Cố Liên Hương vốn tưởng rằng Tần Phán Phán không thích nghe những lời bà nói, trước kia về muộn, bà mới nói hai câu là Tần Phán Phán đã trở mặt rồi.
Lần này thái độ lại tốt như vậy.
Tần Phán Phán quay đầu nói với Dương Cúc Hoa: “Bác gái cả, cháu và Cố Khải Minh không có quan hệ gì cả, sau này bớt gán ghép hai người chúng cháu lại với nhau đi!”
Dương Cúc Hoa không chịu để yên: “Đây đâu phải là bác gán ghép hai đứa lại với nhau, cái làng này ai mà chẳng biết cháu xun xoe theo đuổi con trai trưởng thôn cơ chứ!
Hết tặng đồ ăn lại tặng đồ uống! Là tự cháu la lối đòi từ hôn với Cố Thâm, đòi gả cho Cố Khải Minh đấy chứ! Đâu phải bác bịa đặt cho cháu!”
Tần Phán Phán vừa đi vừa nói: “Vậy sau này cháu và Cố Khải Minh không có bất kỳ quan hệ gì nữa, nếu bác cả còn nhắc lại, cháu sẽ không vui đâu.”
Dương Cúc Hoa cảm thấy đứa cháu gái này thay đổi thất thường, nói không chừng là đang giận dỗi với Cố Khải Minh, bà ta lườm một cái: “Được rồi, mau ăn cơm đi! Làm việc cả một ngày mệt chết đi được.”
Lúc này Tần Phán Phán mới lấy thịt và những thứ khác trong không gian ra để vào gùi, chật vật cõng thử một cái, nhưng không cõng nổi.
Cố Liên Hương nhìn thấy, liền một tay xách lên.
Tần Phán Phán: “…”
Mũi Tần Thiên Tồn khịt khịt: “Chị Phán Phán, chị mua gì thế, thơm quá đi!”
Dương Cúc Hoa cũng ngửi thấy, mọi người âm thầm nuốt nước bọt.
Tần Phán Phán: “Cháu mua bánh bao thịt cho ông bà nội, ông bà lớn tuổi rồi, dạo này vụ gặt mùa thu lại quá mệt mỏi, bồi bổ cho ông bà một chút.”
Cố Liên Hương lập tức cười tít cả mắt: “Ây dô cháu gái ngoan của bà, hiếu thảo quá! Hôm nay còn giúp bà và ông nội giặt quần áo nữa, thật sự là quá chăm chỉ rồi!
Ông bà nội đâu cần bồi bổ gì chứ, cháu cứ giữ lấy mà ăn!”
Dương Cúc Hoa sắp trợn trắng cả mắt rồi, Tần Phán Phán chỉ giúp giặt có vài bộ quần áo hôm nay, thế mà lúc ra đồng làm việc Cố Liên Hương đã khoe khoang với tất cả mọi người một lượt rồi.
Bây giờ cả làng đều biết Tần Phán Phán giặt quần áo cho Cố Liên Hương.
Về đến nhà, Lý Ái Quyên bưng cháo ngô ra, trên bàn chỉ có một đĩa dưa muối nhỏ, mọi người đều đã đói đỏ cả mắt.
Tần Phán Phán lấy bánh bao thịt ra, hốc mắt Cố Liên Hương hơi đỏ lên, miệng không ngớt lời khen cháu gái hiếu thảo, nhưng nhất quyết không chịu ăn.
Dương Cúc Hoa ở bên cạnh cứ chảy nước dãi ròng ròng, hận không thể cướp lấy cho con trai mình ăn.
Cuối cùng Tần Phán Phán nói mình giận rồi, hai ông bà già mới chịu nhận lấy, sau đó chia cho mấy đứa cháu trai mỗi đứa một miếng nhỏ.
Cố Liên Hương nhìn mấy đứa cháu trai, răn dạy: “Đây là Phán Phán cho mấy đứa, sau này nếu có ai dám bắt nạt Phán Phán, mấy đứa đều biết phải làm thế nào rồi chứ!”
Tần Thiên Minh và Tần Thiên Dật lập tức bày tỏ thái độ: “Bà nội cứ yên tâm! Chúng cháu đều biết cả! Ai dám bắt nạt Phán Phán, chúng cháu sẽ tẩn cho hắn một trận!”
Tần Phán Phán lấy từ trong gùi ra hai viên kẹo đưa cho hai người: “Sau này em bảo các anh đánh ai thì đánh người đó!”
Dương Cúc Hoa tức đến nổ phổi trước hai thằng con ngốc nghếch này.
Dương Cúc Hoa nở nụ cười gượng gạo trên mặt: “Phán Phán, cháu xem cháu đều cho Thiên Tồn và Thiên Căn kẹo rồi… Vậy…”
Tần Phán Phán thở dài: “Bác cả không thích cháu, ở ngoài cửa còn nói móc cháu, thế nên cháu cũng không thích bác cả.”
Dương Cúc Hoa vội vàng nói: “Sao có thể chứ, sao bác lại không thích cháu được.” Sau đó ánh mắt tha thiết nhìn Tần Phán Phán.
Cố Liên Hương gõ gõ xuống bàn: “Đừng có mà nhòm ngó đồ đạc nữa! Ai thật lòng đối xử tốt với Phán Phán, trong lòng con bé tự có tính toán.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

