Tất nhiên, kết cục cuối cùng là Cố Khải Minh đã đánh đổ được Cố Thâm, nhưng trong truyện cũng chỉ nhắc qua loa, Cố Thâm cuối cùng đi đâu cũng không được giải thích rõ ràng.
Cố Thâm cả đời không vợ không con, không có những tin đồn tình ái lăng nhăng, là một người không vướng bận điều gì. Cuối cùng Cố Khải Minh có thể thắng, ước chừng cũng là do Cố Thâm cảm thấy nhàm chán rồi.
Lúc đọc cuốn sách này, Tần Phán Phán thực ra rất hứng thú với Cố Thâm, thậm chí sau đó còn đọc lại hai ba lần, nhưng phần sau cô toàn đọc lướt, chỉ xem những đoạn có Cố Thâm.
Đáng tiếc tác giả quá thiên vị Cố Khải Minh, bút mực dành cho Cố Thâm rất ít. Giai đoạn đầu anh rất thê thảm, giai đoạn sau cũng rất nhạt nhòa. Sự xuất hiện của Cố Thâm giống như chỉ để làm nền cho Cố Khải Minh và người yêu vượt qua khó khăn, thể hiện tình cảm vợ chồng sâu đậm giữa hai người họ.
Đột nhiên trên người bị khoác thêm một chiếc áo vá chằng vá đụp, giặt đến bạc màu. Tần Phán Phán mới nhận ra, bây giờ chắc đang là đầu mùa hè nên thời tiết không tính là lạnh. Cô mặc đồ mỏng manh, vừa rơi xuống nước nên quần áo dính sát vào người, phô bày trọn vẹn đường cong cơ thể.
Cố Thâm giữ vẻ mặt lạnh lùng, vành tai hơi ửng đỏ, liếc nhìn một cái rồi vội vàng quay đầu đi chỗ khác.
Tần Phán Phán hiểu được ý tốt của Cố Thâm, bèn nở một nụ cười ngọt ngào với anh.
“Sáng sớm tinh mơ, sao lại chạy ra đây rồi còn ngã xuống nước thế này?” Một bà thím tỏ vẻ không tin.
Hỏi đúng trọng tâm rồi đấy.
Tần Phán Phán nhớ lại đoạn này trong sách.
Là do Tần Phán Phán một lòng muốn từ hôn với Cố Thâm, chê bai nhà Cố Thâm còn có hai đứa em nhỏ là gánh nặng, lại thêm một người ông già yếu nhiều bệnh, trong nhà căn bản là đến cơm cũng không có mà ăn.
Người mà Tần Phán Phán một lòng muốn gả là con trai trưởng thôn Cố Khải Minh, trông trắng trẻo sạch sẽ. Vì không phải xuống ruộng làm việc, toàn làm những việc nhẹ nhàng, nghe nói nhà gã một tháng còn được ăn thịt hai lần cơ đấy!
Thế nên Tần Phán Phán luôn bám riết lấy Cố Khải Minh. Vì Tần Phán Phán xinh đẹp, trong tay lại có không ít đồ tốt, nên lúc đầu Cố Khải Minh cũng có đáp lại.
Cho đến khi trong làng có một nữ thanh niên trí thức chuyển đến. Cô ta trông cũng bình thường thôi, nhưng lại biết cách ăn diện, quần áo mặc trên người toàn là đồ sặc sỡ, tạo nên sự tương phản rõ rệt với màu xám xịt của cả làng.
Một bộ váy đỏ đã khiến đám thanh niên trong làng đều phải rạo rực.
Bố của Cố Khải Minh nói với gã rằng, bố của nữ thanh niên trí thức này là giám đốc nhà máy may trên thành phố, nhà ông ngoại cô ta có mối quan hệ rất vững chắc, nhà vừa có tiền vừa có quyền. Thế là Cố Khải Minh bắt đầu trở mặt.
Hôm nay là ngày Cố Khải Minh nói muốn đưa Tần Phán Phán lên núi bắt thú rừng, thực chất là lén lút liên lạc với Nhị Bì Tử, định hủy hoại sự trong trắng của Tần Phán Phán, ép cô phải gả cho Nhị Bì Tử, như vậy gã có thể rũ bỏ được Tần Phán Phán.
Lúc đó Tần Phán Phán hoảng sợ, trong lúc bỏ chạy đã ngã xuống nước.
Thực ra Cố Khải Minh ở ngay cách đó không xa, nhìn Tần Phán Phán vùng vẫy, trong lòng gã nghĩ Tần Phán Phán trượt chân ngã chết đuối cũng được, như vậy cô sẽ biến mất vĩnh viễn, không còn chướng mắt gã nữa, chỉ tiếc cho một khuôn mặt xinh đẹp.
Tần Phán Phán giả vờ do dự một chút, cẩn thận liếc nhìn Cố Khải Minh một cái, đôi mắt ngấn lệ nói: “Cháu thấy anh Khải Minh và cô thanh niên trí thức Trần nắm tay nhau lên núi, nên muốn đi theo xem thử, kết quả có một con thỏ chạy ra, cháu bị dọa sợ nên ngã xuống nước.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)