Nhị Bì Tử còn chưa dứt lời, Cố Thâm đã tung thẳng một cú đá qua.
Nhị Bì Tử hét lên một tiếng oai oái: “Cố Thâm, cái con đàn bà này đã từ hôn với mày rồi, mày còn bênh vực nó à? Mày phá hỏng chuyện tốt của tao!
Tao thu phục nó là thay trời hành đạo! Cũng chỉ có tao là không chê bai nó thôi!”
Tần Phán Phán vừa nghe thấy lời này, lập tức như được tiếp thêm sức lực: “Bớt đánh rắm đi! Bà cô đây có mù mắt cũng không thèm để ý đến cái loại chân vòng kiềng, mặt đầy rỗ, cao chưa tới một mét sáu như mày!
Còn nữa! Cố Khải Minh thì tính là cái thá gì! Một thằng ẻo lả, một gã bám váy đàn bà đến cái bao tải cũng vác không nổi, bà cô đây mà thèm đi theo loại người đó sao! Bớt sỉ nhục tôi đi!”
Cô vừa nói vừa xông lên bồi thêm một cú đá, đã thế góc đá còn cực kỳ hiểm hóc, khiến Nhị Bì Tử thét lên thảm thiết.
Cố Thâm nghe những lời của Tần Phán Phán, khóe môi chậm rãi cong lên, ánh mắt lướt qua người cô gái nhỏ một cái, rồi vội vàng cởi áo khoác ngoài khoác lên người Tần Phán Phán.
Tần Phán Phán khó hiểu liếc nhìn Cố Thâm một cái: “Cái áo khoác kia em vẫn chưa trả cho anh đâu! Em đã giặt sạch sẽ rồi!”
Cố Thâm khẽ “ừ” một tiếng: “Bà nội đang tìm em đấy, về nhà trước đi!”
Tần Phán Phán vẫn chưa hả giận, lại xông lên đá thêm một cái nữa, sau đó mới rời đi.
Cô thật sự cảm thấy đau chân, lực tác động là tương hỗ mà, biết thế đã không tự mình ra tay.
Cố Thâm nhìn cô gái nhỏ lẩm bẩm một mình, dáng vẻ có chút kiều khí, cảm thấy cô thật sự đã khác trước rất nhiều.
Đi được vài bước, Tần Phán Phán xoa xoa chân mình, nói với Cố Thâm: “Thật sự cảm ơn anh, lại cứu em thêm một lần nữa!”
Cố Thâm không nói gì, lấy ra gói bánh bao thịt được bọc trong giấy đưa cho Tần Phán Phán.
Tần Phán Phán cảm thấy mình càng nợ nhiều hơn, mà Cố Thâm lại luôn không chịu nhận đồ của cô.
Tần Phán Phán: “Cái này là cho ông nội và Miểu Miểu! Không phải cho anh đâu, anh xem trẻ con gầy gò vàng vọt, ông nội ốm cũng cần có dinh dưỡng.”
Cố Thâm: “Vậy anh đưa tiền cho em.”
Tần Phán Phán: “…”
Tần Phán Phán nhìn thấy bà nội ở cách đó không xa, dường như đang định ra ngoài tìm mình, vội vàng nói với Cố Thâm: “Em phải về nhà rồi!
Bánh bao để lâu sẽ không ngon đâu, anh mau mang về cho ông nội đi! Cứ coi như đây là quà cảm ơn hôm nay anh đã cứu em!”
Tần Phán Phán nói xong, không đợi Cố Thâm phản ứng, vội vàng chạy ào tới: “Bà nội, cháu về rồi đây!”
Cố Liên Hương nhìn thấy cháu gái tung tăng chạy tới, nhịn không được mắng vài câu: “Cháu nói xem cháu là con gái con đứa, muộn thế này mới về nhà, là thế nào hả!”
Dương Cúc Hoa làm việc ngoài đồng cả một ngày, vốn dĩ đã mệt mỏi, chỉ muốn ăn chút gì đó rồi về nghỉ ngơi sớm.
Kết quả là mẹ chồng cứ nằng nặc bắt đợi Tần Phán Phán về mới cho mọi người ăn cơm, bây giờ lại còn huy động cả nhà đi tìm Tần Phán Phán, Dương Cúc Hoa ôm một bụng tức giận.
Bà ta nhịn không được buông lời châm chọc mỉa mai: “Đây chẳng phải là vừa từ trên huyện thành về sao, chắc chắn là mua bánh bao thịt to rồi!
Cái này là mang đi tặng cho Cố Khải Minh rồi chứ gì, một đứa con gái, ngày nào cũng xun xoe nịnh bợ người ta, sẽ bị người ta khinh thường đấy!”
Tần Phán Phán thấy sắc mặt bà nội không tốt, vội vàng tiến lên khoác tay Cố Liên Hương: “Bà nội, lần sau cháu sẽ về sớm hơn, không để bà phải lo lắng nữa!
Cháu có mang bánh bao thịt về cho bà và ông nội đây, chúng ta mau ăn cơm thôi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)