An Cửu và Tiểu Hoa cuối cùng cũng có hai cái tên mới, nhưng có vẻ đây chẳng phải chuyện gì đáng để vui mừng cho cam.
Bởi vì Khúc cô cô vừa quay đầu đã gọi riêng hai người ra một góc, ánh mắt nàng đảo qua đảo lại trên người họ, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt An Cửu.
"Nói đi, xảy ra chuyện gì?"
An Cửu tường thuật lại mọi chuyện từ đầu đến cuối không sót một chữ.
Khúc cô cô im lặng một lúc, nhìn An Cửu nói: "Đã là ý của Bệ hạ, sau này hai ngươi cứ dùng tên Bệ hạ đặt cho."
Cả hai cùng gật đầu, Khúc cô cô bảo Tiểu Hoa lui xuống, sau đó mới nói với An Cửu: "Ta không biết ngươi đến điện Quang Hoa là có mưu đồ gì?"
An Cửu giải thích: "Nô tì chỉ là..."
Khúc cô cô xua tay, chẳng buồn nghe tiếp, nàng lạnh lùng nói: "Bất kể trước đây ngươi mưu tính điều gì, từ giờ trở đi phải nhớ kỹ cho ta, ngươi là người của điện Quang Hoa, là người của Bệ hạ. Sau này làm bất cứ việc gì cũng phải đặt Bệ hạ lên hàng đầu, dẹp ngay mấy cái tâm tư nhỏ mọn đó đi, nếu không ngươi biết hậu quả rồi đấy."
"Vâng, nô tì đã nhớ kỹ."
"Nhớ kỹ là tốt."
Khúc cô cô vừa đấm vừa xoa, lại nói với vẻ thâm trầm: "Làm nô tài trong cái cung này thì ở đâu cũng thế thôi, chỉ cần ngươi làm việc cho tử tế, Bệ hạ cũng sẽ không bạc đãi chúng ta."
An Cửu chỉ có thể vâng dạ.
Lúc rời đi, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Trở về phòng, hai người Thu, Đông đã ra ngoài, tiếp sau là đến ca trực của họ, còn Tiểu Hoa thì đang ngồi bực bội trên giường lườm nguýt An Cửu.
Vì trước đó đã bị An Cửu dạy cho một bài học nên nàng ta thu mình lại nhiều, không dám đối đầu trực diện, nhưng trong lòng vẫn không cam tâm.
"Ngươi đừng có mà đắc ý, ở cái điện Quang Hoa này, được chú ý chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu, không biết chừng chết lúc nào không hay, đến cả mẩu xương cũng chẳng còn." Nàng ta vừa nói vừa nghĩ đến chuyện gì đó, uất ức khóc rống lên.
An Cửu mặc kệ, nàng trải chăn đệm, cởi áo ngoài rồi chui tọt vào trong chăn. Ngày mai nàng còn phải trực luân phiên, đều là kiếp làm thuê vất vả như nhau, ai rảnh đâu mà đi đấu đá nội bộ với Tiểu Hoa?
An Cửu đánh một giấc ngon lành.
Nửa đêm, có người vỗ vỗ vào người nàng, An Cửu mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy một khuôn mặt đẹp trai phóng đại ngay trước mắt, điều này khiến nàng giật mình tỉnh ngủ.
Hoàng đế.
Tại sao Hoàng đế lại ở đây?
Tại sao Hoàng đế lại ở đây vỗ nàng?
Nàng nhìn quanh một lượt, Tiểu Hoa vẫn đang ngủ say như chết, tư thế nằm dang tay múa chân, rõ ràng là chẳng hề hay biết có người đột nhập vào phòng. Mà đây là phòng của nàng chứ có phải tẩm cung của Hoàng đế đâu...
Không phải chứ, đám người ở Ngự thiện phòng có thể đem đi chém hết được không?
Cầm bạc mà không làm việc đúng không?
Nhìn xem Hoàng đế của các người đói đến mức nào rồi đây này?
Nàng thở hắt ra một hơi. Nàng vốn có thói quen khi ngủ không mặc quá nhiều đồ, nếu không sẽ không ngủ được, vả lại cái yếm cũng bị nàng nhét xuống tận đáy hòm rồi. Bây giờ cứ thế này mà đối mặt với một gã đàn ông lạ mặt ở khoảng cách chưa đầy một mét, thật sự là xấu hổ chết mất.
Nhưng Hoàng đế rõ ràng là không nhận ra sự bối rối của nàng, dường như tưởng An Cửu chưa hiểu ý mình, hắn lại nói tiếp một câu: "Ta đói rồi..."
An Cửu chỉ đành cắn răng, dưới ánh mắt chằm chằm của Hoàng đế mà mặc quần áo.
An Cửu, mặc.
Hoàng đế, nhìn.
An Cửu lại mặc tiếp.
Hoàng đế vẫn cứ nhìn chằm chằm.
Khó khăn lắm mới mặc xong quần áo, An Cửu xê dịch ra phía mép giường, chỉ vào đôi giày đang bị Hoàng đế giẫm bẹp:
"Đi giày."
Thế là tên bạo quân kia nhích sang một bên.
An Cửu xỏ giày vào rồi mở cửa bước ra ngoài.
Đêm mùa hè mang theo vài phần thanh mát, thậm chí còn có gió thổi, trên trời không một bóng sao, An Cửu cảm giác ngày mai có lẽ sẽ mưa.
Tại cửa nhà bếp, An Cửu nhìn thấy Khúc cô cô đang cúi đầu đứng đợi, Khúc cô cô khẽ gật đầu với nàng, An Cửu cũng gật đầu đáp lại.
Bạo quân cứ nhìn chằm chằm nàng, bám theo nàng không rời nửa bước, cứ như thể sợ nàng mà chạy mất thì hắn sẽ chẳng có gì để vào bụng vậy.
Hôm nay nhà bếp chuẩn bị nguyên liệu rất phong phú, An Cửu quay sang hỏi: "Ngài muốn ăn gì?"
Bạo quân: Nhìn chằm chằm.
An Cửu: "..."
Thôi bỏ đi...
Vẫn là tự mình nghĩ vậy. Trong bếp có bột mì, có thịt băm sẵn, rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước, thế là An Cửu gói hoành thánh. Mấy chục cái hoành thánh cùng cho vào nồi, sau khi chín thì múc thẳng ra một cái chậu lớn. Bạo quân cũng chẳng hề chê bai, cứ thế bê chậu, một miếng một cái.
An Cửu còn chuẩn bị thêm cho hắn một ít dưa muối thanh vị, bạo quân húp xì xụp, loáng một cái đã ăn sạch sành sanh.
Ăn cứ như heo nuôi ở dưới quê vậy.
An Cửu vừa mới cảm thán xong sức ăn của hắn thì hắn lại giống hệt lần trước, đổ gục xuống rồi ngất đi.
Một lát sau, Khúc cô cô dẫn theo mấy người áo đen đi vào, bọn họ vác bạo quân ra ngoài.
An Cửu tò mò quan sát những người áo đen đó, bọn họ huấn luyện có bài bản, hành động không một tiếng động, chắc hẳn là ám vệ luôn túc trực bên cạnh Hoàng đế.
Thảo nào Khúc cô cô lại yên tâm để nàng ở riêng một phòng với Hoàng đế như vậy...
Chỉ cần nàng có chút gì đó không đúng, e là bây giờ đầu đã lìa khỏi cổ rồi.
Trong lòng An Cửu dấy lên một hồi sợ hãi.
Khúc cô cô khen ngợi An Cửu vài câu, còn nói sẽ tăng tiền lương hằng tháng cho nàng.
An Cửu do dự một chút rồi nói: "Bệ hạ ngày thường ăn không nhiều, ban đêm lại ăn uống vô độ như vậy, e là không tốt cho sức khỏe."
Chủ yếu là nàng sợ bạo quân cứ ăn kiểu này thì sẽ đổ bệnh, đến lúc đó cái tội chắc chắn đổ lên đầu nàng.
Nàng không muốn làm kẻ chết thay gánh tội đâu.
Khúc cô cô hỏi ngược lại: "Ngươi có cao kiến gì không?"
Hả?
An Cửu khó hiểu nhìn Khúc cô cô, thế này là ý gì?
Nàng chỉ là một cung nữ nhỏ bé thì có thể có ý kiến gì được?
Khúc cô cô dứt khoát nói thẳng: "Bệnh này của Bệ hạ không phải ngày một ngày hai rồi, ngươi cũng thấy đấy... chúng ta cũng chẳng có cách nào hay hơn."
An Cửu nhìn thấy sự kỳ vọng trong mắt Khúc cô cô.
Đúng, chính là kỳ vọng.
An Cửu nhớ lại tiếng lòng muốn ăn thịt của vị Hoàng đế hiền lành kia, thế là đánh bạo nói: "Hay là cho Bệ hạ ăn chút đồ mặn ? Có phải ban ngày ngài ấy ăn uống thanh đạm quá không?"
Khúc cô cô lắc đầu: "Không được."
Còn về lý do tại sao không được, Khúc cô cô không nói.
Nhưng mà...
Chính là không được.
An Cửu cũng chẳng phải kẻ ngốc.
Nàng đoán rằng, có lẽ vị Hoàng đế hiền lành kia cứ hễ ăn thịt hoặc bị phụ nữ quyến rũ là sẽ phát bệnh và biến thành bạo quân...
Tuy nhiên, nhìn từ tình hình hai lần ăn uống vừa qua, bạo quân cũng không phải cứ thấy người là giết. Chỉ cần không kích hoạt một "cơ chế" nào đó của hắn, hắn sẽ không nổi điên.
Thế là An Cửu đề nghị: "Hay là cứ từ từ thôi ạ, ví dụ như trước tiên cho Bệ hạ dùng thử chút cá tôm xem sao?"
"Cá tôm không phải là thịt à?" Khúc cô cô hỏi vặn lại, nhưng nàng lại sực nhớ đến mấy hạt tôm nõn đặt trong món trứng hấp lần trước.
An Cửu nói: "Là thịt, nhưng nó khác với miếng thịt sống đỏ tươi. Ngoài ra, có thể thử làm thành những hình dạng khác, ví dụ như sủi cảo nhân tôm tam tiên, bánh xếp áp chảo, cháo gạch cua, hay cháo cá lát đều được ạ."
An Cửu không phải tùy tiện đưa ra đề nghị. Vì trong món trứng hấp lần trước có thêm tôm nõn mà Hoàng đế không nói gì cũng không phát bệnh, chứng tỏ hắn không bài xích những thứ này.
Khúc cô cô bảo sẽ cân nhắc một chút.
An Cửu không nói thêm gì nữa, cáo biệt Khúc cô cô rồi trở về căn phòng nhỏ của mình. Nàng nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường, rúc vào chăn ấm, cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Nàng không hề hay biết rằng, trong bóng tối, Tiểu Hoa đã mở trừng mắt, nhìn chằm chằm vào An Cửu với vẻ đầy hằn học.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)