Lần này, may mắn là không có ai phải bỏ mạng.
Cung nữ thân cận của vị mỹ nhân kia đã nhanh tay đẩy chủ tử ra, bản thân nàng ta bị chém một nhát, cộng thêm lính thị vệ kịp thời ngăn cản nên thảm kịch mới không xảy ra.
【 Giết... Giết hết sạch cho trẫm... 】
【 Giết lũ các ngươi... 】
【 Sát! Sát! Sát!... 】
An Cửu vội bịt chặt tai lại. Thật sự quá đáng sợ.
Sự hỗn loạn giằng co không biết bao lâu. Đến khi An Cửu theo chân mọi người trở về điện Quang Hoa thì trời đã sẩm tối. Ánh hoàng hôn đỏ lựng treo lơ lửng nơi chân trời, tựa như máu tươi nhuộm đẫm những tầng mây...
Cả cung điện im phăng phắc, không một tiếng động như ve sầu mùa đông.
An Cửu vốn định tránh xa tên Hoàng đế điên này càng xa càng tốt, nhưng Khúc cô cô lại một lần nữa gọi nàng lại. Không chỉ mình nàng, mà cả bốn cung nữ Xuân, Hạ, Thu, Đông đều bị gọi tập trung.
Mọi người đều cúi gằm mặt, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo khẽ run rẩy.
Khúc cô cô nói: "Bệ hạ bị bệnh, bốn người các ngươi phải lanh lẹ một chút, hầu hạ Bệ hạ cho chu đáo."
Nàng không nói thêm gì nữa. Có lẽ cảm thấy bốn mạng người này cũng chẳng sống được bao lâu, nói nhiều chỉ lãng phí hơi sức.
Hai nàng cung nữ Thu và Đông mặt xám như tro tàn, đờ đẫn bước vào trong.
Tiểu Hạ sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy, nàng ta nắm chặt tay An Cửu hỏi dồn: "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Ta không muốn chết... Ta chưa muốn chết đâu... hu hu..."
An Cửu lập tức bịt chặt miệng nàng ta lại: "Ngươi chán sống rồi hả?"
Tiểu Hạ nhìn nàng với đôi mắt đẫm nước.
An Cửu lạnh lùng lườm một cái: "Ngậm miệng lại ngay cho ta! Ngươi muốn chết thì cứ việc, nhưng đừng có liên lụy đến ta."
Nàng cũng sợ chết muốn chết đi được đây này... Hơn nữa, hạng "đồng đội heo" chuyên đâm sau lưng như Tiểu Hạ thì An Cửu chẳng hơi đâu mà quan tâm xem nàng ta đi vào chỗ chết thế nào.
"Còn không mau vào?"
Khúc cô cô nhìn hai người bằng ánh mắt lạnh lẽo, cả hai chỉ đành cắn răng bước vào đại điện.
Trong điện tĩnh mịch đến mức nghe thấy cả tiếng kim rơi. Một vị thái y dường như vừa mới bắt mạch xong. Sau khi vung kiếm chém người vào buổi chiều, Hoàng đế đã ngất xỉu ngay sau đó...
Thái y cũng chẳng biết đã chẩn đoán ra bệnh gì, lẳng lặng lui ra ngoài. Lý công công cũng đi chuẩn bị thuốc, trước khi đi còn dằn mặt bốn nàng phải hầu hạ cho cẩn thận, dám lười biếng hay sơ suất thì liệu.
Lý công công vừa đi, đại điện liền rơi vào trạng thái im lặng đến nghẹt thở. Không ai dám phát ra bất cứ tiếng động nhỏ nào.
Chẳng biết bao lâu trôi qua. Có lẽ cũng không lâu lắm.
An Cửu bỗng nghe thấy một giọng nam yếu ớt vang lên...
【 Khát... 】
An Cửu nín thở lắng nghe, đúng là giọng của Hoàng đế. Nàng đánh bạo liếc nhìn về phía long sàng, thấy hắn vẫn chưa tỉnh, có lẽ chỉ là tiếng gọi trong vô thức...
【 Nước... 】
Làm sao bây giờ? Có nên lo việc này không?
An Cửu đấu tranh tư tưởng dữ dội... Thôi bỏ đi, ở đây có tận bốn người, người khác không nhúc nhích thì nàng cũng đứng yên. "Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo", cứ giữ mình trước đã.
【 Khát... Khát quá... Khát... 】
An Cửu rất muốn phớt lờ cái âm thanh này, nhưng giọng nói ấy cứ như có ma lực, xuyên thấu qua mọi rào cản mà rót thẳng vào tai nàng.
Những tiếng thì thầm ấy cứ như ma âm thúc giục người ta lên đường sớm vậy...
An Cửu không nhịn được mà bắt đầu suy nghĩ mông lung. Ở đây có bốn người, vạn nhất Hoàng đế nổi cơn lôi đình, tóm cả bốn đứa ra chém một lượt thì cũng phải không thể.
An Cửu nuốt nước miếng cái ực, nhỏ giọng hỏi: "Mọi người... có nghe thấy tiếng gì không?"
Tiểu Thu và Tiểu Đông lập tức trừng mắt nhìn nàng đầy cảnh cáo.
Tiểu Hạ thì run như cầy sấy, theo bản năng hỏi lại: "Tiếng... tiếng gì cơ?"
An Cửu đáp: "Ta nghe thấy Bệ hạ kêu khát..."
Tiểu Thu lạnh lùng: "Thế thì ngươi đi mà dâng nước cho Ngài ấy."
Tiểu Đông bồi thêm: "Bọn ta chẳng nghe thấy gì hết."
Tiểu Hạ gạt đi: "Ngươi điên rồi à? Dám tự tiện dâng nước cho Bệ hạ lúc này?"
【 Khát chết mất... 】
Giọng nói của Hoàng đế cứ thế vang lên liên hồi, lặp đi lặp lại trong đầu An Cửu. Nàng có linh cảm cực xấu, nếu không cho tên này uống nước, lúc hắn tỉnh dậy chắc chắn sẽ khiến tất cả mọi người ở đây không bao giờ còn cơ hội uống nước nữa.
Thế là, nàng đánh liều rót nước. Dưới ánh mắt nhìn-người-chết của ba cung nữ còn lại, An Cửu run rẩy tiến về phía long sàng.
Thôi, chết thì chết! Dù sao sớm muộn gì chẳng chết. Nhân sinh tự cổ ai mà không một lần lìa đời chứ?
Nhưng mà... phải dâng nước thế nào bây giờ?
Ngay lúc An Cửu còn đang do dự, Hoàng đế bỗng nhiên mở bừng mắt.
An Cửu giật nảy mình như thấy quỷ, suýt chút nữa thì nhảy dựng ra sau, nhưng nàng đã kịp kìm lại. Nàng bưng chén nước, giọng run cầm cập: "Bệ... Bệ hạ muốn dùng nước ạ?"
Hắn khẽ gật đầu, nhưng vẫn nằm bất động.
Không khí đông đặc lại. An Cửu nghe thấy tiếng lòng của hắn:
【 Lý Đức Phúc tuyển người kiểu gì thế không biết? Cái cung nữ này trông cứ lơ ngơ như một con ngỗng ngốc vậy... 】
An Cửu vội vàng tiến tới, đưa chén nước tận môi hắn. Hoàng đế cúi đầu uống cạn, đoạn thở phào một hơi rồi hỏi: "Trẫm đã ngủ bao lâu rồi?"
An Cửu đứng đực ra như phỗng, chẳng nói chẳng rằng. Hoàng đế không nhịn được mà xoay đầu sang nhìn nàng.
Tiếng "phun tào" lại ập tới:
【 Không lẽ con ngỗng ngốc này là họ hàng của Lý Đức Phúc thật sao? Cái thứ gì mà cũng được đưa đến ngự tiền hầu hạ thế này? 】
An Cửu sực tỉnh, lúc này nàng mới phản ứng lại câu hỏi vừa rồi là hắn nói thật bằng miệng, chứ không phải tiếng lòng...
Khổ nỗi tiếng lòng với tiếng thật cứ lẫn lộn hết cả vào nhau, mà nàng thì đâu dám nhìn chằm chằm vào mặt hắn để xem môi hắn có động đậy hay không?
Nàng vội vàng đáp: "Bẩm Bệ hạ, người đã ngủ được một canh giờ rồi ạ."
Hoàng đế thầm nghĩ: 【 Đã lâu thế rồi cơ à? 】
An Cửu sợ lại xảy ra hiểu lầm, liền dùng dư quang liếc nhìn môi hắn. Môi hắn không cử động, nhưng tiếng lòng thì vẫn vang lên, dọa nàng một trận hú vía:
【 Trẫm nhớ là đang đi cho cá ăn mà? Sao lại ngủ mất rồi? 】
An Cửu: "..."
Hắn... không nhớ gì về chuyện chém người sao?
Đầu óc An Cửu vận hành hết công suất, còn tâm huyết hơn cả lúc làm câu cuối trong đề thi đại học. Hình như... mỗi lần Hoàng đế giết người, trạng thái của hắn đều rất khác thường.
Còn bây giờ, hắn trông khá "ôn hòa", ít nhất là bình thường, không có vẻ gì là sẽ nhảy dựng lên chém người ngay lập tức. Dù lúc nãy nàng đã có vài hành động chạm đến "vạch đỏ" tử vong...
Tại sao nhỉ? Điều gì đã kích động hắn?
【 Con ngỗng ngốc này lại đang mơ màng cái gì đấy? 】
Tiếng lòng của Hoàng đế lại truyền đến. An Cửu vừa ngẩng đầu lên liền chạm ngay phải ánh mắt thâm trầm đầy vẻ dò xét của hắn.
Nàng khẽ nuốt nước miếng. Nàng nhớ lại, lần đầu thấy hắn giết người là do cung nữ kia muốn quyến rũ hắn. Lần thứ hai hắn chém Thúy Liễu, thực chất cũng là vì Mân Quý nhân cố ý câu dẫn, Thúy Liễu chẳng qua là kẻ hứng đao thay. Còn hôm nay, mỹ nhân ở Ngự Hoa Viên kia cũng õng ẹo tạo dáng trước mặt hắn...
Chẳng lẽ là do phụ nữ quyến rũ sao?
Nếu đúng là vậy, sau này nàng chỉ cần chú ý tuyệt đối không được có ý đồ gì với hắn, cứ coi hắn như một cục đá không cảm xúc, liệu có an toàn không?
Vừa nghĩ đến đó, giọng nói của Hoàng đế lại vang lên:
【 Trông cứ như một đứa đần vậy, trẫm thật sự phục luôn rồi... 】
An Cửu: "..."
Hắn đang mắng nàng đấy à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
