Hoàng đế đã đánh chén sạch sành sanh ba bát mì cỡ siêu đại.
Điều này khiến lòng tự trọng của An Cửu được thỏa mãn cực độ. Nàng chẳng phải thần bếp gì cho cam, trình độ nấu nướng cũng chỉ ở mức thường thường bậc trung, thật không ngờ Hoàng đế lại thích ăn đến thế.
Chẳng lẽ bấy lâu nay nàng đã hiểu lầm chính mình? Thực ra nàng nấu ăn rất ngon, ngon đến mức "đỉnh của chóp" sao?
Nhưng An Cửu còn chưa kịp đắc ý được bao lâu, Hoàng đế đã đổ rầm một cái, hôn mê bất tỉnh nhân sự.
An Cửu: "..."
...
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên chiếu rọi lên lớp ngói lưu ly trên nóc Quang Hoa Điện. An Cửu cùng các cung nữ khác quét dọn đại điện, thỉnh thoảng nàng lại lén đấm đấm đôi vai có chút nhức mỏi của mình.
"Hôm nay ngươi trực à?"
Nghe thấy tiếng gọi, An Cửu ngẩng đầu lên thì thấy thị vệ Lý Kế. Hắn ta mỉm cười chào hỏi nàng. An Cửu chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái rồi định rời đi, nhưng Lý Kế lại nhanh chân bước lên vài bước.
"Ngươi tên là gì?"
An Cửu ngước mắt nhìn hắn ta: "Ngươi có việc gì không?"
Đối mặt với gương mặt lạnh tanh của nàng, Lý Kế có chút ngượng nghịu: "Không... không có việc gì..."
Thế là An Cửu lách qua người hắn ta, bước đi thẳng. Đi được một quãng xa, nàng mới nhẹ lòng thở phào một cái.
Nàng tuyệt đối không dám dây dưa với thị vệ, sợ lại đi vào vết xe đổ của Tôn Đáp ứng năm xưa. Trừ phi nàng lên làm Hoàng hậu, lúc đó mới có thể cùng thị vệ "hoa tiền nguyệt hạ", tâm tình rồi phát triển một tình bạn thuần khiết được. Còn hiện tại, thân phận nàng quá thấp kém.
Trong thâm cung buồn chán, các cung nữ vốn cực kỳ ham hố bát quái. Về đến phòng, câu chuyện của họ hầu như chỉ xoay quanh những lời đàm tiếu. Hoàng đế thì họ không dám nghị luận, phi tần thì chẳng mấy khi được tiếp xúc, thế là đám thị vệ trở thành mục tiêu hàng đầu.
Nào là thị vệ nào đẹp trai, người nào dáng chuẩn, nhìn thôi đã thấy đặc biệt "được" rồi. Hay như thị vệ nào gia thế hiển hách...
Ở cái tuổi này, cung nữ thì xuân tâm phơi phới, thị vệ thì huyết khí phương cương, nhưng cả hai bên đều thuộc kiểu "có tặc tâm nhưng không có tặc đảm", chỉ dám tưởng tượng hão huyền để giết thời gian thôi. Chứ thực sự yêu đương với thị vệ thì chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu.
Bởi vì... đàn ông ấy mà... hừ... toàn là lũ cuồng đồ cả thôi...
Lý Kế dù có ý đồ gì đi nữa, An Cửu cũng chẳng muốn tự rước họa vào thân. Tối đi ngủ, yếm đào cởi ra nàng cũng phải vo tròn lại nhét kỹ dưới đáy hòm, chỉ sợ bản thân nhất thời đầu óc mê muội phạm sai lầm, để cái yếm này lỡ may treo trên thắt lưng của tên cuồng đồ nào đó thì khốn.
"Hừ..."
An Cửu mới ngồi xuống nghỉ tay một lát thì tiếng hừ lạnh của Tiểu Hạ đã vang lên bên tai.
"Có người thật là thú vị, mới đến được mấy ngày chứ, mà đã lo thông đồng với thị vệ rồi."
Trong phòng, Tiểu Thu và Tiểu Đông nhìn Tiểu Hạ, rồi lại nhìn sang An Cửu.
"Tiểu Hạ, ngươi có ý gì?" Tiểu Thu hỏi với vẻ không tốt lành gì: "Ai thông đồng với thị vệ cơ?"
Tiểu Hạ liếc xéo An Cửu, bĩu môi: "Thì Lý thị vệ chứ ai. Nghe nói gia thế hắn ta không tồi, tương lai chắc chắn sẽ cưới thiên kim tiểu thư, đời nào lại rước một đứa tì thiếp hèn mọn."
Tiểu Thu và Tiểu Đông liếc nhau, đồng loạt nhìn về phía An Cửu. Quả nhiên, ngay từ đầu họ đã thấy nàng không phải hạng người an phận thủ thường rồi. Mới có mấy ngày mà hết Hoàng thượng lại đến Lý thị vệ... Phi, thật không biết xấu hổ.
Hai cung nữ kia còn đang mải suy nghĩ như vậy thì thấy An Cửu đứng phắt dậy. Nàng tiến thẳng đến chỗ Tiểu Hạ, túm lấy cổ áo nàng ta rồi ấn mạnh vào tường.
"Ngươi... ngươi định làm gì?" Tiểu Hạ bắt đầu hoảng, chủ yếu là vì không ngờ An Cửu lại đột ngột động thủ.
An Cửu nắm cổ áo quật ngã nàng ta xuống đất, sau đó túm lấy mớ tóc của nàng ta mà giật mạnh.
Tiểu Hạ đau đớn đến mức nước mắt trào ra.
"Tiện nhân! Ngươi dám đánh ta..." Tiểu Hạ vừa đau vừa giận, điên cuồng lao tới định trả đũa An Cửu.
An Cửu nào có để yên cho nàng ta đánh, nàng bình tĩnh quan sát, nhắm chuẩn cơ hội giáng thẳng một cước vào bụng đối phương. Một đòn này khiến Tiểu Hạ hoàn toàn mất khả năng chiến đấu, nàng ta ôm bụng đổ gục xuống, ánh mắt oán độc nhìn An Cửu: "Ta sẽ đi bẩm báo Khúc cô cô..."
An Cửu nhếch môi cười lạnh, hất hàm về phía cửa: "Ngay bây giờ, đi mà nói."
Cung nữ tư đấu vốn là đại kỵ trong cung. Tiểu Hạ mà dám mở miệng, Khúc cô cô chắc chắn sẽ xử lý cả hai. Đúng vậy, là cả hai. Khúc cô cô chẳng bao giờ rảnh rỗi mà phân xử đúng sai cho đám cung nữ, chỉ cần phát hiện đánh nhau, mặc kệ nguyên do, cả hai đều khó tránh khỏi bị phạt.
An Cửu cá là Tiểu Hạ không dám đi. Nàng đã sớm nhìn thấu hạng người này, vốn là kẻ ỷ thế bắt nạt kẻ yếu, lại đặc biệt nhát gan sợ chết. Quả nhiên, sau khi buông lời đe dọa, ả vẫn chôn chân tại chỗ không dám động đậy.
Tiểu Thu và Tiểu Đông thấy vậy mới dám tiến lại dìu Tiểu Hạ dậy, buông vài lời an ủi lấy lệ rồi quay sang chỉ trích An Cửu quá nhẫn tâm, dám ra tay đánh người.
An Cửu đưa mắt lạnh lùng nhìn hai nàng ta: "Các ngươi cũng muốn nếm thử mùi vị bị đánh sao?"
Hai người kia lập tức im bặt. Xem đi, hết thảy đều là bắt nạt kẻ yếu.
An Cửu chẳng phải hạng người thích sinh sự, nhưng nàng hiểu rõ lời đồn đại có thể giết người không thấy huyết. Nếu hôm nay nàng không ra tay, chuyện giữa nàng và Lý thị vệ chẳng biết sẽ bị đám cung nữ này thêu dệt đến mức nào. Quang Hoa Điện này chính là một xã hội thu nhỏ, những lời đồn như vậy một khi đã bén rễ, sớm muộn gì cũng tước mất mạng nhỏ của nàng.
Hơn nữa... nàng đã sớm muốn dạy cho cái Tiểu Hạ này một bài học. Những lần trước, cậy vào việc An Cửu không phản kháng, Tiểu Hạ đã được đằng chân lân đằng đầu, hết lười biếng đẩy việc cho nàng lại đến lén lút dùng đồ của nàng, ngay cả giường nệm cũng muốn lấn chiếm...
An Cửu đảo mắt nhìn qua ba người Hạ, Thu, Đông, lạnh giọng cảnh cáo: "Đừng có ý định trả thù ta. Bằng không, trước khi ta chết, nhất định sẽ kéo các ngươi xuống nước làm đệm lưng."
Hạ, Thu, Đông: "..."
Dứt lời, An Cửu hiên ngang bước ra ngoài.
Tiểu Hạ vẫn chưa nguôi giận: "Tiện nhân này, nàng dám đánh ta, ta thề không để yên cho nàng!"
Tiểu Thu can ngăn: "Nàng ta bây giờ chẳng khác nào một mụ điên, ngươi không sợ nàng ta liều mạng trả thù sao?"
Tiểu Đông là kẻ nhát gan nhất, cũng khuyên lơn: "Hay là bỏ đi, vạn nhất nàng ta muốn cá chết lưới rách, chúng ta biết làm thế nào?"
Phải, làm thế nào bây giờ?
Tiểu Thu nghe vậy liền vội vàng buông tay khỏi Tiểu Hạ. Đây là ân oán riêng của hai người bọn họ, chẳng liên can gì tới nàng ta. Có chết thì chết hai người kia đi, đừng có liên lụy tới nàng ta là được.
Chỉ còn mình Tiểu Hạ đứng đó, sắc mặt u ám nhìn xuống mặt đất, tâm tư khó đoán...
Về phần An Cửu, sau khi dạy dỗ kẻ đáng ghét xong thì tâm thần sảng khoái hẳn lên. Nàng rảo bước về phía Quang Hoa Điện, đi ngang qua mấy thị vệ đang gác cổng với ánh mắt bất định, nàng vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, mắt nhìn thẳng mà bước vào trong.
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Hạ cũng lầm lũi đi tới. Nàng ta đứng song hàng cùng An Cửu, nhưng hai người coi nhau như người dưng, chẳng ai thèm để ý tới ai.
Hôm nay Hoàng đế hồi cung muộn, tâm trạng dường như rất tồi tệ. Tuy nhiên nghe ngữ khí thì có vẻ bạo quân vẫn chưa xuất hiện, mà là vị Hoàng đế ôn hòa kia.
Vị Hoàng đế ôn hòa vừa bước chân vào cửa, tiếng lòng đã vang lên không dứt, điên cuồng oán thán:
【 Đám triều thần này đầu óc có vấn đề cả rồi sao? Cớ gì ngày nào cũng chỉ chăm chăm nhìn vào chuyện hậu cung của trẫm thế hả? 】
【 Trẫm có thị tẩm phi tần hay không thì liên quan gì đến bọn họ? 】
【 Trẫm là ngựa giống sao? Suốt ngày cứ mở miệng ra là con nối dõi, khép miệng lại là hậu duệ, phiền chết đi được! 】
【 Phiền chết mất, phiền chết mất, phiền chết mất! 】
An Cửu trợn tròn mắt kinh ngạc, nàng vừa mới nghe thấy cái gì thế này? Đoạn thời gian tiếp theo, nàng vểnh tai lên nghe ngóng không sót một chữ.
【 Tề Mỹ nhân trông cũng được đấy, hiềm nỗi lại quá lẳng lơ, vừa thấy trẫm là muốn nhào tới như hổ đói, làm trẫm sợ muốn chết. Trẫm rõ ràng chỉ là một nam tử đơn thuần mà thôi. 】
【Vương Tiệp dư nhút nhát quá, gặp Trẫm toàn cúi gầm mặt, giờ Trẫm còn chẳng nhớ nổi người này trông như thế nào nữa?】
【Lâm Quý nhân...】
【A... Trẫm vẫn không thể tiếp xúc với nữ nhân... nếu không sẽ...】
An Cửu muốn nghe cho rõ, nhưng Hoàng đế không nghĩ tiếp nữa, cuối cùng hắn cảm thán một câu.
【Không thể để bọn họ biết bí mật này.】
Tiếng lòng của Hoàng đế vô cùng dõng dạc, từng chữ từng câu vang dội như sấm đánh ngang tai.
An Cửu nuốt nước bọt cái ực.
Hoàng đế thế mà vẫn còn là trai tân, thật không thể tin nổi.
Mà này, ngài nghĩ tiếp đi chứ, rốt cuộc ngài có bí mật gì mà không thể ngủ với đám phi tần đó?
Chẳng lẽ sợ "bạo quân" nhập xác?
Tiểu Hạ nhìn chằm chằm vào mặt An Cửu, càng nghĩ càng tức, bỗng dưng lòng ác trỗi dậy. Ngay khoảnh khắc Hoàng đế dừng lại, ra hiệu bảo An Cửu rót nước, nàng ta liền thò chân ra định làm An Cửu vấp ngã...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
