Ngày hôm sau quả nhiên trời mưa.
Là một kiếp làm thuê, lãnh đạo sẽ chẳng quan tâm tối qua bạn có tăng ca hay không, tăng ca đến mấy giờ đâu.
Vì vậy, An Cửu vẫn phải cùng Tiểu Hoa dậy sớm, cùng đi ăn sáng, rồi sau đó đổi ca cho hai cung nữ Thu và Đông.
Hoàng đế đi thượng triều rồi, An Cửu không có việc gì làm, chỉ biết nhìn chằm chằm vào chiếc bình hoa trang trí trên bàn mà ngẩn người.
Chiếc bình này thật sự rất tinh xảo, rất tinh xảo, khó có ngôn từ nào diễn tả nổi vẻ đẹp đó.
Lúc này, trong bình còn cắm mấy cành hoa vừa hái ở Ngự hoa viên về, sương sớm vẫn còn đọng trên cánh hoa. Đứng cách một đoạn mà An Cửu vẫn có thể ngửi thấy hương hoa thơm ngát...
Tiểu Hoa đứng một bên, sắc mặt âm trầm không biết đang toan tính điều gì.
Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài không dứt. Lúc An Cửu nghe đến mức buồn ngủ díp cả mắt thì Hoàng đế trở về, theo sau là Lý công công với vẻ mặt nghiêm nghị, thận trọng.
An Cửu và Tiểu Hoa vội vàng tiến lên, một người giúp Hoàng đế cầm khăn lau vệt nước mưa vô tình dính trên người, một người rót trà nóng cho hắn.
Sắc mặt Hoàng đế u ám ngồi xuống, không ai biết hắn đang nghĩ gì...
À ừm...
Ngoại trừ An Cửu...
【Đám đại thần này sắp lật trời rồi, dám ép buộc Trẫm.】
Hắn lẩm nhẩm mấy cái tên:
【Lý Như Hải, Trương Minh Lễ, Trần Tư Vi...】
【Các người cứ đợi đấy cho Trẫm...】
Hắn lầm bầm oán trách một hồi, nhưng An Cửu vẫn chưa hiểu mấy vị đại nhân này đã đắc tội gì với hắn.
Dù sao thì hậu cung có bao nhiêu nữ nhân là bấy nhiêu nữ nhi, tiểu muội của các đại thần; tiền triều và hậu cung vốn dĩ chẳng bao giờ tách rời.
Thông thường, phi tần trong cung được sủng ái thì các quan viên ở tiền triều cũng có mặt mũi, hoặc quan viên là rường cột nước nhà thì Hoàng đế cũng sẽ nể mặt lão thần mà chăm sóc nữ nhi, tiểu muội họ trong cung đôi phần.
Thế nhưng, vị Hoàng đế này lại không giống ai. Nghe nói hồi mới đăng cơ hắn cũng có vào hậu cung, nhưng sau đó chẳng biết vì sao lại tuyệt nhiên không bước chân tới nữa.
Chuyện này An Cửu biết, vì trước đó nàng đã nghe Hoàng đế lầm bầm chê bai rằng đám phi tần đó quá nhiệt tình, quá chủ động, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy. Hoàng đế lại là kiểu người không chấp nhận nổi việc đụng chạm da thịt với một người phụ nữ xa lạ...
Cũng khá là truyền thống đấy chứ.
Tiếc là sinh nhầm chỗ, nếu không phải làm Hoàng đế thì phẩm chất này hẳn phải được khen ngợi một câu là biết giữ mình sạch sẽ...
Nhưng khổ nỗi hắn lại là Hoàng đế.
Hoàng thất coi trọng việc nối dõi tông đường, không có người thừa kế chính là vấn đề lớn nhất.
Đám lão thần ở trên triều cuống cả lên, người thì đề nghị Hoàng đế mau chóng lập Hoàng hậu, người thì đòi tổ chức tuyển tú lần nữa để họ còn tống nữ nhi, tiểu muội vào. Thấy Hoàng đế đang độ trai tráng khỏe mạnh, chỉ cần nỗ lực một chút là "ba năm ôm vài đứa", sau này gia tộc có một vị hoàng tử làm chỗ dựa thì vừa có mặt mũi vừa được đảm bảo, địa vị chính trị cứ thế mà phất lên như diều gặp gió.
Mọi người tự huyễn hoặc bản thân đến là sướng, người duy nhất không vui chính là Hoàng đế.
Hắn buông đũa xuống là bắt đầu lầm bầm mắng mỏ suốt một canh giờ đồng hồ không nghỉ.
Tổ tông mười tám đời của mấy vị đại nhân kia đều bị hắn "hỏi thăm" một lượt.
【Sớm muộn gì cũng có ngày Trẫm chém sạch bọn họ.】
An Cửu nghe thấy câu này thì tỉnh ngủ ngay tức khắc.
Nàng lén nhìn Hoàng đế một cái, ngờ đâu đầu hắn cứ như gắn radar, ngay lập tức ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng.
【Nhìn cái gì? Cung nữ này bị ngốc à? Không biết Trẫm đang khát sao?】
An Cửu vội vàng tiến lên rót nước, Hoàng đế uống một hơi hết cả chén lớn, thở hắt ra một hơi rồi nằm vật xuống long sàng với vẻ mặt "sống không bằng chết".
Bữa trưa vẫn là do Ngự thiện phòng chuẩn bị. Ngoài món rau xanh dành cho thỏ như mọi khi, hôm nay có thêm một đĩa tôm luộc...
An Cửu nhìn mà ngẩn cả người.
Nàng cảm thấy Hoàng đế là người ăn uống đậm đà, tôm tuy ngon nhưng vị nhạt thếch thế này, chẳng lẽ không thể thêm chút gia vị nào sao?
Quả nhiên, Hoàng đế ăn vài con rồi buông đũa.
Vẻ mặt dật dờ nửa sống nửa chết, hắn xoa bụng rồi bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.
【Giò heo...】
【Thịt kho tàu...】
【Gà quay...】
Hắn thở dài một tiếng, lại nằm ườn trên giường không buồn động đậy.
An Cửu cảm thấy vị Hoàng đế này đôi khi cũng giống như một đứa trẻ, mà thực ra tuổi tác hắn cũng chẳng lớn lắm.
Hoàng đế bao nhiêu tuổi nhỉ?
Hình như An Cửu cũng không rõ, trông hắn cùng lắm cũng chỉ tầm ngoài hai mươi.
Hoàng đế ngủ một mạch đến chiều mới dậy, dậy xong là xem tấu chương, mà xem một lúc là bắt đầu thả hồn treo ngược cành cây y hệt học sinh tiểu học đang làm bài tập...
Xen kẽ giữa những phê duyệt nghiêm túc về quốc sự, An Cửu không tiện kể chi tiết, dưới đây là những nội dung vô lý nhưng đầy thú vị mà nàng tóm tắt được:
【Huyện Tĩnh An lúa mạch đại bội thu? Tĩnh An là ở đâu nhỉ?】 Hoàng đế lật lật xem.
【Chẳng phải là cái huyện có phong tục đặc biệt hung hãn đó sao, vị Huyện lệnh tiền nhiệm cưới thê muội (em vợ) rồi còn tàn nhẫn giết hại đích thê, cuối cùng bị phát hiện...】
【Tri phủ An Nam bị hổ vồ chết?】
Hắn lật ra phía sau, cảm thấy không thể tin nổi.
【Hổ làm sao mà vồ chết được Tri phủ... Thật đúng là chỉ thiếu nước gặp ma nữa thôi.】
【Hóa ra là thế này, Trẫm thật sự không còn gì để nói, phải công nhận các người biết chơi thật đấy. Một vị Tri phủ mà lại đi lén lút với biểu muội, còn lôi nhau ra ngoài đồng hoang mông quạnh, cuối cùng bị hổ vồ chết, thật khâm phục...】
Hắn lại lật tấu chương bên dưới.
【Dãy Tần Lĩnh phát hiện ra người rừng?】
Trên đầu Hoàng đế như hiện lên một dấu hỏi chấm siêu to khổng lồ, hắn lại cúi đầu đọc kỹ tấu chương một lần nữa.
【Người rừng là người gì? Hộ khẩu đen à?】
【Phát hiện người rừng thì liên quan gì đến ta? Báo cho ta làm gì? Chẳng lẽ định tiến cung cho ta chơi cùng chắc?】
Hắn ném tấu chương lên bàn, bực bội lật cuốn tiếp theo.
【Người dân huyện Thương Ngô phát hiện một bộ Long cốt (xương của rồng) ở dưới ruộng...】
Hoàng đế cạn lời lật sang trang sau, trên đó viết rằng Long cốt đã được hỏa tốc gửi về kinh thành.
Hoàng đế gọi Lý công công vào.
"Mang đồ của huyện Thương Ngô tới đây, Trẫm muốn xem."
Hắn rất tò mò không biết Long cốt trông như thế nào.
An Cửu cũng tò mò vô cùng.
Trước đây có người từng nói, trong mười hai con giáp, rồng thực sự tồn tại.
Nhưng chẳng ai có thể chứng minh được.
Chẳng lẽ...
Nàng sắp được chứng kiến lịch sử rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)