Tiểu Hạ sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, nàng ta nhìn An Cửu bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng An Cửu chỉ lẳng lặng nhích người sang một bên.
Nàng thuận tay cứu Tiểu Hạ một lần đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi. Vừa rồi tiểu cô nương này còn định bán đứng nàng, nàng cũng chẳng phải thánh mẫu gì, nên thôi, không tiễn...
Khúc cô cô nhìn An Cửu: "Ngươi cũng đi theo vào đi."
An Cửu: "..."
A? Bộ không chết thì không cam lòng đúng không?
Hai người nơm nớp lo sợ bước vào trong. Tiểu Hạ còn không quên hạ thấp giọng đe dọa: "Ngươi... lần sau còn làm mấy chuyện ngu xuẩn đó... đừng hòng liên lụy đến ta."
An Cửu: "..."
"Được được được..."
Đại điện yên tĩnh đến lạ thường. Hoàng đế đã ngồi sau bàn án, bắt đầu phê duyệt tấu chương. An Cửu và Tiểu Hạ đứng nép sang một bên, không ai dám thốt một lời, đến thở cũng không dám mạnh, chỉ sợ sơ sẩy một chút là đầu lìa khỏi cổ.
【 Cái thứ gì thế này? Viết lách như phân chó vậy. 】
An Cửu lại nghe thấy giọng nói đó. Nàng chắc chắn nó phát ra từ vị Hoàng đế trước mặt.
Từ góc độ này, nàng có thể nhìn thấy góc nghiêng của hắn. Hoàng đế có vóc người cao lớn, gương mặt anh tuấn với những đường nét hoàn hảo, toàn thân toát lên khí chất cao quý ngút ngàn.
An Cửu lén nhìn vài cái, lại nghe thấy tiếng lòng lần nữa vang lên:
【 Quả đào được mùa nên dâng lên cho trẫm nếm thử? Tuần phủ Giang Châu đầu óc toàn chứa phân chó à? Từ năm ngoái trẫm đã bảo là KHÔNG ĂN ĐÀO, KHÔNG ĂN ĐÀO, KHÔNG ĂN ĐÀO rồi mà!!! 】
An Cửu nghe hắn bực bội oán giận, cứ xem xong một quyển tấu chương là lại "phun tào" (than vãn) một câu.
【 Tri phủ Lợi Châu mua quan bán chức đấy à? Tấu chương viết vừa thối vừa dài, toàn lời vô nghĩa. 】
Hắn mất kiên nhẫn ném mạnh cuốn tấu chương xuống bàn.
Tiểu Hạ sợ tới mức cả người căng cứng. Có lẽ cảm nhận được điều đó, Hoàng đế quay sang liếc nhìn nàng ta một cái. Tiểu Hạ lập tức không chịu nổi áp lực mà quỳ sụp xuống.
Ánh mắt Hoàng đế lạnh lùng, nhưng nội tâm thì vẫn đang miệt mài than vãn:
【 Cung nữ này bị bệnh gì à? Tự nhiên quỳ xuống làm cái quái gì không biết? 】
An Cửu thầm nghĩ: Ngươi còn thắc mắc cái nỗi gì? Không phải tại ngươi giết người như ngóe sao? Ngươi có biết trong một năm qua ngươi đã tiễn đưa bao nhiêu "Tiểu Hạ" đi gặp tổ tiên rồi không?
Hoàng đế mất kiên nhẫn xua tay: "Cút ra ngoài."
Tiểu Hạ như được đại xá, vội vàng chạy biến ra ngoài. An Cửu nhìn theo bóng lưng nàng ta mà đầy lòng ngưỡng mộ... Nàng cũng muốn ra ngoài...
Nhưng Hoàng đế chưa lên tiếng, nàng không dám nhúc nhích.
Hoàng đế tiếp tục xem tấu chương, phần lớn là mắng nhiếc quan viên các nơi, mắng đủ kiểu đủ loại. An Cửu đứng đó mà nghe được bao nhiêu là thâm cung bí sử...
Đang lúc nàng thắc mắc tại sao mình lại nghe được tâm tư của hắn, thì bỗng nghe thấy Hoàng đế lẩm bẩm: 【 ...Muốn ăn chút gì đó ngọt ngọt quá... 】
An Cửu: "..."
Không nghe thấy, không nghe thấy gì hết.
【 Đám người kia đều là heo cả sao? Chẳng biết dâng lên chút điểm tâm gì cả. Buổi trưa thì ăn không no, sắp chết đói rồi đây... 】
An Cửu muốn phớt lờ, nhưng giọng nói của Hoàng đế cứ như một đàn vịt, liên tục quàng quạc... quàng quạc... quanh quẩn trong đại điện không dứt.
Hơn nữa, Hoàng đế còn quay đầu lại, nhìn nàng mấy bận...
An Cửu đành rón rén bước ra khỏi điện. Khúc cô cô vẫn đứng đó, thấy nàng ra liền nhướng mày hỏi: "Sao lại ra đây?"
An Cửu suy nghĩ một chút rồi đáp: "Bệ hạ phê duyệt tấu chương đã lâu..."
Khúc cô cô liếc xéo nàng: "Đó không phải việc ngươi nên nhọc lòng."
An Cửu đánh liều thử một phen: "Hay là đưa chút đồ ăn vào cho Bệ hạ?"
Khúc cô cô cau mày: "Giờ đã qua bữa rồi, Bệ hạ thường không ăn vào lúc này."
An Cửu: "..."
Thôi được rồi... các ngươi vui là được.
Nàng vừa hít hà không khí tự do bên ngoài được một lát thì thấy Khúc cô cô dường như đang đăm chiêu suy nghĩ gì đó...
Một lúc sau, An Cửu quay lại đại điện, trên tay bưng một khay điểm tâm. Hoàng đế ngước mắt nhìn lên.
【 Cái gì thế? Điểm tâm à? 】
An Cửu vờ như không nghe thấy gì, đặt đĩa điểm tâm lên bàn. Hoàng đế liếc nhìn nàng một cái.
【 Cung nữ này là ai? Trước đây chưa từng thấy qua. 】
【 Cung nữ này tám đời chưa được ăn hay sao mà lấy miếng to thế? Đó lại còn là món bánh hoa đào trẫm thích nhất nữa chứ... 】
An Cửu: "..."
Chẳng phải nói ghét ăn đào sao? Tại sao lại thích ăn bánh hoa đào hả trời???
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
