực ra đó. Ban đầu hắn định chỉ đích danh An Cửu, nhưng có lẽ thấy nàng còn chút lanh lợi nên giữ lại, thay vào đó hắn chỉ tay vào Tiểu Hạ: "Ngươi, lại đây."
Thế là hôm nay, Tiểu Hạ vinh dự trở thành "chuột bạch" thử độc.
Nàng ta run rẩy bước tới, run rẩy cầm đũa, rồi run rẩy gắp từng miếng thức ăn...
Đợi khoảng chừng một tuần trà, thấy Tiểu Hạ vẫn bình an vô sự, Hoàng đế mới bắt đầu động đũa. Chỉ có điều, hắn mới ăn được hai miếng đã buông đũa xuống ngay lập tức.
Bởi vì trong mâm chẳng có món giò heo hay gà quay nào mà hắn hằng mong ước cả... À, lần này trong lòng hắn còn mới bổ sung thêm món cá kho nữa. Toàn là những món khẩu vị nặng….
"Dẹp đi." Hoàng đế thở dài một tiếng.
An Cửu nghe thấy rõ mồn một tiếng hắn nuốt nước miếng ực ực, nghe thấy tiếng hắn đang thầm gào thét muốn ăn đến mức nào... Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn giữ vẻ trầm mặc, lạnh lùng ngồi sau bàn án tiếp tục lật xem tấu chương.
Lý công công thở dài não nề, vừa ra đến cửa đã thì thầm với Khúc cô cô: "Dạo này khẩu vị của Bệ hạ càng lúc càng kém, đồ ăn dâng lên Ngài còn chẳng buồn động vào."
An Cửu: "?"
What? Ngày nào cũng bắt người ta ăn cỏ thế này thì lấy đâu ra khẩu vị hả trời?
Hai vị thân tín ơi là hai vị thân tín, hai người không nghĩ tới lý do là vì cơm quá khó nuốt sao? Còn cái tên Hoàng đế này nữa, rốt cuộc là bị làm sao vậy? Hắn là Hoàng đế cơ mà, muốn ăn gì thì cứ việc nói ra chứ? Người thì thích chém là chém, chẳng lẽ miếng ăn lại không dám đòi?
Mặc dù trong lòng "phun tào" không ngớt, nhưng ngoài mặt An Cửu vẫn không để lộ chút sơ hở nào. Xem phim cung đấu nhiều rồi nàng thừa hiểu, ở trong cái chốn thâm cung này, cách tốt nhất là phải biết khiêm nhường, nghe nhiều nói ít...
Thế nhưng, có một "người" lại cực kỳ thích "nói".
Trong một thoáng, nàng bỗng có cảm giác cái sự "phiền" của vị Hoàng đế này hoàn toàn là do đói mà ra.
Cuối cùng cũng đến giờ tan ca, An Cửu kéo lê thân hình mỏi nhừ đi lĩnh phần cơm công nhân của mình. Nàng chọn một góc khuất, lẳng lặng ăn xong bữa cơm nhạt nhẽo rồi trở về phòng, vừa ngả lưng xuống giường là ngủ thiếp đi ngay lập tức...
Trong cơn mơ màng, nàng nghe thấy tiếng cửa mở, ba nàng cung nữ Hạ, Thu, Đông đã về. Ba người họ cứ lầm rầm bàn tán chuyện gì đó chẳng rõ.
An Cửu trở mình, nàng lại nằm mơ thấy cảnh mình trang điểm lộng lẫy, õng ẹo chạy đến trước mặt Hoàng đế quyến rũ, để rồi bị hắn tặng cho một nhát kiếm lạnh thấu tim...
"Á!..."
An Cửu choàng tỉnh khỏi giấc mộng.
"Quỷ gọi ngươi hả?" Tiểu Hạ khó chịu lườm nàng một cái.
An Cửu nhìn ra ngoài, trời cũng đã sắp sáng. Nàng lau vội mồ hôi lạnh trên trán, không ngủ tiếp nữa mà rời giường vệ sinh cá nhân.
Hôm nay vẫn đến phiên nàng trực, suy cho cùng thì điện Quang Hoa này cực kỳ "ngốn" cung nữ, người mới chưa kịp bổ sung vào chỗ trống.
Hoàng đế dậy từ rất sớm. Hắn cau mày, gương mặt hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn. Cung nữ chải đầu có lẽ vì quá căng thẳng nên lỡ tay làm đứt một sợi tóc của hắn. Nàng ta sợ đến mức vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu xin tha lia lịa...
Hắn liếc nhìn nàng ta một cái, rồi sải bước rời đi.
An Cửu đứng quan sát, thầm suy đoán trong lòng: Quả nhiên... vị Hoàng đế bình thường này và vị Hoàng đế lúc giết người cứ như hai thực thể khác nhau vậy. Đây rốt cuộc là bệnh gì nhỉ?
Chờ hắn đi khuất, cung nữ chải đầu mới dám thở phào một hơi, ngồi bệt xuống đất vì bủn rủn.
Trong thời gian Hoàng đế đi thiết triều, bốn người Xuân, Hạ, Thu, Đông có nhiệm vụ phải dọn dẹp vệ sinh trong điện thật sạch sẽ. Ai nấy đều im lặng, tay chân thoăn thoắt làm việc. Lúc này An Cửu mới phát hiện ra mình đã bị ba người kia cô lập hoàn toàn.
Lý do là vì chuyện nàng dám dâng nước cho Hoàng đế ngày hôm qua. Trong mắt họ, đó là hành vi nịnh nọt lấy lòng, cũng là một hành động tự tìm đường chết.
Lấy lòng Hoàng đế chứng tỏ An Cửu là kẻ không an phận. Còn chuyện tìm đường chết... họ muốn tránh xa nàng ra một chút, để lỡ nàng có chết thì cũng chết ở chỗ nào xa xa, đỡ cho máu bắn lên bộ váy áo họ vừa mới giặt sạch.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi bên trong, nàng bước ra ngoài điện. Đám tiểu thái giám phụ trách quét tước sân vườn cũng đang lom khom làm việc, rất nhanh sau đó cả khoảng sân đã sạch bong kin kít.
Và đúng lúc này, Hoàng đế đã bãi triều trở về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

