Tiếng "phun tào" của Hoàng đế khiến tim An Cửu nảy lên tận cổ họng...
Nàng chỉ hận không thể nôn miếng bánh vừa ăn ra, chỉ sợ hắn không vui lại lôi nàng ra chém. Nói đi cũng phải nói lại, tên này đã làm đến chức Hoàng đế rồi, muốn ăn thì cứ gọi cả mâm không được sao? Việc gì phải chi li từng miếng bánh với một tiểu cung nữ như thế chứ?
An Cửu cung kính đứng sang một bên, trân trối nhìn Hoàng đế ăn từng miếng, từng miếng một. Khó khăn lắm hắn mới ăn xong, nhưng rồi lại ngồi im phăng phắc.
Giữa lúc An Cửu còn đang thắc mắc, tiếng lòng của Ngài lại vang lên:
【 Cung nữ mới tới này là đồ ngốc à? Không thấy tay trẫm bị bẩn sao? Quay đầu lại trẫm sẽ... 】
Sợ phải nghe tiếp những lời đáng sợ sau đó, An Cửu cuống cuồng rút chiếc khăn tay của mình ra lau tay cho hắn.
Hoàng đế không nhúc nhích.
Tiếng lòng của Hoàng đế: 【 Quả nhiên là một đứa ngốc. 】
Cũng may là Lý công công xuất hiện kịp lúc. Hắn lên tiếng trách cứ rồi đẩy An Cửu sang một bên: "Thật không hiểu quy củ gì cả."
Dứt lời, hắn sai người bưng chậu nước tới cho Hoàng đế rửa tay, rồi dùng chiếc khăn chuyên dụng lau khô...
An Cửu đứng đực ra như khúc gỗ, toàn thân căng cứng từ đầu đến chân. Nàng sợ Hoàng đế đột nhiên nổi khùng, nhưng may thay hắn không làm vậy.
Làm xong mọi việc, Hoàng đế đứng dậy, có ý muốn ra ngoài đi dạo.
Lý công công tiến lên hầu hạ hắn thay y phục và giày. Chờ khi Hoàng đế ra khỏi cửa, hắn mới trừng An Cửu một cái: "Còn không mau đi theo hầu hạ cho cẩn thận?"
An Cửu chỉ đành lủi thủi đi theo. Lúc ra cửa, nàng lại đụng mặt "đồng nghiệp nhựa" Tiểu Hạ. Tiểu Hạ vẫn chưa hoàn hồn sau chuyện lúc trước, mắt đỏ hoe, cúi gằm mặt, miễn cưỡng bám gót theo sau Hoàng đế.
Lúc này nắng vẫn còn khá gắt, Hoàng đế cứ đi đi dừng dừng, tiếng lòng thì vang lên không ngớt:
【 Nóng chết đi được... 】
【 Cái cung điện rách nát này, sao cách hoa viên xa thế không biết, biết thế này trẫm đã không ra ngoài. 】
Xung quanh vẫn là một mảnh tĩnh lặng, chỉ có tiếng lòng của hắn cứ từng chữ, từng chữ một nện thẳng vào tai An Cửu, muốn lờ đi cũng không được...
Nàng nghe hắn chê bai vị thị vệ trưởng đi ngang qua trông không đủ anh tuấn, rồi lại lầm bầm bảo đám cung nữ, thái giám đứng gác mặt tường thật là nhạt nhẽo...
Cái miệng này, đúng là "nhiều chuyện" một cách đặc biệt...
Hơn nữa... Hắn đi ra ngoài sao không ngồi kiệu cho rảnh nợ? Cái kiểu kiệu như của Hoa phi nương nương ấy... Nhưng hắn thì không, hắn thích bình đẳng tra tấn tất cả mọi người bằng cách đi bộ...
Cuối cùng cũng đến được Ngự Hoa Viên, hắn bỗng nảy ra ý định cho cá ăn. Nhưng khổ nỗi, bao gồm cả Lý công công, chẳng ai có thể đoán được nhu cầu này qua bước chân đột ngột dừng lại của hắn cả. Thế là cả đám cứ trầm mặc đứng đó.
【 Trẫm muốn cho cá ăn, thức ăn cho cá đâu rồi? 】 Hắn cau mày, nhưng nhất quyết không mở miệng.
【 Toàn một lũ phế vật... 】
An Cửu nghe tiếng lòng hắn ngày càng trở nên cuồng bạo, sợ rằng giây tiếp theo hắn sẽ nổi điên giết người, nàng vội vàng ghé tai Lý công công nói nhỏ: "Công công, hình như Bệ hạ muốn cho cá ăn?"
Lý công công vốn cũng đang nơm nớp lo sợ, não bộ đang hoạt động hết công suất để đoán xem Hoàng đế muốn gì. Vừa nghe An Cửu nhắc nhở, lão lập tức sáng tỏ, vội vã dâng thức ăn cho cá lên.
Lúc này Hoàng đế mới thấy thoải mái đôi chút.
Hắn ném một vốc thức ăn xuống nước, mấy con cá cẩm lý (cá Koi) lập tức bơi tới, há miệng chờ đợi. An Cửu chưa kịp thở phào thì đã nghe thấy tiếng lòng đầy hoang mang của hắn:
【 Không biết cá cẩm lý mà đem kho tộ thì có ngon không nhỉ? 】
An Cửu: "..."
Bệ hạ à, Ngài làm ơn sống cho giống con người một chút đi...
Chuyện của Mân Quý nhân mấy ngày trước khiến đám cung nhân đều cho rằng nàng ta phạm lỗi nên bị phạt, còn phạt vì lý do gì thì chẳng ai rõ. Thế là hôm nay, nghe tin Hoàng đế tới Ngự Hoa Viên, có vài vị phi tần đã rục rịch tâm tư, ăn diện lộng lẫy để đến đây tạo cuộc "ngẫu nhiên gặp gỡ".
Còn chưa kịp tiến lại gần, một luồng hương thơm nồng nàn đã xộc vào mũi. Qua dư quang, An Cửu thấy Hoàng đế thoắt cái quay ngoắt đầu lại, sắc mặt đột ngột âm trầm hẳn xuống.
【 Đáng chết... 】
An Cửu thấy da đầu tê dại, nàng theo bản năng lùi lại một bước.
"Thần thiếp không biết Bệ hạ ở đây, lỡ mạo muội quấy rầy, xin Bệ hạ thứ tội." Mỹ nhân phía trước khẽ ngước đầu, gương mặt thẹn thùng, dung nhan diễm lệ còn hơn cả hoa trong vườn...
Đến cả An Cửu cũng không nhịn được mà thầm cảm thán đúng là một đại mỹ nhân. Tiếc thay...
【 ĐÁNG CHẾT! 】
Nàng lại nghe thấy Hoàng đế nghiến răng thốt ra hai chữ này...
Khung cảnh trong phút chốc trở nên hỗn loạn kinh hoàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


