Dương Cúc Hoa tức chết đi được: “Cái lũ ranh con này, vì một viên kẹo mà dám nói cả mẹ của chúng mày rồi!”
Cố Thâm mang bánh bao về, Cố Thế Trung vừa ho sụ sụ, vừa hỏi: “Ông nghe Cố Khiêm nói cái này là con bé kia cho à?”
Cố Khiêm kể lại chuyện xảy ra trên huyện thành một lượt, ngón tay Cố Thâm vô thức miết nhẹ.
Cố Thế Trung: “Con bé này đổi tính rồi sao?”
Cố Thâm: “Bánh bao mọi người ăn đi, cháu sẽ dùng thứ khác để trả lại.”
Cố Thế Trung vừa ho vừa cười: “Có qua có lại mới bền lâu được, nhưng không được đưa tiền đâu đấy.”
Cố Thâm im lặng một lát, khẽ “vâng” một tiếng.
Cố Khiêm ăn bánh bao thịt, thật sự là quá thơm, sự căm ghét đối với người phụ nữ kia dường như cũng giảm bớt đi một chút.
Nửa đêm Cố Thâm mai phục trên núi, nương theo tiếng hừ hừ, anh hòa mình vào màn đêm, tĩnh lặng chờ đợi âm thanh ngày càng tiến lại gần.
Sau một tiếng rống thảm thiết, con lợn rừng điên cuồng chạy loạn xạ, Cố Thâm cầm dao trong tay, bình tĩnh né tránh, đúng lúc bồi thêm cho con lợn rừng một nhát dao.
Qua một lúc lâu, con lợn rừng mới từ từ ngừng giãy giụa.
“Anh Thâm, anh đúng là thần thật đấy, vừa nãy làm em sợ chết khiếp!” Hai mắt Cố Thần Hạo sáng rực lên, một con lợn rừng to thế này, phát tài rồi.
“Bớt nói nhảm đi, mau đưa lên huyện thành!” Hai người đang đêm chạy vội lên huyện thành, trước khi trời sáng, Cố Thâm đã giúp nhà máy liên hợp thịt giết mổ lợn, thậm chí còn mổ phanh ra luôn.
“Chú, miếng thịt thăn này cháu mang về, chú đừng quên tính tiền nhé.” Cố Thâm nói với Tôn Bằng.
Một con lợn bao mổ là ba hào một cân, tổng cộng là bốn trăm năm mươi cân, tính ra là một trăm ba mươi lăm đồng, tiền thịt thăn Tôn Bằng không tính.
Cố Thâm đếm cho Cố Thần Hạo hai mươi lăm đồng.
Cố Thần Hạo ngại ngùng không dám nhận: “Em chỉ đi theo thôi, số tiền này em không tiện cầm đâu! Lát nữa em đến nhà anh ăn thịt thăn là được rồi, đây là phần thịt mềm nhất trên cả con lợn đấy!”
Cố Thâm: “Tiền cậu cứ cầm lấy, thịt thì không được ăn.”
Cố Thâm kiên quyết, Cố Thần Hạo đành nhận lấy tiền, không hiểu tại sao anh Thâm lại không cho cậu ăn thịt.
Lúc hai người trở về trời đã tờ mờ sáng, mọi người đều đã ra đồng làm việc.
Cố Thâm xách thịt đi đến trước cửa nhà Tần Phán Phán, gõ gõ cửa.
Cả nhà đều đã đi làm việc để kiếm công điểm, Tần Phán Phán ngủ dậy thì trong nhà đã không còn ai.
Tần Phán Phán phát hiện ra hạt giống mình tiện tay gieo trong không gian thế mà lại phát triển rất tốt, mọc nhanh hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô.
Tần Phán Phán suy nghĩ một lúc, cảm thấy có lẽ là do nước trong không gian, cô vốc một ngụm nước uống thử, lập tức cảm thấy cả người tinh thần sảng khoái.
Lẽ nào đây chính là linh tuyền trong truyền thuyết.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Tần Phán Phán vội vàng chạy ra xem, liền nhìn thấy Cố Thâm đang đứng bên ngoài.
Vẻ mặt Cố Thâm dửng dưng, đưa thịt cho Tần Phán Phán: “Hôm qua cảm ơn em.”
Thịt là đồ tốt, hơn nữa lại còn là một tảng thịt to như vậy.
Nhị Bì Tử đang lảng vảng quanh đó, nhìn thấy hai người, lập tức tỉnh cả ngủ, mang theo vẻ mặt gian xảo lén lút rời đi.
Tần Phán Phán do dự một chút rồi nhận lấy: “Anh đợi chút, em lấy áo trả cho anh!”
Nhị Bì Tử vừa chạy vừa la toáng lên với những người xung quanh: “Tần Phán Phán và Cố Thâm đang giở trò lưu manh, mọi người mau ra xem đi!”
Mọi người lập tức đi theo, dù sao thì mọi người cũng chẳng có trò giải trí gì, có chuyện hóng hớt tự nhiên sẽ rất tích cực.
Thế là lúc mọi người kéo đến thì vừa vặn nhìn thấy Tần Phán Phán đang cầm quần áo đưa cho Cố Thâm.
Nhị Bì Tử lập tức bù lu bù loa: “Tối hôm qua lúc tôi về, gặp hai người này ở trong đống rơm rạ.
Tần Phán Phán này còn giặt quần áo cho Cố Thâm nữa chứ! Hai người này đã từ hôn rồi cơ mà!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)