Khóe môi kiều nữ thập niên bảy mươi chỉ khẽ cong, gã trai thô ngỗ nghịch nhất liền hóa chó con. “Thật là không đứng đắn mà, trước đó tôi còn thấy cô ta dây dưa lôi kéo với Nhị Bì Tử, không ngờ ngay cả Cố Thâm mà cũng ra tay được!”
“Bà nhìn xem cô ta ôm chặt chưa kìa, đúng là đồ hồ ly tinh! Thấy đàn ông là sáp lại, hứ! Đồ không biết xấu hổ!”
“Ngày nào cũng lả lơi ong bướm!”
Tần Phán Phán chỉ cảm thấy mình sắp chết ngạt đến nơi, cô đành phải bám chặt lấy cọng rơm cứu mạng này, liều mạng dựa sát vào, theo bản năng mà cướp lấy dưỡng khí. Cô cảm nhận rõ ràng thân hình rắn rỏi kia chợt cứng đờ.
Sau đó, cô được người ta đưa nổi lên mặt nước.
Đến khi rốt cuộc cũng có thể hít thở từng ngụm lớn, Tần Phán Phán vẫn ôm chặt lấy cọng rơm cứu mạng. Sự bất lực dưới nước ban nãy khiến cô hoảng loạn tột độ, cứ ôm ghì lấy không chịu buông tay.
Tần Phán Phán thấy đau đầu, đây là đang nằm mơ sao? Nghĩ lại cô vốn là một nhân viên văn phòng chăm chỉ, vất vả lắm mới tiết kiệm đủ tiền để nghỉ hưu sống an nhàn ở tuổi hai mươi tám, mua được một căn nhà nhỏ ở nông thôn, trang trí theo đúng sở thích của mình, sao tự dưng lại nhìn thấy một trai đẹp thế này?
Tần Phán Phán quay đầu nhìn những bà thím mặc quần áo vá chằng vá đụp kia, chẳng quen ai cả, cũng không phải là người trong ngôi làng mà cô vừa chuyển đến.
“Ây da da, còn chưa chịu buông tay kìa. Mối hôn sự từ bé trước đây là do cô nằng nặc đòi từ hôn, chê bai Cố Thâm đủ đường, kết quả bây giờ lại ôm chặt lấy người ta không buông! Thật là không biết xấu hổ mà!”
“Đúng thế, miệng thì cứ leo lẻo nói Cố Thâm là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, đòi hủy hôn với người ta, cứ bám riết lấy con trai trưởng thôn. Kết quả thì sao, bắt cá hai tay!”
Tần Phán Phán cứ thấy những cái tên như Cố Thâm, con trai trưởng thôn nghe rất quen tai. Cô chợt nhớ ra, đây chẳng phải là cuốn tiểu thuyết mà mấy hôm trước cô vừa đọc sao? Tên là “Lịch sử phấn đấu ngọt ngào thập niên bảy mươi”.
Những ngày tháng tiết kiệm đủ tiền để sống an nhàn chẳng phải là đọc tiểu thuyết, xem truyện tranh sao? Ngày tháng tốt đẹp này còn chưa qua được mấy hôm cơ mà? Lẽ nào lại xuyên sách rồi?
Cái cô Tần Phán Phán này chẳng phải là một nhân vật bia đỡ đạn trước khi con trai trưởng thôn Cố Khải Minh rời khỏi làng sao? Sau đó, tên Cố Khải Minh kia dựa vào cô vợ thanh niên trí thức của gã mà một đường bật đèn xanh, nắm bắt thời cơ, thuận buồm xuôi gió, suýt chút nữa trở thành người giàu nhất cả nước.
Còn Tần Phán Phán xui xẻo thì sao, vì gánh tội thay cho Cố Khải Minh mà phải ngồi tù mười lăm năm. Lúc ra tù đã hơn ba mươi tuổi, những người nhà yêu thương cô đều có kết cục bi thảm, cô cũng không còn mặt mũi nào quay về nơi này.
Ở trong tù bị bắt nạt, sức khỏe rất kém, ở thành phố phải dựa vào việc làm thuê làm mướn lặt vặt để sống qua ngày. Về sau sức khỏe ngày càng sa sút, cuối cùng chết trong một tầng hầm tối tăm, không ai nhặt xác.
Còn về Cố Thâm, hình như anh đã rời khỏi làng, bắt đầu làm ăn buôn bán. Lý do Cố Khải Minh mãi không thể trở thành người giàu nhất chính là vì Cố Thâm.
Bởi vì Cố Thâm mới là người giàu nhất, hơn nữa còn luôn đối đầu với Cố Khải Minh, chèn ép Cố Khải Minh đến mức không ngóc đầu lên được.
Nếu không phải vì nam chính của cuốn tiểu thuyết là Cố Khải Minh, Tần Phán Phán cảm thấy Cố Thâm về mọi mặt đều đè bẹp Cố Khải Minh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)