Mọi người nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Tần Phán Phán, ai nấy đều biết cô luôn lẽo đẽo theo sau Cố Khải Minh như một cô vợ nhỏ.
Thấy Cố Khải Minh đi cùng Trần Điềm Điềm mới đến, chắc chắn cô sẽ đi theo để tìm hiểu ngọn ngành.
“Ây da da, trước đây còn tưởng Khải Minh và Phán Phán đang tìm hiểu nhau cơ đấy! Cứ nhận đồ của người ta mãi, hóa ra không phải à!”
“Thanh niên trí thức Trần mới đến chắc cũng được một tháng thôi nhỉ, thế mà đã qua lại với nhau rồi? Tôi nhớ lúc mới đến, thanh niên trí thức Trần còn nói là cô ta sẽ sớm về thành phố cơ mà! Bảo mọi người dập tắt cái suy nghĩ đó đi.”
“Lúc mới đến còn làm giá, khinh thường người nhà quê, thế này chẳng phải là vội vàng muốn gả qua đây sao? Mới được bao lâu mà đã nắm tay nhau rồi, người thành phố quả nhiên là phóng khoáng thật đấy!”
Sức chiến đấu của các bà thím đương nhiên là rất mạnh, công kích không chừa một ai.
Cố Khải Minh sững sờ, gã không ngờ Tần Phán Phán lại kéo gã xuống nước, hơn nữa còn ngậm máu phun người.
Trần Điềm Điềm đứng cùng Cố Khải Minh xem kịch vui. Vốn dĩ Cố Khải Minh kéo Trần Điềm Điềm nói là lên núi hái nho, thực chất là để bắt quả tang gian tình giữa Nhị Bì Tử và Tần Phán Phán.
Cố Khải Minh lớn tiếng quát: “Tần Phán Phán, cô đừng có mở miệng ra là nói bậy, tôi nắm tay thanh niên trí thức Trần lúc nào?”
Mắt Tần Phán Phán đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, tủi thân hỏi: “Lẽ nào anh Khải Minh dám nói hai người chưa từng nắm tay sao?”
Cố Khải Minh vừa do dự, mọi người lập tức hiểu rõ trong lòng.
Mấy bà thím này vốn dĩ đã không ưa gì Trần Điềm Điềm, lúc này lại càng đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý.
Tần Phán Phán dù có không được lòng người ta đến đâu thì cũng là người trong làng, các bà thím vẫn rất bênh vực người nhà.
Trần Điềm Điềm bị người ta nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ, cả người khó chịu. Đám người nhà quê này sao dám dùng ánh mắt đó nhìn cô ta chứ.
Trần Điềm Điềm lập tức lớn tiếng nói: “Tần Phán Phán, cô thích Khải Minh, còn anh ấy thích tôi, nên cô cố tình bôi nhọ danh dự của hai chúng tôi.”
Nước mắt Tần Phán Phán trào ra, trông vô cùng đáng thương: “Thanh niên trí thức Trần, hai người tình cảm thắm thiết, sao có thể gọi là bôi nhọ danh dự của hai người được?
Nếu hai người... đang tìm hiểu nhau, anh Khải Minh chưa từng nói với tôi, lại còn luôn nhận đồ của tôi... Tôi cứ tưởng...
Nhưng bây giờ tôi biết rồi, sau này tôi chắc chắn sẽ không dây dưa gì với Cố Khải Minh nữa!”
Tần Phán Phán dừng lại một chút, nước mắt trong hốc mắt cuối cùng cũng rơi xuống, trông vô cùng đáng thương.
Cố Thâm liếc nhìn Tần Phán Phán, thế mà lại đổi giọng từ “anh Khải Minh” sang “Cố Khải Minh” nhanh như vậy. Người phụ nữ này, cái tính nói đổi là đổi vẫn y như cũ.
Chỉ là dáng vẻ lúc khóc của cô khiến người ta nhìn rất khó chịu, thấy cô khóc, trong lòng anh lại thấy nghẹn ngào.
Tần Phán Phán thút thít hai tiếng, nói tiếp: “Vậy Cố Khải Minh, nếu đã như vậy, anh hãy trả lại cho tôi sáu mươi cân phiếu lương thực, mười cân phiếu dầu, mười cân phiếu thịt và tám mươi đồng mà anh đã mượn của tôi trước đây đi! Còn có một số đồ ăn thức uống và đồ dùng, tính nhẩm ra cũng phải ba mươi đồng đấy!”
Mọi người hít một ngụm khí lạnh, thế này cũng quá nhiều đồ rồi!
Nhưng Tần Phán Phán là con gái của người con thứ ba nhà họ Tần. Ông ấy hy sinh vì nước, nhà nước có trợ cấp nhất định, đồng đội của ông ấy cũng thỉnh thoảng gửi đồ đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)