Cung nữ bình thường đi đứng đều cúi đầu, An Cửu cũng không ngoại lệ, nhưng nàng vừa nhấc chân đã nhìn thấy hành động của Tiểu Hạ.
Nàng có chút cạn lời.
Cái cô nàng này sao vừa ngốc vừa hay thích giở trò vặt thế nhỉ.
Nàng nhìn thấy rồi nha.
Nàng thấy nàng ta thò chân ra định bẫy mình rồi.
An Cửu thở hắt ra một hơi, thản nhiên giẫm thẳng lên chân Tiểu Hạ rồi bước qua.
Tiểu Hạ đau đến mức khuôn mặt biến dạng trong tích tắc.
Hoàng đế vừa lúc quay đầu lại, dĩ nhiên cũng thu hết vào tầm mắt.
Thế là An Cửu lại nghe thấy tiếng lòng của hắn:
【Không phải chứ, hai cung nữ này đang làm cái gì vậy, Trẫm không hoa mắt đấy chứ? Có phải họ đang...】
An Cửu: "..."
Đúng rồi đấy, họ đang ngứa mắt nhau nên kiếm chuyện đấy...
Tiếng lòng của Hoàng đế bỗng nhiên cao vút lên.
【Có phải họ đang tranh nhau cơ hội rót nước cho Trẫm không?】
【Quả nhiên, đám nữ nhân này đều muốn quyến rũ...】
An Cửu trợn tròn mắt, chỉ sợ Hoàng đế mà cứ nghĩ tiếp thì sẽ gọi cái nhân cách "bạo quân" kia ra mất...
Thế thì cả nàng và Tiểu Hạ đều đi đời nhà ma...
Á á á á...
"Bệ hạ mời dùng trà." An Cửu kịp thời cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
Hoàng đế nhấp một ngụm, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt An Cửu.
An Cửu: "..."
Đừng nhìn ta...
Nhìn ta làm cái gì chứ...
Tiếng lòng của Hoàng đế:
【Chán quá đi mất, xem chúng đánh nhau cũng không tệ, nghe nói còn có trò giật tóc nữa.】
【Để Trẫm nghĩ xem nào, chơi thế nào mới thú vị đây...】
An Cửu: "..."
Ngài không thấy ta, ngài không thấy ta, ngài không thấy ta.
"Ngươi lại đây bóp vai cho Trẫm." Hắn bỗng nhiên lên tiếng.
An Cửu xác định hắn chẳng có ý tốt gì mới đi tới bóp vai cho hắn.
Mà phải công nhận, tên nhóc này người ngợm khá rắn rỏi, da dày thật đấy, bóp đến là tốn sức.
An Cửu phát hiện Hoàng đế đang nhìn Tiểu Hạ.
Tiểu Hạ thì cúi gầm mặt, nắm chặt nắm đấm.
【Xem ra có hiệu quả rồi đấy.】
Hoàng đế cười khẽ một tiếng, hỏi An Cửu: "Ngươi tên gì?"
An Cửu: "Nô tì là Tiểu Xuân."
Hoàng đế quay đầu lườm nàng một cái: "Ngươi dám trêu đùa Trẫm?"
An Cửu: "?"
Ta trêu ngài chỗ nào chứ, rõ ràng là ngài đang trêu ta mà?
An Cửu vội vàng quỳ xuống.
"Bệ hạ tha mạng, nô tì..." Nàng phạm lỗi gì cơ chứ?
Sợ chết khiếp đi được...
Chỉ nghe Hoàng đế cười lạnh: "Trẫm nhớ Tiểu Xuân không có mặt mũi như ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?"
An Cửu: "..."
Thế ngài có nhớ "Tiểu Xuân" trước đó đã bị ngài đâm một kiếm xuyên tim rồi không?
Máu cũng là do ta lau sạch đấy ông tướng ạ...
Tiểu Hạ nghe thấy An Cửu gọi tên mình, da gà da vịt nổi hết lên, "bộp" một cái quỳ xuống, dập đầu lia lịa với Hoàng đế: "Bệ hạ tha mạng... Bệ hạ tha mạng..."
Hoàng đế nhíu mày.
Hoàng đế hoang mang.
【Không đúng không đúng, Trẫm nhớ rõ Tiểu Hạ cũng đâu có mặt mũi như thế kia.】
【Chẳng lẽ là ta nhớ nhầm?】
Hoàng đế vô thức ôm đầu, sắc mặt càng lúc càng nôn nóng.
【Tại sao ta lại chẳng nhớ gì hết thế này.】
"Tiểu Xuân và Tiểu Hạ trước kia đâu rồi?" Hoàng đế hỏi xong lại rơi vào trầm mặc.
【Tiểu Xuân trước kia... Đúng rồi, trước đây cũng có một Tiểu Xuân, mặt cũng không giống thế này...】
【Tiểu Xuân, Tiểu Xuân, Tiểu Xuân...】
Hoàng đế dường như nghĩ đến rất nhiều khuôn mặt.
【Họ... bọn họ đều là Tiểu Xuân sao? Hay là... hay là ta điên rồi? Tại sao... lại có nhiều Tiểu Xuân đến thế... Tại sao...】
【Đau đầu quá...】
Mắt thấy Hoàng đế càng lúc càng bất ổn, An Cửu vội vàng bổ sung: "Bệ hạ, nô tì nghe Khúc cô cô nói, tên của bọn nô tì lộn xộn quá khó nhớ, cho nên cung nữ đến điện Quang Hoa hầu hạ đều gọi là Tiểu Xuân, Tiểu Hạ, Tiểu Thu và Tiểu Đông ạ..."
Tiếng lòng của Hoàng đế đột ngột dừng lại.
Hắn cúi đầu nhìn An Cửu đang quỳ dưới đất.
"Ngươi dám lừa Trẫm..."
【Trẫm không có điên nha!】
An Cửu gật đầu: "Hoàn toàn là sự thật, nô tì không dám lừa dối bệ hạ."
Nàng liếc Tiểu Hạ một cái, Tiểu Hạ cũng vội dập đầu theo: "Bệ hạ, là thật đấy ạ..."
"Vậy ngươi tên thật là gì?" Hoàng đế hỏi.
An Cửu thành thật trả lời: "Nô tì tên An Cửu."
Thực ra nguyên chủ cũng chẳng có tên, vì trong nhà xếp thứ chín nên mới gọi đại là cái tên này.
Hoàng đế nói: "Sau này ngươi gọi là Tiểu Cửu."
"Vâng."
Còn về phần Tiểu Hạ, sau khi An Cửu kể lại chuyện xảy ra ở đại điện, Khúc cô cô lập tức bắt nàng ta đổi về tên cũ.
Tiểu Hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



